Xe không biết cán phải cái gì, xóc nảy liên tục vài cái trên mặt đường. Chu Nhuế Dương không để ý nên bị nảy bật khỏi ghế, đầu lắc lư đập vào cửa sổ bên cạnh, phát ra một tiếng “bụp”, cô lập tức hít một hơi.
Bùi Sơ Tễ cũng nghe thấy tiếng động, liền quay người từ hàng ghế trước lại, xem xét tình hình ở hàng ghế sau thế nào: “Không sao chứ?”
Chu Nhuế Dương xoa đầu trả lời: “Không sao, đầu đập vào cửa sổ một cái.”
“Có đau không?”
“Cũng được.”
“Cũng được tức là đau rồi, cậu ngồi dịch vào giữa một chút đi, cốp xe có gối dựa đấy, cậu xem có muốn gối đầu không.”
“Xin lỗi chị, vừa rồi em lái hơi nhanh.” Noah vội vàng xin lỗi.
“Không sao đâu, đầu của tôi cũng cứng lắm.”
Chu Nhuế Dương ngẩng đầu, dưới ánh đèn đường, cô bắt gặp ánh mắt của Noah trong kính chiếu hậu. Noah nhìn gương mặt cô trong kính, dừng lại trong giây lát rồi nhìn về phía trước, nhưng rất nhanh lại liếc nhìn về phía sau.
Tuổi còn trẻ, ra ngoài vừa học vừa làm không dễ dàng gì, nhìn cậu có vẻ căng thẳng. Chu Nhuế Dương không muốn làm khó người ta, bèn cười nói an ủi: “Thật sự không sao đâu, cậu cứ yên tâm lái xe đi, sắp đến nơi rồi.”
Tuy nói ra ngoài xã hội thì thân phận đều là do mình tự tạo nên, nhưng nếu thật sự là sinh viên Đại học Vọng Kinh, nếu không có lý do gì đặc biệt thì chắc sẽ không xuất hiện ở những nơi như tối nay, xét cho cùng thì cái “áo dài của Khổng Ất Kỷ”* không phải dễ dàng cởi bỏ như vậy.
*Trong truyện của Lỗ Tấn có nhắc đến một đoạn, nói rằng Khổng Ất Kỷ là người duy nhất mặc áo dài mà lại đứng trước quầy uống rượu (nơi những người lao động bình dân, mặc áo cộc đứng). Ở đây muốn nói là hành vi của Noah không phù hợp với thân phận, Noah vốn không nên xuất hiện ở đó với thân phận như thế.
Cô học đại học ngành quản trị kinh doanh danh giá, hai đợt thực tập trong thời gian đi học đều là nhờ ba mẹ giúp đỡ, được nhét vào các công ty lớn làm chân chạy vặt cho có. Làm một người rảnh rỗi có cũng được không có cũng chẳng sao, mỗi ngày được hai trăm tệ cộng thêm một bữa cơm, chỉ ngồi ở góc không người hưởng điều hòa, làm toàn những việc không cần dùng đến đầu óc như đóng dấu, sắp xếp tài liệu, làm bảng biểu linh tinh.
Nhưng mà, cho dù bản thân không phải chịu cực khổ như trâu ngựa nhưng cô lại từng thấy các bạn học xung quanh bận rộn túi bụi giữa việc học và việc kiếm tiền sinh hoạt.
Còn cô là nhờ có người đi trước trồng cây nên mới có bóng mát để hưởng.
Rất nhanh xe đã chạy đến cổng lớn khu biệt thự Cẩm Tú. Hệ thống camera và theo dõi nhận ra biển số xe khách mà buổi chiều cô đã đăng ký cho Bùi Sơ Tễ, vẫn còn trong thời hạn hiệu lực 48 giờ, thanh chắn chậm rãi nâng lên.
Chu Nhuế Dương nhớ ra lát nữa xe lạ có thể không vào được trong khu, liền hỏi Noah: “Đưa bọn tôi xong thì lát nữa cậu về thế nào?”
“Em gọi xe ạ, giờ này chắc có thể về thẳng nhà luôn, cũng vừa kịp.”
“Đợi đến lúc cậu về đến ký túc xá thì chắc cũng muộn lắm rồi nhỉ? Làm lỡ thời gian nghỉ ngơi của cậu, ngại quá.”
“Không sao đâu ạ, đây vốn dĩ là công việc của em mà.”
“Giờ này có thể xe lạ sẽ không vào được đâu, lát nữa chắc cậu còn phải đi bộ về lại chỗ này nữa. Hay là cậu xuống ở đây đi, để bọn tôi tự lái cũng được.”
“Đúng vậy, tôi cũng không uống nhiều lắm, vẫn còn tỉnh táo.” Bùi Sơ Tễ nói thêm vào.
“Không sao đâu ạ, em vẫn nên đưa các chị đến tận cửa. Không thể để các chị vi phạm luật giao thông được, bên em cũng cần có định vị đầy đủ mới được. Cứ đi thẳng vào trong phải không ạ?”
Chu Nhuế Dương không cố nữa: “Đúng vậy, ngã tư tiếp theo rẽ phải, chạy đến cuối đường là căn nhà trong cùng ấy.”
Theo lời chỉ dẫn của cô, Noah thuận lợi tìm được đích đến, lái xe vào sân, đèn cảm ứng tự động trước cửa gara bật sáng.
“Dừng ở đây được rồi.”
“Chị ơi.”
Chu Nhuế Dương tưởng Noah đang gọi Bùi Sơ Tễ, không để ý, tháo dây an toàn rồi chuẩn bị xuống xe.
“Chị ơi.” Noah lại gọi một tiếng nữa.