- 🏠 Home
- Bách Hợp
- Sủng
- Trà Xanh Giả Đã Bị Vạch Trần
- Chương 38
Trà Xanh Giả Đã Bị Vạch Trần
Chương 38
Khi Bùi Quý Ngâm về đến nhà thì đã hơn bảy giờ tối. Cô nhắn tin cho Chi Chi, đối phương vẫn còn đang ở trên tàu điện, chắc phải nửa tiếng nữa mới tới sân bay.
Cô tắm rửa xong xuôi, đến hơn tám giờ mới bắt đầu livestream.
Cô chơi vài trận đỉnh cao, ngoài câu chào quen thuộc lúc đầu, suốt trận cũng không nói thêm câu nào.
[Sao hôm nay im lặng thế?]
[Tâm trạng không tốt à? Chẳng phải hôm nay đi offline sao?]
...
“Lúc đầu tâm trạng cũng ổn lắm, chỉ là trên tàu điện gặp phải một gã đàn ông cực kỳ khó chịu, thế là tụt mood. Sau đó ngẫm lại mấy câu mình nói lúc đó, lại thấy chưa đủ gắt.” Bùi Quý Ngâm thở dài: “Đúng là khẩu nghiệp của mình vẫn chưa đủ trình.”
Có lẽ vì tâm trạng không tốt nên hôm nay cô chơi khá hổ báo.
“Mình sẽ đi xem em gái ở nick phụ có online không. Mình cảm thấy mình cực kỳ cần được em ấy chữa lành trái tim tan vỡ này.” Bùi Quý Ngâm nói.
[Muốn chơi với em gái thì nói thẳng ra đi, còn bày đặt tìm lý do, thật là.]
[Cậu mà cứ chơi kiểu này, chắc tháng sau top 2 cả nước cũng không giữ nổi đâu.]
[Đây là minh chứng sống cho câu "mỹ sắc hại người" à?]
……
Bùi Quý Ngâm dứt khoát làm ngơ trước những dòng bình luận trong livestream, mở tài khoản phụ của mình ra, quả nhiên đối phương đang online. Cô gửi lời mời hẹn đấu, chống cằm ngồi đợi trận bên kia kết thúc.
“Em gái, cuối cùng em cũng xong trận rồi.” Bùi Quý Ngâm cảm thán.
“Cuối cùng gì chứ, trận này chỉ có bảy phút thôi mà.” Tống Chân nói xong thì thở dài một tiếng.
“Lại rớt về Kim Cương rồi hả?”
“Vẫn chưa.” Tống Chân đáp.
“Vậy thì tốt, không thì chị lại phải đổi tài khoản khác.” Bùi Quý Ngâm thở phào: “Hình như mấy tài khoản chính của chị đều lên Vương Giả hết rồi.”
Tống Chân: …
“Chị rảnh lắm à? Đánh lắm vậy làm gì?”
“Sao em biết?” Giọng Bùi Quý Ngâm lộ rõ ba phần ngạc nhiên.
Tống Chân: …
“Nói thật, nếu là em, em gặp cái kiểu người cứ cố tình bắt chuyện, bám dai như đỉa trên đường thì em sẽ làm gì?” Bùi Quý Ngâm hỏi.
“Bám dai như đỉa á?” Tống Chân suy nghĩ một chút: “Hôm nay chị gặp rồi à?”
“Ừ.”
“Nếu là em…” Tống Chân mím môi: “Trước đây em từng bị một người kéo tay, em cũng quên lúc đó mình phản ứng thế nào rồi, nhưng vì lúc đó xung quanh có nhiều người nên có người giúp, em thoát ra được là gọi báo cảnh sát luôn.”
“Đúng là biếи ŧɦái rồi còn gì.”
“Bị từ chối mà vẫn bám theo thì đều là biếи ŧɦái cả.” Tống Chân nói: “Hơn nữa, ngay giữa đường lớn mà còn cố xin thông tin liên lạc, chị thấy người bình thường có làm mấy chuyện đó không?”
“Thật sự là không.” Bùi Quý Ngâm đồng tình.
“Chị đang không vui à?” Tống Chân hỏi.
“Ừ.” Bùi Quý Ngâm khẽ đáp.
“Đừng để mấy thứ rác rưởi làm ảnh hưởng đến tâm trạng.” Tống Chân nói, dù trong lòng cũng chẳng nghĩ ra lời an ủi nào hay hơn.
“Em gái ơi, chị gϊếŧ được một mạng thì em khen chị một lần được không?” Bùi Quý Ngâm nói.
Tống Chân: …
“Được.” Tống Chân miễn cưỡng đồng ý, coi như là vì tâm trạng cô không tốt.
“Có thể khen không trùng lặp không?”
“Chị à, em khuyên chị nên biết điều một chút.” Tống Chân nheo mắt lại.
“Ồ…” Bùi Quý Ngâm thở dài một tiếng.
Trận này Bùi Quý Ngâm chơi Tôn Thượng Hương, còn Tống Chân chọn Trương Phi.
“Em gái, có em bên cạnh, chị thật sự rất yên tâm.” Bùi Quý Ngâm nói.
“Cảm ơn lời khen.”
Xạ thủ bên địch là Công Tôn Ly, trông có vẻ không thông minh lắm, lúc bỏ chạy lại giật thẳng vào trụ của Bùi Quý Ngâm và Tống Chân.
“Cô ta mà chạy bộ chắc còn nhanh hơn.” Bùi Quý Ngâm bình luận: “À mà này, em gái ơi, lời khen đâu rồi?”
“Cô ta bị trụ bắn chết mà?”
“Nhưng mạng là của chị.” Bùi Quý Ngâm nói với vẻ hết sức hợp lý.
“Chị giỏi quá đi, chị ơi.” Giọng Tống Chân càng ngày càng dẹo thấy rõ.
“Cảm ơn em gái.” Bùi Quý Ngâm tỏ vẻ hài lòng.
Trong mười phút tiếp theo, lời khen của Tống Chân mỗi lúc một hời hợt hơn.
Từ “Chị ơi, chị giỏi quá, trời ơi”, “Chị ngầu quá đi mất”, “Chị là số một luôn đó”... dần dần biến thành “Giỏi”, “Ngầu đấy”, “Tốt phết”.
Tống Chân tỏ ra mệt mỏi.
“Tình yêu thương biến mất rồi đúng không? Tiểu Khả Ái không còn là Tiểu Khả Ái nữa rồi…” Bùi Quý Ngâm nói giọng đầy tủi thân.
“Chị ơi, người ta nói mệt rồi mà chị cũng không thương người ta gì hết.” Giọng Tống Chân còn ấm ức hơn cả Bùi Quý Ngâm.
[Cười chết mất.]
[Cô em này có tương lai đấy.]
Khóe miệng Bùi Quý Ngâm cũng không nhịn được mà giật giật: “Ai bảo, chị thương em lắm đấy, tim vốn đã đau rồi, giờ lại càng đau hơn, nên mới cần em dỗ dành.”
Tống Chân: …
Bắt đầu rơi vào vòng lặp logic kỳ quặc, Tống Chân đột nhiên không biết nên nói tiếp thế nào, khi đội bắt đầu đẩy lên trụ chính, cô ấy dồn hết sức đẩy trụ, đến lúc phá xong thì mới thở phào nhẹ nhõm.
“Em gái ơi, chơi thêm ván nữa không?”
“Em đang ở trên sân thượng, không uống nước được.” Tống Chân đáp: “Nên chị cứ thương em nữa đi, ráng chịu đi, quen là được thôi.”
Bùi Quý Ngâm: ???
“Em còn là người không đấy?”
“Ừ.” Tống Chân đáp chắc nịch.
“Em không phải người như vậy mà.”
“Vậy là do chị chưa hiểu rõ em thôi.” Tống Chân nói.
Bùi Quý Ngâm: …
Giờ thì đến lượt cô nghẹn lời, nhìn dòng bình luận đang tràn ngập “cậu gặp đối thủ rồi kìa”, cô cũng phải thừa nhận, đúng là gặp đối thủ thật rồi.
Bùi Quý Ngâm đang ở vị trí đầu tiên, cô chọn trước tướng Lan.
“Chị biết chơi tướng này à?” Tống Chân hỏi.
“Ừ, nhưng vẫn chưa lên được top quốc gia.” Bùi Quý Ngâm đáp.
“Mà chị dùng nick chính là nick gì vậy?” Tống Chân có chút tò mò.
[Ủa, còn chưa biết cậu ấy là ai à? Không ai kết bạn với em gái này sao?]
[Em này không nhận lời mời kết bạn, không add được đâu.]
[Cười chết mất, không biết tới bao giờ mới nhận ra nhỉ.]
…
“Em đoán xem.” Bùi Quý Ngâm nói.
Kết thúc phần chọn tướng, Bùi Quý Ngâm khóa tướng Lan, người chơi ở vị trí thứ ba lập tức thả một dấu hỏi chấm.
Nửa Đêm Mất Ngủ: [Con gái? Đi rừng? Chắc chắn biết chơi? Hay là bạn trai mượn nick đây?]
Tiểu Khả Ái Đừng Chạy: [Có vấn đề gì sao?]
Nửa Đêm Mất Ngủ: [Con gái mà biết đi rừng?]
Tiểu Khả Ái Đừng Chạy: [Sao lại không thể?]
Nửa Đêm Mất Ngủ: [Ha, chơi thử vài trận ở chế độ luyện tập là tưởng mình biết đánh rồi chứ gì.]
Nửa Đêm Mất Ngủ: [Thua mãi vì gặp mấy đứa gà như này.]
Tiểu Khả Ái Đừng Chạy: [Chuẩn đấy, hôm nay chưa coi lịch hoàng đạo, lại gặp phải người như anh.]
Bùi Quý Ngâm đảo mắt một cái, tướng Lan của cô trên nick này vẫn còn là cấp xanh lá cây, chứng tỏ cô chưa chơi nhiều bằng nick này.
Vào trận, người kia còn tức hơn nữa.
Bùi Quý Ngâm chẳng buồn để ý đến anh ta, cứ theo nhịp độ của mình mà khai cuộc. Các đồng đội khác hầu như không nói gì, chỉ có mỗi anh ta là lắm mồm không ngừng.
Manh Manh Tiểu Khả Ái (Tiểu Kiều): [Chị ấy thật sự biết chơi, còn rất giỏi nữa.]
Nửa Đêm Mất Ngủ (Cuồng Thiết): [Thôi đi, farm bot* lấy mạng thì giỏi cái gì. Ghét nhất mấy cặp chị em như tụi mày, gà là gà cả đôi.]
(*) Farm bot là đánh bot (máy) để kiếm tiền, kinh nghiệm, hoặc chỉ đơn giản là để cảm thấy mình giỏi – tức là chơi ở chế độ dễ (chống máy), không phải đấu với người chơi thực sự, "farm bot lấy mạng": ám chỉ hành vi chỉ giỏi đi đánh bot (máy), gϊếŧ bot nhiều nhưng không giỏi khi đấu với người chơi thật.
Vừa dứt lời, Bùi Quý Ngâm đã lấy ngay cú double kill.
Nửa Đêm Mất Ngủ (Cuồng Thiết): [Ha, cướp mạng giỏi lắm.]
Sóng Gió Ập Đến (Ngưu Ma): [Cướp đâu mà cướp?]
Đi Trong Mưa (Marco Polo): [Thật sự không cướp mà.]
Bùi Quý Ngâm khẽ cười một tiếng, khiến anh ta nghẹn họng không nói được gì.
Sau khi Cuồng Thiết bị đối phương gϊếŧ mất hai mạng, anh ta lại tiếp tục càu nhàu.
Nửa Đêm Mất Ngủ (Cuồng Thiết): [Biết chơi không đấy? Sao không ra gank?]
“Anh giỏi vậy, lại còn chê tôi, tôi đâu dám tới gần.” Bùi Quý Ngâm bật mic, gõ chữ lúc chơi thật chẳng tiện chút nào.
- 🏠 Home
- Bách Hợp
- Sủng
- Trà Xanh Giả Đã Bị Vạch Trần
- Chương 38