“Cho nên tớ đã bỏ lỡ lời nhắc nhở mà ông trời dành cho mình, thật là quá ngu ngốc.” Chu Nhuế Dương ảo não nói: “Sao lúc đó tớ lại không xé xác anh ta ra ngay tại chỗ luôn nhỉ?”
“Nói cứ như là cậu xé nổi không bằng ấy.”
“Biết đâu được.”
“Đừng có nói xàm, cậu cãi nhau có thắng được ai bao giờ chưa? Với cái tật cứ khóc không kiểm soát được của cậu ấy, dù có bị chơi xấu sau lưng một chút thì cũng không hợp để mà đối đầu trực diện đâu. Hay là cậu muốn lên tin tức xã hội?”
“Cảm giác như cả thế giới đều đã biết hết mà tớ thì vẫn như một con ngốc, thật là thất bại.”
“Hay là cậu kết bạn lại số của anh ta rồi chửi cho một trận nữa? Dùng điện thoại của tớ cũng được.” Bùi Sơ Tễ đưa tới: “Tớ còn chưa kịp chặn anh ta đâu.”
“Không cần đâu.” Chu Nhuế Dương yếu ớt lắc đầu, nếu mà nghe thấy giọng anh ta thì không chừng cô lại muốn khóc nữa.
“Ừ.” Bùi Sơ Tễ gật đầu: “Vậy không nhắc tới chuyện mất hứng này nữa, đứng dậy đi.”
“Làm gì?”
“Khóc gần đủ rồi thì dậy đi, lau mặt, dặm lại lớp trang điểm, tớ dẫn cậu ra ngoài rửa mắt.” Bùi Sơ Tễ nói rồi nắm lấy cổ tay cô.
Chu Nhuế Dương hoàn toàn không có ý định nhúc nhích: “Tối mịt rồi còn lau mặt làm gì nữa? Cậu cứ mặc kệ tớ đi, tớ nằm đây thôi.”
“Phát hiện sớm thì tan vỡ sớm, người có phúc thì không vào nhà vô phúc, đây chẳng phải là chuyện tốt đáng mừng khắp chốn sao. Cũ không đi thì mới không tới, bây giờ chính là lúc cậu bắt đầu lại cuộc đời tươi sáng, chúng ta nên ăn mừng một chút mới phải.”
Bùi Sơ Tễ dùng sức kéo mạnh hơn, lôi xềnh xệch cô dậy khỏi chiếc ghế lười.
Cơn mưa rào đã tạnh hẳn. Trời dịu mát hẳn đi, gió thổi mạnh làm người ta thấy khoan khoái, chẳng oi bức khó chịu chút nào.
Bùi Sơ Tễ tự thấy mình không giỏi dỗ dành người thất tình cho lắm. Nhất là với cô bạn thân tội nghiệp vừa bị “mọc sừng” cao chót vót thế này. Những lúc thế này, dường như nói gì cũng có thể gây tác dụng ngược, thà cứ im lặng ở bên còn hơn. Chủ yếu là có mặt để đối phương cảm thấy được an ủi, đợi bạn mình khóc mệt rồi tự ngưng.
Nhưng sự im lặng kéo dài này thật sự làm người ta bất an, cô ấy nghiêng đầu nhìn, chắc chắn là mắt Chu Nhuế Dương vẫn mở, vẫn còn tỉnh.
Lên đường lớn, Bùi Sơ Tễ nhanh chóng tăng ga đến mức nhanh nhất mà đoạn đường phía trước cho phép, cảm giác dính chặt vào lưng ghế ngay lập tức kéo Chu Nhuế Dương tỉnh lại khỏi vẻ như người mất hồn, cô vươn cổ nhìn lướt qua con số trên đồng hồ xe.