“Ấy, cậu chậm một chút!” Bùi Sơ Tễ hét lên, vươn tay ra, nhưng chỉ kịp chụp vào khoảng không sau lưng cô.
Chu Nhuế Dương vội quay đầu muốn bám vào tường, trong tầm mắt, phía bục cao trước mặt còn có một nhân viên đứng đó, người đó nghe tiếng động liền lao về phía cầu thang.
“Thưa cô, cô cẩn thận!”
Chu Nhuế Dương không kịp nghĩ nhiều, vội nắm lấy cánh tay như cọng rơm cứu mạng, cả người cũng nặng nề đổ về phía đó.
Người nhân viên nhìn như ở ngay trước mắt, nhưng thực ra vẫn còn một khoảng cách với cô, không thể nào đỡ trọn được người cô. Cô chỉ vừa nắm chặt lấy tay áo sơ mi của người ta, còn chưa kịp vịn vào tay đối phương để đứng vững, thì lại vội vàng buông ra, rồi cứ thế ngã chúi về phía trước, ngược lại còn làm người đến giúp cũng ngã theo.
Người nhân viên đang cúi xuống đỡ lấy tay cô cũng khụy xuống theo cô. Nhờ có người làm đệm mà cô chỉ duyên dáng quỳ hai gối xuống đất, không đến nỗi quá khó coi.
Một trước một sau, hai người không đỡ nổi một người đi đường không nhìn dưới chân, thật khó nói ai là người vụng về hơn, những lúc không biết nói gì thế này người ta thật sự sẽ bật cười, may mà không có ai khác nhìn thấy.
“Dương! Cậu không sao chứ?” Bùi Sơ Tễ nhảy hai bước làm một bước lên, nhìn thấy hai người trên mặt đất thì im bặt.
Hai tay Chu Nhuế Dương chống xuống sàn, giữ khoảng cách với người nhân viên, quay đầu gọi Bùi Sơ Tễ vẫn còn đang ngơ ngác: “Cậu mau kéo mình dậy với.”
Bùi Sơ Tễ lúc này mới hoàn hồn khỏi vẻ ngơ ngác như vịt nghe sấm rồi cùng người nhân viên đỡ cô dậy.
Người nhân viên cũng đứng lên, vẻ mặt áy náy, nghiêm túc cúi đầu xin lỗi Chu Nhuế Dương: “Thưa cô, vô cùng xin lỗi, là do vừa rồi tôi không đỡ chắc, làm hại cô bị trượt chân.”
Chu Nhuế Dương phủi phủi váy, xua tay nói: “Không sao, không phải tại cậu, là do tôi không chú ý, không thấy dưới chân đã hết bậc thang.”
“Cô có đau ở đâu không ạ? Đầu gối, cổ chân, có bị làm sao không ạ? Tôi đưa cô đến phòng y tế kiểm tra một chút nhé?” Đôi mắt ngấn nước của người nhân viên như chú cún lo cho chủ, ánh lên vẻ lo lắng chân thành.
Tuổi còn trẻ, đến nơi thế này làm việc cũng không dễ. Nghĩ thoáng một chút, cô cũng không muốn làm khó người ta, vì thế liền nói: “Tôi không mỏng manh dễ ngã đến vậy đâu. Mà này, ở đây các cậu còn có cả phòng y tế à?”
“Đúng vậy, để phòng khi có chuyện không may, chúng tôi có nhân viên y tế túc trực 24 giờ, cô thật sự không cần đi xem một chút sao ạ?”
Anh chàng trẻ tuổi này còn cố chấp thật, Chu Nhuế Dương liếc qua bảng tên trên ngực đối phương, giống với tên tiếng Anh trên danh thϊếp hôm qua đưa cho cô.
“Nếu có vấn đề gì thì chắc chắn tôi sẽ đến tìm các cậu chịu trách nhiệm. Nhưng tôi nói không sao là không sao, yên tâm đi, Noah.”
Trong đôi mắt sáng của đối phương thoáng lên vẻ ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng bị ý cười lan ra trong mắt che đi.
“Tôi hiểu rồi, thưa cô. Vậy mời hai vị đi lối này, tôi đưa hai vị vào chỗ ngồi.”
Chu Nhuế Dương nhìn bóng lưng người dẫn đường phía trước, mùi hương thoang thoảng khi nãy ngã còn vương vấn nơi đầu mũi của cô, một mùi gỗ ẩm thoang thoảng.
“Thưa cô, xin hãy cẩn thận bước chân.” Đối phương quay đầu lại nhắc.
Đi qua một dãy bục nối tiếp nhau, khung cảnh trước mắt bỗng trở nên rộng lớn, một không gian rực rỡ vàng son, đến chốn đào nguyên rồi.
Trong sảnh lớn trang hoàng phong cách nhất quán với vẻ ngoài của căn biệt thự kiểu Tây, đều theo lối hoài cổ. Ngay chỗ dễ thấy nhất là một cây đàn organ cổ màu nâu nhạt, giá để bản nhạc vẫn là kiểu gỗ chạm hoa, trông rất có vẻ xưa cũ. Bên tay trái là khu vực cho khách ngồi chờ nghỉ ngơi, một chiếc máy hát đĩa than đang phát nhạc nền du dương, nhẹ nhàng vang vọng khắp sảnh lớn trống trải.
“Thưa cô, mời lên lầu.”
Người nhân viên dẫn đường phía trước cách hai người phía sau khoảng nửa mét, luôn giữ khoảng cách đi trước vài bước, đưa họ đến cầu thang xoắn ốc bên phải dẫn lên lầu hai. Sàn nhà bước lên kêu kẽo kẹt, nhưng rõ ràng đã được chăm sóc và giữ gìn cẩn thận nên vẫn còn bằng phẳng và bóng loáng.