Chương 16

“Ừ, mình tin vào sức ăn của cậu.” Chu Nhuế Dương vẫn đang xem thực đơn, vừa nãy Bùi Sơ Tễ vội vàng gọi món, cô còn chưa kịp nhìn rõ xem suất ăn đêm mà người nhân viên gợi ý rốt cuộc là gồm những gì.

“Vậy cậu có thấy mệt không? Buồn ngủ thì chúng mình ăn uống đơn giản chút thôi, ăn xong là về ngủ ngay, không cần cố gắng quá đâu nha.”

“Vẫn ổn, không buồn ngủ.” Chu Nhuế Dương lắc đầu, chập tối Bùi Sơ Tễ mới đến nhà cô mà hồi chiều cô cũng đã ngủ no mắt rồi mới dậy.

Bùi Sơ Tễ ghé sát lại hỏi tiếp: “Có phải nhân viên phục vụ ở đây trông cũng khá xinh trai không?”

Nói đến đây, Chu Nhuế Dương mới nhớ ra lúc nãy có người ngoài nên chưa kịp trao đổi cảm nhận với Bùi Sơ Tễ: “Cậu nói anh chàng người nước ngoài vừa nãy à? Rất đẹp trai, là bộ mặt của quán này hả?”

“Có muốn gọi thêm vài người nữa qua đây không?” Bùi Sơ Tễ bỗng nhiên tỏ vẻ bí hiểm, hạ thấp giọng.

Chu Nhuế Dương thắc mắc: “Gọi qua làm gì? Chỗ này... Không lẽ chỗ này còn cung cấp thêm dịch vụ gì khác nữa hả? Không phải kiểu quán đó đâu đấy chứ?”

“Kiểu quán nào?” Bùi Sơ Tễ còn làm ra vẻ nghiêm túc, biết rõ mà vẫn cố hỏi.

“Ý tốt của cậu thì mình xin nhận, nhưng vẫn là đừng vì mình mà tiêu tiền hoang phí. Tuy bây giờ mình thế này nhưng nằm ở nhà vài ngày là khỏe lại thôi.”

“Không tốn nhiều tiền lắm đâu.”

“Cái gì? Miễn phí á?” Chu Nhuế Dương sửng sốt, quán này cũng chịu chơi quá rồi đấy!

“Đúng vậy, ở đây thu phí theo đầu người cho mỗi chỗ ngồi, tiền công cho người làm thêm đã bao gồm trong đó rồi, không cần trả thêm phí phục vụ riêng nữa, cũng hời lắm phải không?”

“... Đến mức nào vậy? Có hợp pháp không đó?”

Thấy vẻ mặt vẫn còn bất an của cô, Bùi Sơ Tễ dở khóc dở cười: “Mình nói rõ trước nhé, mình cũng không có gan dắt cậu đi làm chuyện trái luật, phạm quy đâu. Chỗ này chỉ cung cấp dịch vụ trò chuyện cùng, chơi cùng, chứ hơn nữa thì không có đâu nha. Ví dụ như nếu đến khu trò chơi, trốn thoát khỏi mật thất hay là trò chơi nhập vai phá án các kiểu, nếu không rành lắm thì có thể nhờ họ chơi cùng. Thế nào? Nghe cũng không tệ lắm phải không.”

“Ừm.” Chu Nhuế Dương ra vẻ suy nghĩ.

“Hay là lát nữa đợi Noah tới rồi bảo cậu ấy giới thiệu xem sao?”

“Noah?”

“Cậu không thấy tên trên bảng tên của cậu ấy à?”

“Ồ.” Chu Nhuế Dương không để ý bảng tên, nhưng cô nhớ rõ tên tiếng Anh in trên danh thϊếp lần trước đúng là cái tên này.

“Lần trước có chị mình ở đó nên mình cũng không dám hỏi kỹ. Hôm nay chỉ có hai đứa mình, thoải mái hơn nhiều rồi.”

“Có phải chỗ này có con gái đến nhiều hơn không?”

“Hình như vừa nãy mình thấy lúc ở sảnh lớn đúng là con gái nhiều hơn một chút.” Bùi Sơ Tễ cũng để ý thấy.

“Nhưng lần trước mình gặp Tống Ti Văn ở đây, cậu nói xem, mình không hiểu lầm anh ta đấy chứ?”

“Hả?” Bùi Sơ Tễ kéo dài giọng: “Ý cậu là sao?”

“Mình cũng từng gặp cậu nhân viên này rồi.” Chu Nhuế Dương đang định giải thích thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Nhanh vậy đã quay lại rồi sao? Hai người đồng thời nhìn về phía cửa phòng riêng.

Cửa phòng được mở ra từ bên ngoài, Noah đẩy xe đồ ăn vào.

“Xin lỗi đã để hai vị đợi lâu.”

Chu Nhuế Dương nhìn chiếc xe đồ ăn bị Noah che mất một nửa, thầm nghĩ lúc này mới vài phút, không lẽ chỉ hấp mỗi đĩa thịt nguội rồi bưng lên đấy chứ.

“Không đợi lâu đâu, chúng tôi còn chưa nói xong hai câu, thế mà trong nháy mắt cậu đã quay lại rồi, đồ ngọt ở chỗ các cậu chắc không phải mua ở ngoài đâu nhỉ?” Bùi Sơ Tễ nhanh nhảu nói thay cho cô.

Noah đẩy xe đồ ăn đến bên bàn rồi dừng lại, cười đáp: “Thưa cô, đồ ngọt ở chỗ chúng tôi đều được làm tại chỗ, chắc còn cần đợi khoảng mười lăm đến hai mươi phút nữa. Tôi lên trước để chuẩn bị đồ uống, đây là món trà vải hoa hồng mà hai vị vừa gọi, lát nữa có thể châm thêm, còn đây là một ít trái cây và đồ ăn nhẹ tặng kèm.”