Chương 19

“Ủa, nói cái gì vậy? Anh ta còn lý sự nữa à?” Bùi Sơ Tễ nhíu chặt mày, xắn tay áo lên.

“Không được, mình phải chửi cho anh ta một trận.”

Cô ấy vươn tay, lòng bàn tay hướng về phía trước, ngoắc ngoắc ngón tay về phía Chu Nhuế Dương.

Chu Nhuế Dương cố nặn ra một nụ cười, nhẹ nhàng lắc đầu, rồi quay mặt về phía Noah đang đứng sát tường quan sát: “Phiền cậu nghe giúp tôi một chút được không? Nói với anh ta là tôi đang uống rượu.”

Bùi Sơ Tễ ngẩn ra, sau khi hiểu ra thì nhanh chóng gật đầu lia lịa, sự thật đúng là như vậy.

Dường như Noah cũng không thấy ngạc nhiên, trên mặt vẫn nở nụ cười đúng mực.

“Vâng, thưa cô.” Cậu tiến lên rồi nhận lấy chiếc điện thoại Chu Nhuế Dương đưa, tắt chế độ im lặng, rồi làm theo lời cô dặn, kịp thời cắt ngang lời độc thoại của người bên kia: “Cô Dương đang uống rượu, không muốn có ai làm phiền.”

Đầu dây bên kia điện thoại vang lên một tiếng “bụp”, như có thứ gì đó rơi xuống đất, ngay sau đó thì không còn tiếng động.

Cũng không có tiếng tút tút báo máy bận, Chu Nhuế Dương ngước mắt: “Vẫn còn đó chứ?”

Noah xoay màn hình điện thoại qua, thời gian cuộc gọi vẫn đang tiếp tục chạy.

“Mày là thằng nào hả? Bảo cô ấy nghe máy cho tao!” Giọng Tống Ti Văn giận dữ đột ngột vọt ra từ ống nghe.

Chu Nhuế Dương như người không có chuyện gì xảy ra, hất cằm: “Nói bừa câu gì đó rồi cúp máy đi.”

Sau một trận khóc lớn, cô cảm thấy đầu óc mình như được gột rửa, nước mắt đã cuốn trôi đi hết mọi thứ. Trên đời này không có ai rời xa ai mà không sống nổi, thích làm gì thì làm.

“Cô ấy uống không ít, đã mệt rồi, hiện giờ cũng khá muộn rồi nên đang nghỉ ngơi.”

Lần này đối phương phản ứng rất nhanh: “Rốt cuộc mày là ai hả? Tao nhớ giọng mày, bọn mày đang tụ tập ở đâu đấy hả? Có phải Bùi Sơ Tễ cũng ở đó không?”

Chu Nhuế Dương hơi đứng dậy khỏi ghế, ấn vào nút ngắt cuộc gọi trên màn hình, tay Noah theo lực ấn đầu ngón tay của cô mà hạ xuống.

“Cảm ơn cậu, thật ngại quá.” Cô thu lại điện thoại, ngay sau đó liền thêm số vừa rồi vào danh sách đen mới.

“Cô khách sáo quá.”

“Là giọng của cậu dễ nhận biết quá, hay là trí nhớ của anh ta quá tốt? Cậu có quen bạn trai cũ của tôi không? Anh ta tên là Tống Ti Văn, chắc vừa rồi cậu cũng nghe thấy rồi nhỉ.”

Nghe Chu Nhuế Dương bất ngờ đặt câu hỏi, Noah cũng không trả lời ngay.

Cậu cụp mắt, cố nhớ lại, vài giây sau mới đáp: “Thưa cô, hình như trong ký ức của tôi không có người tên này.”

“Xin hỏi, cô có cần xác nhận thông tin gì không ạ?”

“Chẳng phải vừa rồi anh ta đã nhận ra giọng của cậu sao, tôi sợ lỡ không cẩn thận lại gây thêm phiền phức cho cậu.” Chu Nhuế Dương mân mê chiếc cúc áo hơi chật ở cổ.

“Không sao đâu ạ, có thể là do giọng nói giống nhau thôi.”

“Với lại, giọng nói trong điện thoại và giọng thật bên ngoài vẫn có chút khác biệt.”

“Chỉ dựa vào giọng nói trong điện thoại thì tôi cũng không thể nào đoán được vị khách đó có phải là người từng đến quán chúng tôi hay không.”

Chu Nhuế Dương cuối cùng cũng cởi được chiếc cúc áo, cảm thấy dễ thở hơn một chút.

“Anh ta đã từng đến đây, nhưng không phải đi cùng tôi.”

“Xin lỗi cô, vậy có lẽ là do tôi không nhớ rõ.”

“Không có gì, tôi chỉ tiện miệng hỏi vậy thôi.” Chu Nhuế Dương nâng ly rượu trước mặt lên, uống một hơi cạn sạch phần sâm panh còn lại, định bụng kết thúc chủ đề này.

Không ngờ Bùi Sơ Tễ đã nhanh hơn một bước, cô ấy vuốt màn hình điện thoại, xoay về phía Noah: “Người chúng tôi nói trông thế này này, chắc là cậu đã gặp ở quán rồi chứ?”

Noah hơi cúi người, nhìn kỹ: “Ừm... Hình như có chút quen mắt.”

“Đừng có hình như nữa, chắc là anh ta đã lái một chiếc Maserati đến, cậu không có ấn tượng gì sao?”

“Ở đất Vọng Kinh này chắc không chỉ có một chiếc Maserati đâu ạ, như con gái của ông chủ chúng tôi cũng có một chiếc.”

“Màu đỏ rực.”

“Màu đỏ Maserati thì tôi có thấy, nhưng người chủ xe tôi biết là một cô gái, không phải là vị khách nam này.”