Chương 17

Cậu nhấc tấm khăn phủ trên giá lên, lần lượt xếp bộ ấm chén, dụng cụ pha trà và đĩa thịt nguội lên bàn ăn.

Nhưng có vẻ kỹ thuật pha trà còn chưa đủ khéo léo, nước trà nóng hổi ở miệng ấm hơi sánh ra một chút, sau khi rót vào ly thì bị trào ra ngoài, vài giọt bắn lên mặt bàn.

Cậu vội vàng dùng một tay rút chiếc khăn vuông màu xanh được gấp ngay ngắn trong túi áo trước ngực xuống lau. Chu Nhuế Dương nhanh tay nhanh mắt dùng tờ khăn giấy trên tay thấm vết nước, khăn giấy dính trà, lập tức loang ra thành một đóa hoa hồng nhạt.

“Thật xin lỗi, cảm ơn cô.” Noah vừa xin lỗi vừa nhanh chóng dọn đi tờ khăn giấy ướt.

“Không sao đâu.” Chu Nhuế Dương cầm lấy quai tách trà viền vàng, nhẹ nhàng lắc lư, nước trà trong veo gợn lên một lớp sóng lăn tăn, đẩy những cánh hoa hồng đỏ trên mặt trà ra. Nụ hoa khô héo đã được nước trà làm cho nở bung, tỏa ra một mùi hương ngọt ngào của thịt quả vải giống như những chiếc thuyền nhỏ lững lờ trôi trong hồ.

“Hoa này đẹp đấy, nhập từ đâu vậy?”

“Hoa hồng được đặt từ một đối tác ở Khúc Tĩnh, Vân Nam ạ.”

“Vải dùng loại nếp cẩm à?”

“Đúng vậy ạ, loại này thịt dày hạt nhỏ, vị quả đậm hơn.”

Bùi Sơ Tễ giơ tay chỉ vào xô đá trên xe đồ ăn: “Rượu này cũng là của chúng mình gọi à?”

Chu Nhuế Dương nghiêng đầu nhìn, thấy bên trong có một chai sâm panh màu hồng nhạt.

“Đây là rượu khai vị chúng tôi chuẩn bị cho khách, cô có muốn thử một chút không ạ?” Noah xoay thân chai sâm panh, đưa phần nhãn về phía Bùi Sơ Tễ.

“Ừm, trông cũng được đấy, cho chúng tôi hai ly đi.”

“Cậu lái xe tới mà.” Chu Nhuế Dương nhắc cô ấy: “Hay là lát nữa cậu lái xe về giúp mình nhé?”

“Xe mới của cậu, e là mình còn chưa lái quen đâu.”

“Nửa đêm trên đường không có nhiều xe lắm, chúng mình cứ từ từ mà lái về, chắc không sao đâu nhỉ?” Bùi Sơ Tễ vẫn cố thuyết phục.

“Thưa cô, nếu cô cần thì chúng tôi cũng có dịch vụ lái xe hộ cho khách ạ.” Noah nói xen vào.

“Vậy thì còn gì bằng nữa, uống thôi.”

Noah khéo léo mở chai sâm panh, rót một ly trước, đưa cho Bùi Sơ Tễ, sau đó lại quay sang Chu Nhuế Dương: “Thưa cô, còn cô thì sao ạ?”

Chu Nhuế Dương không muốn làm mất hứng bạn mình trước mặt người ngoài, nên gật đầu. Một tay cô chống cằm, im lặng nhìn chằm chằm những ngón tay thon dài của cậu, chỉ cảm thấy cái kiểu tiếp thị này thật là tự nhiên.

“Chúc mừng cậu lấy lại được tự do.”

Chu Nhuế Dương cười khổ nâng ly, cụng vào thành tiếng: “Nói đúng lắm.”

Vị rượu mát lạnh, ngọt dịu, không tệ nhưng cũng không có gì đặc sắc, là loại rượu mới không để lâu năm. Cô dùng chiếc nĩa nhỏ bằng kim loại xiên một viên ô mai Châu Âu ngậm trong miệng, vị chua ngọt làm dịu đi một chút vị chát còn đọng lại.

“Cái này là để làm gì thế?” Bùi Sơ Tễ lập tức phát hiện ra một món đồ nhỏ lạ mắt.

Noah cầm lấy chiếc chuông tay đặt ở góc xe đồ ăn, giải thích: “Có những vị khách yêu cầu không gian riêng tư, không muốn bị làm phiền, khi đó chúng tôi sẽ đợi ở cửa. Nếu có bất kỳ yêu cầu hay chỉ dẫn nào cũng đều có thể dùng chiếc chuông tay này để báo cho chúng tôi vào.”

“Vậy thì chắc là bọn tôi không cần dùng đến cái này đâu.” Bùi Sơ Tễ nói ngay không chút ngần ngại.

Mấy quán bình thường nhiều lắm cũng chỉ dùng cái chuông gọi tự động, đúng là dân thành phố biết cách chơi thật. Chu Nhuế Dương không khỏi tò mò chìa tay về phía Noah: “Cho tôi xem một chút được không?”

“Đương nhiên là được ạ.”

Chu Nhuế Dương nhận lấy chiếc chuông tay ít khi thấy này, ngắm nghía một vòng từ trong ra ngoài. Một cái chuông con con mà lại là đồ làm bằng bạc nguyên chất khảm xà cừ.

Cô nhẹ nhàng lắc món đồ chơi mà trên thị trường người ta định giá phải hơn nghìn tệ này, âm thanh trong trẻo, thánh thót hơn tưởng tượng, có sức lay động lòng người, trong căn phòng rộng thoáng có tiếng vọng khe khẽ, dường như thật sự có thể xuyên qua cánh cửa gỗ dày mà gọi “chú chó trung thành” đang canh giữ bên ngoài phòng tới.