Chu Nhuế Dương mơ màng xuống xe, đợi Bùi Sơ Tễ đậu xe xong chạy tới, cô vẫn đứng ngẩn ra đó, đầu óc vừa tỉnh táo lại một chút thì lại như mớ bòng bong, không biết nên bắt đầu gỡ rối từ đâu.
Bùi Sơ Tễ tiến lên vỗ vai cô: “Vẫn chưa tỉnh ngủ à?”
Chu Nhuế Dương ngẩng đầu ngắm nghía vẻ ngoài của căn biệt thự kiểu Tây nhỏ nhắn, ngần ngại không bước nổi. Không sai, đây chính là nơi tối qua cô đã đến.
“Sao chúng mình lại chạy tới đây thế?”
Bùi Sơ Tễ nhìn cô: “Sao thế, cậu từng đến quán này rồi à? Nhanh chân thật đấy.”
“Đến thì đến rồi, nhưng mà...” Chu Nhuế Dương không biết nên giải thích từ đâu để nói cho bạn mình biết rằng cô chỉ tình cờ đυ.ng mặt Tống Ti Văn ở cổng chính này khi anh ta đến dự buổi tiệc đã được đặt hết chỗ.
“Không thích đồ ăn ở đây à?”
“Không phải, mình chỉ đi ngang qua thôi, chưa vào ăn thử bao giờ.”
“Vậy thì đúng lúc quá rồi còn gì, mình thấy bánh ngọt ở đây khá ngon, cậu cứ ăn thử xem sao đi. Nếu không hợp ý cậu thì chúng mình cũng có thể đổi sang chỗ khác mà. Dù sao cuối tuần cũng không vội, về muộn một chút cũng không sao.” Một tay Bùi Sơ Tễ khoác lấy tay cô: “Đi thôi.”
Trước đây Chu Nhuế Dương đã nghe Bùi Sơ Tễ nhắc tới câu lạc bộ cao cấp chỉ dành cho thành viên tên Thanh Đằng này, nơi đây mới mở cửa chưa đầy một tháng mà đã nổi như cồn trong giới nhà giàu ở thủ đô nhờ lời truyền miệng của các hội viên. So với những câu lạc bộ lâu đời, khách hàng mà Thanh Đằng nhắm tới chủ yếu là giới nhà giàu mới nổi trẻ tuổi, kiểu cách hoạt động cũng thoải mái, năng động hơn, vì vậy rất được những người mới phất lên trong giới kinh doanh và những người đứng đầu các công ty khởi nghiệp từ nước ngoài trở về ưa chuộng.
Gần đây, không ít hot girl mạng với mấy cô chiêu cậu ấm nhà giàu chen nhau vỡ đầu, muốn trà trộn vào để check-in sống ảo hoặc tìm mối, mà lịch hẹn đã kín cả tháng sau.
Chỉ là nếu không phải hôm qua tình cờ ghé qua một chuyến thì cô còn không biết địa chỉ quán ngày nằm ở đâu.
Hai người bước lên bậc thềm, đi tới cửa tòa nhà chính. Hai nhân viên mặc vest đen mở cửa kính từ bên trong ra, kính cẩn cúi chào.
“Chào mừng quý khách.”
“Welcome home, Madam.” Không hề có giọng nửa Anh nửa Trung một chút nào, là giọng Anh chuẩn.
Chu Nhuế Dương nhìn lên đầy chăm chú thì bắt gặp một đôi mắt xanh biếc như hồ nước, phảng phất làn nước thu lay động, ánh nhìn lấp lánh. Chà, đến cả bạn bè quốc tế cũng mời tới.
Lấy gì để giải sầu? Chỉ có trai đẹp. Cớ gì chỗ Tống Ti Văn đã đến mà cô lại phải tránh xa ba mét chứ? Thật chẳng có lý gì.
Vào cửa chính, lại có hai nhân viên nữa tiếp tục dẫn đường: “Mời hai vị tiểu thư đi lối này.”
Chu Nhuế Dương đi phía trước, sau khi đi qua một hành lang dài thì lại đi đến trước một cầu thang khá hẹp.
Cô quay lại nói với Bùi Sơ Tễ ở phía sau: “Kiểu thiết kế ở đây không giống trong hình dung của mình lắm, mình còn tưởng vừa vào cửa là sảnh lớn lộng lẫy nguy nga chứ.”
“Sảnh lớn lộng lẫy cũng có, ở bên trong ấy. Trong Đào Hoa Nguyên Ký có đoạn nói thế nào ấy nhỉ?”
“Lúc đầu rất hẹp, chỉ vừa một người qua. Đi thêm vài chục bước, bỗng sáng sủa rộng rãi?”
“Chà, thỉnh thoảng trí nhớ của cậu cũng tốt phết đấy chứ.” Bùi Sơ Tễ cười nói: “Người ta gọi cái này là khác một trời một vực, không đi theo lối cũ.”
“Thôi được rồi, vậy thì đúng là khác hẳn kiểu của nhà mình.”
“Mình không có ý chê bai đâu nhé, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng mà. Tuy đều là câu lạc bộ hạng sang, nhưng nhà các cậu chủ yếu bán rượu, còn bên này thì...”
Chu Nhuế Dương quay đầu lại, hơi nheo mắt: “Vậy bên này bán cái gì?”
“Lát nữa vào trong cậu sẽ biết.” Bùi Sơ Tễ làm ra vẻ bí ẩn, cười cười mà không nói.
Chu Nhuế Dương lòng đầy thắc mắc, còn chưa để ý mình đang bước bậc cuối cùng, bước hụt một cái nên lập tức mất thăng bằng, chưa kịp phản ứng nên bước chân thế nào thì người đã chao đảo qua lại.