Chương 37

Mười phút tiếp theo, hễ Bùi Quý Ngâm đi đến đâu là lại có ba người từ trong bụi cỏ nhảy ra.

[Tất cả] Ngâm Tụng (Đại Kiều): [Tim mình tan nát rồi, không cứu được nữa đâu. Đừng rình mình nữa, nhà các cậu mất rồi.]

[Tất cả] Lộ Lộ Tử (Mị Nguyệt): [Không sao, danh dự quan trọng hơn thắng thua.]

[Tất cả] Ngâm Tụng (Đại Kiều): [Tình yêu đã biến mất rồi sao?]

“Mình không ngờ cậu cũng có ngày này.” Chi Chi cảm thán: “Ván này mình còn chẳng ngồi thang máy được mấy lần.”

“Nhưng mình đã giúp cậu ăn rất nhiều ulti của Trương Lương đấy.” Bùi Quý Ngâm nhấn mạnh.

“Người ta có định đánh mình đâu.”

“Thì mình giúp cậu thu hút hận thù mà.” Bùi Quý Ngâm nói: “Nói cảm ơn mình đi.”

“Cậu kéo thù hận quá triệt để rồi.” Một đồng đội khác cảm thán: “Chẳng ai thèm để ý đến mình luôn.”

Ván thứ hai, Bùi Quý Ngâm chơi Chung Quỳ, kéo trúng BUFF* bên địch đến tám trăm lần, khiến rừng bên kia tức đến mức đuổi theo tấn công cô, còn Bùi Quý Ngâm thì cười sảng khoái.

(*) BUFF không mang nghĩa "tăng sức mạnh" như trong ngữ cảnh chung, mà là chỉ những con quái rừng đặc biệt (bùa xanh, bùa đỏ) có thể mang lại hiệu ứng có lợi cho người tiêu diệt nó.

“Cái sở thích kỳ cục này của cậu, đỉnh thật đấy.” Chi Chi nói.

“Bình thường toàn bị người ta hành, lần đầu tiên mới được hành lại người ta, nói thật, chơi Chung Quỳ vui lắm luôn.” Bùi Quý Ngâm nói.

[Tất cả] Hát Sai Nhịp (Bách Lý Huyền Sách): [Nếu có cơ hội gặp mặt, chúng ta làm một trận solo trực tiếp luôn nhé.]

[Tất cả] Ngâm Tụng (Chung Quỳ): [Thời đại văn minh rồi, bạn trẻ à, đừng hở chút là đòi đánh nhau, thế không hay đâu.]

Không ngoài dự đoán, lần này Bùi Quý Ngâm lại tiếp tục thu hút hết thù hận của đối phương, đến mức Chi Chi đẩy trụ vào thẳng nhà chính cũng chẳng ai quan tâm.

Bùi Quý Ngâm một lần nữa giành chiến thắng vẻ vang dù có thành tích chỉ 2-12.

Những ván sau, Bùi Quý Ngâm đã ngoan hơn nhiều, nhưng thù hận thì vẫn còn đó, bên kia vẫn cứ thích dí cô mà đánh.

“Con trai im lặng, con gái rơi lệ.” Bùi Quý Ngâm thở dài nhìn màn hình tối đen của mình lần nữa, rồi nhìn thời gian: “Đánh xong ván này mình đi ăn nhé?”

“Được.” Chi Chi cũng xem giờ.

“Mình không tiễn cậu ra sân bay được, xa nhà mình quá.”

“Ừ, không sao.” Chi Chi chẳng có ý kiến gì.

Thành tích mấy ván của Bùi Quý Ngâm thật sự thảm không nỡ nhìn, cô đã thua hai trong năm ván, tính ra cũng không đến nỗi.

“Tối nay cậu có livestream không?” Chi Chi hỏi.

“Có chứ.” Bùi Quý Ngâm đáp: “Dù sao mai cũng không stream được.”

Chi Chi gật đầu.

Hai người ăn tối khá qua loa, vì mải chơi game nên nếu đi ăn một bữa tử tế thì e là không kịp.

Tiễn Chi Chi xong thì chuyến tàu điện mà Bùi Quý Ngâm đi cũng vừa đến. Cô lên tàu, tìm một góc khuất đứng rồi thở dài.

Lúc rảnh rỗi thế này, cô lại nghĩ đến Tống Chân.

Không biết lời giải thích của mình Tống Chân có tin không, dù sao thì lúc cô cố tình lảng tránh cũng hơi rõ ràng quá.

Cô lấy điện thoại ra, định nhắn cho Tống Chân, nhưng lại không biết nên nói gì.

Nói gì cũng thấy kỳ.

Bùi Quý Ngâm cầm điện thoại, thở dài thêm lần nữa.

“Người đẹp, có chuyện gì mà thở dài vậy?”

Bùi Quý Ngâm: …

Cô thề, đây chắc chắn là câu bắt chuyện kém cỏi nhất từ trước đến nay cô từng nghe. Cô không ngẩng đầu, giả vờ không nghe thấy, hy vọng đối phương biết điều mà bỏ cuộc.

“Người đẹp?”

“Anh có chuyện gì không?” Bùi Quý Ngâm ngẩng đầu nhìn người trước mặt.

“Kết bạn WeChat không?”

“Không.”

“Sao lạnh lùng vậy chứ.”

Bùi Quý Ngâm: ???

Biết vậy lúc nãy cô bắt taxi cho rồi. Có một số khoản tiền không nên tiết kiệm.

“Thờ ơ với anh rõ ràng là vì không có hứng thú, không muốn kết bạn WeChat với anh, đơn giản thế cũng phải hỏi à?” Bùi Quý Ngâm bực bội nói.

“Làm quen một chút thì có sao đâu.”

“Tôi thấy là có đấy.” Bùi Quý Ngâm lạnh lùng nhìn anh ta.

“Giả bộ thanh cao, làm màu cái gì.”

Bùi Quý Ngâm bật cười khẩy: “Không biết luật nào quy định người ta phải cho anh WeChat chỉ vì anh muốn? Mặt dày như tường thành thì cũng nên soi gương mà xem mình là hạng gì.”

“Nhìn anh cũng không còn trẻ trung gì nữa, chẳng lẽ vì ở nhà được gọi là cục cưng bảo bối nên tưởng mình là bảo bối của cả thiên hạ?” Cô lại cười khẩy một tiếng.

Bên cạnh đã có người bật cười.

“Cô gái này độc miệng thật đấy.”

“Anh chê tôi đạo đức giả thì tôi cũng có quyền đánh giá lại anh chứ? Lý lẽ ở đâu vậy? Tôi thấy tôi còn nhận xét rất khách quan đấy, không thì mấy người xung quanh sao lại cười, anh nói xem có phải không?”

Đã có rất nhiều người nhìn sang phía này, thậm chí có người còn rút điện thoại ra. Người đàn ông đó chịu không nổi ánh nhìn của đám đông, vừa đến trạm tiếp theo là lủi mất.

Bùi Quý Ngâm khẽ cười khẩy, tưởng mặt dày đến đâu, hóa ra chỉ đến thế thôi à?

“Cô gái, lần sau lúc tàu ít người thì đừng làm vậy nhé.” Một bà cụ đứng bên cạnh nhắc nhở.

“Vâng ạ.” Bùi Quý Ngâm gật đầu, trong lòng lại thở dài.

Vốn đã thấy bực, giờ thì càng bực hơn.