Không đợi cô mở miệng hỏi, Bùi Sơ Tễ đã nói trước: “Yên tâm đi, mình không chạy quá tốc độ đâu. Mà cảm giác chiếc xe mới này của cậu lái thích thật đấy, tự cậu đi chọn à?”
“Không, ba mẹ mình đặt mua.”
“Vậy đây coi như là quà ba mẹ tặng cho cậu nhân dịp đi làm hả?” Bùi Sơ Tễ liếc nhìn đồ đạc còn mới tinh trong xe.
“Quà đi làm gì chứ? Mình vẫn chỉ ở nhà ăn bám thôi, vẫn là đồ thừa anh mình không cần.”
“Cậu có muốn nghe thử xem chính mình đang nói cái gì không hả? Trên đời này mà còn có thứ đồ thừa tốt như vậy thì lúc nào cho mình một phần với nhé.”
“Vốn dĩ mình còn chẳng muốn cái cục nợ khó nhằn này đâu, phỏng tay lắm, thứ mình mất đi chính là sự tự do của mình đấy. Nhưng mà, nếu đã là chuyện không thể thay đổi được rồi thì không nhận cũng phí.” Chu Nhuế Dương nói năng dứt khoát, vẻ rất thản nhiên.
“Cậu đúng là nhìn thông suốt thật, nói không chừng thật sự hợp kế thừa gia nghiệp hơn anh cậu đấy.”
“Khen thật hay đang châm chọc mình thế?”
“Tuy cậu là trường hợp có thật đầu tiên trong đám bạn bè của mình bị gọi về kế thừa gia nghiệp vì không chịu học hành cho tử tế, nhưng cô chú làm vậy chắc chắn là có lý do của họ.”
“...”
“À đúng rồi, ba mẹ cậu đi công tác ở đâu thế?”
“Pháp.”
“Sao cậu không đi cùng luôn?”
“Họ được đối tác làm ăn mời qua bàn chuyện.”
“Chẳng phải sau này cậu sẽ phụ giúp sao, không đi theo để mở mang hiểu biết trước à?”
“Bên đối tác chỉ mời hai người họ thôi, ai trả tiền vé máy bay với tiền khách sạn cho mình?”
“Xí, cậu mà còn thiếu mấy đồng đó à? Lại than nghèo kể khổ đấy.”
“Hiện giờ mình đang là đứa lông bông thất nghiệp ăn bám ba mẹ đây này.” Chu Nhuế Dương cười khổ tự giễu.
“Này, đừng nói vậy chứ, chẳng phải cậu sắp đi làm rồi sao.”
“Lẽ nào đây là chuyện gì may mắn lắm sao? Vậy cho nên mới nói, có gì đáng để vui mừng đâu cơ chứ.” Chu Nhuế Dương thở dài một hơi, rồi quay sang nhìn những biển báo vụt vun vυ"t qua bên ngoài cửa sổ xe: “Chúng ta đang đi đâu vậy? Có xa không?”
“Cậu đói rồi à?”
“Hơi hơi, bây giờ vừa đói vừa buồn ngủ.”
“Cậu mệt thì ngủ trước một lát đi, tới nơi mình sẽ gọi.”
“Mắt sưng khó chịu quá, mình muốn nhắm mắt một lát, nhưng sẽ không ngủ đâu. Cậu cứ nói đi, mình vẫn nghe mà.”
Chắc vì khóc mệt quá mà chẳng bao lâu sau Chu Nhuế Dương đã ngủ thϊếp đi, đầu nghiêng sang một bên.
Lúc bị Bùi Sơ Tễ lay vai đánh thức, cô mơ màng như vừa trải qua một giấc mơ dài cả thế kỷ, mà thật ra cũng chỉ mới được nửa tiếng chạy xe.
“Tới rồi nè, cậu xuống ở đây đi, mình đi đậu xe.” Bùi Sơ Tễ bảo cô xuống trước.