Chương 15

Mấy chiêu trò của các câu lạc bộ hạng sang kiểu này, cô quá quen rồi. Kể cả lúc đi ngang qua sảnh lớn ban nãy cũng vậy, cô đã sớm nhìn thấy chiếc hòm quyên góp đặt ở một góc trong cửa kia.

Chỉ là ra ngoài ăn một bữa tối, thư giãn đầu óc một chút, cô không muốn ví tiền của Bùi Sơ Tễ bị moi sạch.

“Thưa cô, chúng ta đến nơi rồi, mời đi bên này ạ.” Người nhân viên dừng lại trước một cánh cửa trông không có gì đặc biệt.

“Thơm quá.” Bùi Sơ Tễ vừa bước vào phòng liền thốt lên một câu.

Chu Nhuế Dương đi theo vào, bình cắm ở cửa đầy một bó hoa khô, hình như là hoa oải hương và cúc La Mã, nhưng chắc không phải mùi của chúng.

Cô đi đến bên cửa sổ, quả nhiên, cửa sổ đối diện với một mảnh vườn hoa. Tuy đã là đêm khuya nhưng đèn đêm chiếu sáng rất tốt, cả vườn hoa tươi và cây xanh dưới ánh trăng cùng ánh đèn rực rỡ soi chiếu lẫn nhau.

Người nhân viên nhanh nhẹn kéo ghế sát cửa sổ cho hai người, rồi nhận lấy áo khoác và túi xách của họ và treo lên giá áo ở góc tường.

Sau khi ngồi xuống bên cửa sổ, Chu Nhuế Dương không thể chờ đợi mà mở cuốn thực đơn ra, lướt nhanh một lượt, rồi hỏi Bùi Sơ Tễ đang ngồi ở phía đối diện: “Cậu muốn uống gì?”

“Mình sao cũng được, cậu quyết đi.”

Chỉ xem hình thôi cũng thấy hấp dẫn rồi, món nào chụp lên cũng trông rất ngon miệng. Nhưng đây là lần đầu cô đến đây, Chu Nhuế Dương chẳng biết gì mấy nên bèn hỏi người nhân viên đang đứng bên cạnh chờ lệnh: “Món đặc trưng của quán cậu là gì thế? Cậu có thể gợi ý vài món không?”

“Có ạ.” Người nhân viên cúi người, lật lại vài trang thực đơn trước mặt cô: “Thưa cô, khách đến chỗ chúng tôi buổi tối thường gọi nhiều món trà hoa oải hương cúc La Mã này, có tác dụng làm dịu tinh thần, hỗ trợ giấc ngủ. Uống một ly trước khi ngủ là có thể giúp ngủ ngon, cũng ít gây nặng bụng ạ.”

“Có món nào ít người biết hơn không? Tôi muốn uống thử chút gì đó đặc biệt, trà vải hoa hồng này, món này thế nào?”

“Đây là một món mà cá nhân tôi rất thích, tuy nhiên, nó hơi đậm một chút. Bây giờ cũng khuya rồi, không biết có ảnh hưởng đến giấc ngủ của cô không, có cần tôi giúp cô pha loãng hơn một chút không ạ?”

“Không cần đâu, công thức ban đầu thế nào thì cứ làm y như vậy đi.” Đã mất tiền thì đương nhiên nguyên liệu phải cho đủ đầy một chút.

“Còn bánh trà thì sao ạ? Hai vị muốn gọi món lẻ hay gọi theo suất ạ?”

“Chúng mình gọi một suất đi? Mỗi thứ ăn một chút.” Bùi Sơ Tễ gợi ý.

Chu Nhuế Dương sờ sờ bụng mình, ngần ngừ: “Tối muộn thế này rồi, cậu còn ăn hết cả suất được à?”

“Chẳng phải có hai chúng ta cùng ăn sao, với lại, buổi tối cậu còn chưa ăn gì cả mà, cứ thoải mái đi. Một miếng cũng không thể béo ngay được, cùng lắm thì ngày mai ăn ít đi một chút là được.”

“Thưa cô, nếu cô lo lắng về lượng calo thì chúng tôi cũng có suất trà bánh cho buổi tối. So với bánh ngọt trong suất trà chiều thông thường, chúng tôi đã lựa chọn kỹ càng những nguyên liệu ít đường, ít béo, vừa đảm bảo khách hàng có bữa ăn vui vẻ, vừa có thể kiểm soát tối đa lượng calo nạp vào.” Người nhân viên chu đáo chủ động gợi ý.

Bùi Sơ Tễ nhấc ngón tay, gõ nhẹ lên mặt bàn một cái, dứt khoát gọi món: “Được, lấy suất này đi, không phải nghĩ nữa.”

“Vâng ạ, xin hỏi hai vị có dị ứng với gì không ạ?”

“Tôi thì gì cũng được, không kiêng gì cả. Cậu ấy không ăn đậu phộng với hạnh nhân.”

“Vâng ạ, mời hai vị đợi một lát, tôi đi gửi phiếu gọi món trước, khoảng năm phút nữa sẽ quay lại. Phía bên kia là nhà vệ sinh ạ.”

Đợi người nhân viên ra khỏi cửa, Bùi Sơ Tễ nói tiếp: “Biết là cậu không ăn thừa thì không gói mang về, nhưng có mình ở đây thì sẽ không ngại nhiều đâu. Nếu thật sự, thật sự ăn không hết thì mình gói mang về là được, cậu cũng không cần phải thấy nặng lòng.”