Chương 23

Áo khoác chắc là được treo ở chỗ đón gió, bị thổi cho lạnh ngắt, áp vào da thịt, cô giật mình khẽ rụt vai lại.

“Xin lỗi.” Noah đứng sau lưng lập tức buông tay đang cầm áo ra.

“Sao cậu lại phải xin lỗi?” Chu Nhuế Dương hơi nghiêng đầu, gỡ tóc ra khỏi cổ áo: “Được rồi, cảm ơn.”

Noah đi theo sau hai người, tiễn một mạch ra đến sảnh lớn.

Vừa ra khỏi cửa, Bùi Sơ Tễ nhìn thấy xe của mình thì liền nói với Noah: “Tôi thấy xe rồi, cậu tiễn đến đây thôi, không cần tiễn bọn tôi nữa đâu.”

Noah cười, vẫn tiếp tục đi xuống bậc thềm: “Em phải đưa các chị về nhà an toàn mới được, là biệt thự Cẩm Tú phải không ạ?”

Bước chân Bùi Sơ Tễ khựng lại một chút, ngạc nhiên hỏi: “Cậu đưa về à?”

“Vâng ạ.”

“Cậu thi bằng lái khi nào thế? Bao nhiêu năm kinh nghiệm rồi?”

“Chúng em tuyệt đối không dám lấy sự an toàn của khách ra đùa đâu ạ, lịch sử lái xe của em cũng khá tốt. Tuy nhiên, nếu chị vẫn không quá yên tâm thì chúng em cũng có thể đổi người lái xe hộ khác cho chị. Bên ngoài giờ cũng lạnh rồi, chị có thể lên xe trước ạ.”

Noah cúi đầu lấy từ trong túi ra chiếc chìa khóa xe mà Bùi Sơ Tễ đã đưa cho người lái xe hộ khi nhờ cậu tính tiền lúc trước rồi ấn nút mở khóa.

Cửa xe “tít tít” vài tiếng, cậu lập tức đi về phía hàng ghế sau rồi kéo cửa xe ra.

“Cậu ngồi đằng trước hay đằng sau?” Bùi Sơ Tễ hỏi Chu Nhuế Dương.

“Mình sao cũng được.” Chu Nhuế Dương miệng thì đáp lời, nhưng đầu óc lại không theo kịp, cứ thế bước chân ra, chui vào hàng ghế sau đang mở rộng cửa. Ngồi yên vị rồi, cô như chợt hiểu ra, liền nói với Bùi Sơ Tễ vẫn còn đứng ngoài cửa: “Hay là, cậu ngồi đằng trước đi, còn có thể nhìn đường một chút.”

“Nhìn đường? Chẳng phải đã có định vị rồi sao.”

Chu Nhuế Dương liếc mắt ra ngoài cửa sổ: “Đến tay lái của mình mà cậu còn tin được thì chắc chắn cậu ấy không thành vấn đề.”

“Thôi được, vậy mình ngồi đằng trước.” Bùi Sơ Tễ đóng cửa xe lại, quay đầu nói với Noah: “Đi thôi, không cần đổi người đâu.”

Phong cảnh hai bên đường vẫn giống như lúc đến, chỉ là đổi một hướng khác. Gió đêm khuya thổi mạnh hơn, cành cây lắc lư dữ dội, Chu Nhuế Dương lại nghĩ đến con đường nhỏ rợp bóng cây lay động trong đêm trước trận mưa rào.

Hơi men bốc lên mặt làm vành mắt nóng bừng, cô đổi một tư thế ngồi thoải mái, nhắm mắt lại.

Bùi Sơ Tễ cùng Noah nói chuyện câu được câu không, lẫn trong tiếng nhạc du dương, từ từ rót vào tai.

“Hình như cậu khá rành khu này nhỉ.”

“Ngày thường em cũng hay chạy việc vặt nên cũng khá quen thuộc các vùng lân cận Vọng Kinh ạ.”

“Cậu mới vào làm mà quán đã bắt cậu chạy việc vặt rồi à?”

“Lúc em thực tập ở chỗ khác thì cũng phải chạy đi chạy lại không ít ạ.”

“Cậu còn đi thực tập nữa à? Làm được tổng cộng mấy công việc rồi?”

“Trước đây em vẫn luôn thực tập ở chỗ khác.”

“Đúng rồi, cậu học khoa Luật, chẳng phải nên đến văn phòng luật sư, tòa án hay những nơi tương tự sao, sao lại nghĩ đến làm ở đây?”

“Trước đây em làm ở văn phòng luật sư, dạo này đến đây là giúp một người quen thôi ạ.”

“Vậy cậu thích làm ở bên nào hơn?”

“Nếu xét về mức độ liên quan đến chuyên ngành thì chắc chắn là văn phòng luật sư. Nhưng ở đây có thể gặp gỡ đủ loại người, học thêm chút ít về pha chế rượu, vẽ vời linh tinh, cũng khá thú vị. Hơn nữa, lương theo giờ ở đây tính ra lại cao hơn làm ở văn phòng luật sư.”

“Ha ha, tôi hiểu rồi! Thời buổi này bằng cấp mất giá quá đi mất, mọi người tranh nhau sống chết để leo lên, kết quả là ai cũng chỉ mong được đi làm không công, chẳng biết để làm gì. Mấy cái danh hão trông có vẻ cao sang đó lại không thể nào đổi ra cơm ăn được, mặc dù tôi cũng là người từng sa hố. Cậu có học lên cao học không?”

“Không ạ, em không thích làm nghiên cứu lắm.”

“Có mấy ai thật lòng thích làm nghiên cứu đâu chứ? Chẳng phải cũng chỉ để làm đẹp hồ sơ thôi sao. Vậy cậu khai giảng là phải bắt đầu nộp hồ sơ tìm việc chính thức rồi nhỉ, đến lúc đó phải lựa chọn cho kỹ vào đấy.”