Chu Nhuế Dương tôn trọng bản năng thèm ăn và sở thích ăn uống ban đầu của bản thân, bèn nhắm thẳng vào tầng bánh ngọt theo mùa ở trên cùng, nhưng quả thật lúc này khó mà chọn được món nào hơn món nào.
Chiếc bánh pudding mơ có hình dáng vô cùng bắt mắt, trong chiếc ly hình vỏ trứng là một lớp pudding màu đỏ rực rỡ, phía trên điểm xuyết vài quả mơ tươi, những lát sô cô la trắng được tạo hình thành những chú bướm đậu trên nhụy hoa.
Bánh tart quả sung cũng rất hấp dẫn, lớp vỏ bánh giòn xốp có nhiều tầng rõ rệt, phần thịt quả tươi mềm kết hợp với lớp phô mai Mascarpone thanh mát, đã có thể tưởng tượng ra vị ngọt tự nhiên vừa phải.
Chiếc bánh kem lê nhìn có vẻ bình thường, nhưng nhìn từ lớp cắt là có thể thấy nguyên liệu được dùng rất chất lượng, giữa hai lớp mousse là một lớp bánh bông lan caramel, bao bọc lấy những mảnh hạt dẻ cười vụn, trên cùng chắc là những miếng lê đã được ngâm qua rượu Rum, thậm chí có thể ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng.
Trong lúc cô còn đang chần chừ không quyết, Noah đã rót thêm cho họ một ấm trà nóng mới. Bùi Sơ Tễ thấy cô bạn vẫn còn đang nhìn chằm chằm tầng trên cùng mà khó xử không biết chọn món nào thì cũng dứt khoát thúc đẩy, lấy trước một miếng bánh mì kẹp ở tầng dưới cùng rồi ăn cho thỏa thích.
“Mấy món bánh ngọt này cậu đều ăn qua hết chưa? Có gợi ý món nào không?” Chu Nhuế Dương hỏi Noah.
“Nếu cô uống trà trước thì tôi muốn gợi ý món bánh tart quả sung này. Còn nếu dùng kèm với sâm panh, thì món mousse lê này rất hợp. Bánh pudding mơ có thể dùng làm món tráng miệng cuối cùng, cô thấy sao ạ?”
Chu Nhuế Dương chỉ vào chiếc bánh tart quả sung: “Vậy tôi thử món này trước nhé.”
“Vâng, thưa cô.” Noah cẩn thận lấy chiếc bánh tart quả sung xuống.
“Những món này đều là do quán các cậu tự làm hết sao?”
“Đúng vậy ạ, chúng tôi đều có đầu bếp làm bánh riêng.”
Chu Nhuế Dương không thể chờ đợi nổi nữa mà cắn một miếng, không ngờ miếng đầu tiên đã nếm được vị nhân đầy đặn.
“Có phải nhân bánh này của các cậu được làm từ si-rô cây phong không?”
“Đúng vậy ạ, bản thân quả sung không ngọt lắm, nên chúng tôi chọn loại si-rô cây phong có vị ngọt dịu hơn để tránh át đi vị của quả sung. Nếu độ ngọt chưa đủ thì cô cũng có thể chấm thêm một chút mật ong ạ.”
“Không đâu, như vậy là vừa rồi. Vỏ bánh có thêm hương thảo mê điệt à? Không đúng, hình như là cỏ xạ hương.” Chu Nhuế Dương nhai kỹ nuốt chậm.
“Không sai, là cỏ xạ hương. Ngày thường cô cũng thích làm bánh hay sao ạ?”
“Thích thì cũng không hẳn, chỉ là tùy tiện làm chơi thôi. Đầu bếp làm bánh ở chỗ các cậu học ở đâu vậy?”
“Trong quán chúng tôi có tổng cộng năm bếp trưởng làm bánh ngọt, trong đó có hai vị từng đi du học ở các trường chuyên ngành ở nước ngoài, còn một vị thì được mời về từ một cửa hàng nổi tiếng trên mạng. Tên trường cụ thể thì tôi không rõ lắm, nếu cô cần biết thì tôi cũng có thể đi hỏi lại ạ.”
“Được đó, cậu hỏi giúp tôi nhé. Quán này của các cậu mới mở không bao lâu, cậu cũng mới đến làm à?”
“Đúng vậy ạ, nhưng trong giai đoạn chuẩn bị trước khi mở quán thì thỉnh thoảng tôi cũng có qua đây phụ giúp.”
“Sinh viên làm thêm à? Không phải cậu vẫn còn đi học đấy chứ?” Bùi Sơ Tễ tò mò xen vào một câu. Nếu thật sự là sinh viên ngây thơ thì chuyện giấu giếm vừa rồi cũng còn có thể thông cảm được.
Noah mím môi, hơi dừng lại một chút rồi mới mở miệng: “Cũng có thể xem là vậy ạ.”
“Cậu học trường nào thế?” Bùi Sơ Tễ tò mò hỏi tiếp.
Đầu Noah dường như hơi nghiêng một chút, như đang suy nghĩ điều gì.
Chu Nhuế Dương ngậm một miếng vỏ bánh, chậm rãi nói: “Không tiện nói thì thôi vậy.”
Bùi Sơ Tễ bỗng dưng hiểu ra, cho dù làm ở câu lạc bộ lương cao thì e rằng trong giới sinh viên cũng không phải là chuyện gì đáng để khoe khoang khắp nơi.
“Đúng vậy.” Thôi vậy, ăn nhanh lên, cô vội vàng nuốt nốt miếng bánh mì kẹp cuối cùng rồi liên tục xua tay với Noah.