Cùng với tiếng chuông trong trẻo, chiếc điện thoại đặt trên bàn cũng rung lên bần bật.
Tim Chu Nhuế Dương giật thót một cái.
Dạo này Doãn Phương Lệ đi vắng nhưng vẫn không quên thỉnh thoảng lại gọi điện thoại kiểm tra vào đêm khuya.
Cô vội chộp lấy điện thoại, nhưng lại phát hiện là một số máy lạ gọi đến, không phải cuộc gọi thoại qua WeChat.
“Cậu cứ nghe đi, mình không nói gì đâu.”
Bùi Sơ Tễ nói rồi ngả người ra sau dựa vào lưng ghế, Noah cũng ý tứ lùi lại vài bước.
Chu Nhuế Dương lại liếc nhìn màn hình, tuy là số nội hạt, nhưng vẫn dứt khoát tắt máy.
“Giờ này đã là nửa đêm rồi, chắc không phải chào hàng thì cũng là lừa đảo thôi.”
“Haizz, mình còn tưởng là mẹ cậu gọi đến đấy.” Bùi Sơ Tễ yên tâm dựa lại vào bàn.
“Mình cũng tưởng vậy, nhưng không phải.”
“Cậu chắc là không có ai tìm cậu không?” Bùi Sơ Tễ có vẻ vẫn hơi không yên tâm theo thói quen nghề nghiệp.
“Mình có đi làm đâu, làm gì có nhiều người tìm mình đến thế.” Chu Nhuế Dương vẫn không để tâm.
Những người thường xuyên liên lạc cơ bản đều đã thêm WeChat, vì vậy, danh bạ điện thoại không lưu nhiều số.
Đối với những cuộc gọi lạ, cô thường mặc định là điện thoại làm phiền.
Nếu thật sự có chuyện quan trọng, rất có thể đối phương sẽ gọi lại, cũng không đến mức lỡ việc gì.
“Bọn lừa đảo bây giờ cũng cạnh tranh khốc liệt thế sao, tăng ca thêm giờ không ngủ được cũng phải đến làm phiền người khác.”
“Nếu lát nữa nó gọi lại thì cậu cứ nghe máy đi, để mình mắng cho nó một trận.”
“Thật hay giả đấy?” Chu Nhuế Dương vui vẻ.
“Thật đấy, cậu có biết hôm đó vì sao mình tắt máy không? Chính là vì có một đứa lừa đảo cứ gọi điện cho mình suốt, phiền muốn chết, kết quả làm mình lỡ mất điện thoại của sếp, suýt nữa thì hỏng việc lớn!”
Chu Nhuế Dương biết chuyện đó, Bùi Sơ Tễ cùng cấp trên đi công tác ở nơi khác, nửa đêm có một khách hàng không liên lạc được với cô ấy liền gọi thẳng một cú điện thoại cho sếp của cô ấy lúc đó đang bận tiếp khách ở ngoài.
Sếp cũng không gọi được cho cô ấy, cuối cùng vẫn là lễ tân khách sạn gọi mấy lần vào máy bàn trong phòng, mới “vớt” được Bùi Sơ Tễ vừa đi spa về đang ung dung tự tại.
Mà cái giá phải trả là, từ đó cô ấy bị buộc phải mở chế độ chờ 24/7.
Trong lúc đang nghiến răng nghiến lợi, điện thoại của Chu Nhuế Dương lại reo lên không đúng lúc như thể không chịu thua.
Chu Nhuế Dương vừa nhìn, vẫn là số lạ ban nãy, liền đẩy điện thoại của mình về phía trước một chút, trêu chọc: “Vậy lần này cậu nghe giúp mình nhé.”
Bùi Sơ Tễ dứt khoát ra tay, nhanh nhẹn bắt máy, nhưng không lên tiếng ngay, mà đợi đối phương mở lời trước.
Chu Nhuế Dương xem trò vui không ngại chuyện lớn, lấy từ đĩa một miếng dưa lưới mà Bùi Sơ Tễ thích, đưa qua như để thưởng.
Tuy nhiên, không biết kẻ lừa đảo ở đầu dây bên kia nói gì đó, nụ cười trên mặt Bùi Sơ Tễ dần biến mất, thậm chí còn không đưa tay ra nhận miếng dưa.
“Sao thế?” Chu Nhuế Dương dùng khẩu hình hỏi cô ấy.
Bùi Sơ Tễ ấn nút tắt tiếng, dùng tay che chỗ micro, chớp chớp mắt: “Là Tống Ti Văn.”
“Hả?” Chu Nhuế Dương vừa hỏi xong, bỗng dưng thấy chua lòm như ăn phải quả mơ, đành phải hắng giọng: “Anh ta?”
“Hay là cậu xóa số anh ta rồi mà không nhớ?”
“Không phải số của anh ta.”
“Cậu có nghe không.” Dường như Bùi Sơ Tễ quên mất hai người vẫn còn đang ở bên ngoài, cô ấy trực tiếp ấn nút loa ngoài.
“Dương Dương, em không thể nghe anh giải thích đàng hoàng được sao?”
“Anh biết em ở đó, em đừng không nói gì cả.” Đúng là giọng của Tống Ti Văn.
Bùi Sơ Tễ thấy mặt Chu Nhuế Dương hiện rõ hai chữ “cạn lời” thì cẩn thận hỏi lại cô: “Vậy mình cúp máy nhé?”
“Khoan đã.” Chu Nhuế Dương đè cổ tay cô bạn lại, lấy điện thoại qua, ấn hai lần nút điều chỉnh âm lượng.
Tống Ti Văn vẫn đang tự nói một mình: “Anh thật sự cũng chỉ đi ăn cơm với bạn bè thôi mà, không phải chúng ta vẫn luôn có hội bạn riêng của mình sao? Trước đây em vốn chẳng bao giờ để ý mấy chuyện vặt vãnh này, cớ gì đột nhiên lại trở mặt không thèm nói chuyện với anh, còn chặn cả số của anh nữa? Em đừng có chiến tranh lạnh nữa, được không?”