Chương 35

Thoát game xong, Bùi Quý Ngâm cảm ơn người xem đã tặng quà, trò chuyện với khán giả thêm vài câu rồi tắt livestream, sau đó liên lạc với Chi Chi.

Ngâm Tụng: [Tuần sau nhé?]

Chi Chi: [Chứ tuần này sắp hết rồi còn gì.]

Ngâm Tụng: [Được, đến lúc đó liên hệ lại.]

Chi Chi: [Ok.]

Sáng thứ Hai, Bùi Quý Ngâm kể lại chuyện này với Thành Ngư, cô ấy suy nghĩ vài giây rồi hỏi:

“Cậu với cô ấy thân không?”

“Cũng khá thân.”

“Nhân phẩm ổn chứ? Đừng để đến lúc gặp xong lại bị lộ ảnh lung tung.”

“Không đến mức đó đâu.” Bùi Quý Ngâm nói: “Cô ấy khá tốt, nếu không mình đã chẳng đồng ý gặp.”

Có lẽ vì đã hẹn với Chi Chi, lại có không ít người nhắn tin muốn gặp mặt, Bùi Quý Ngâm đều từ chối hết. Tiện thể cô cũng nói với Chi Chi, nhận được đảm bảo rằng Chi Chi tuyệt đối sẽ không dắt thêm người khác đến. Nghe vậy, Bùi Quý Ngâm cũng yên tâm hơn.

Hai người hẹn gặp vào 8 giờ sáng Chủ nhật, vì Chi Chi có chuyến bay lúc tám giờ tối nên nếu họ gặp sớm thì có thể chơi với nhau được lâu hơn một chút.

Bùi Quý Ngâm dậy từ sáu giờ sáng để trang điểm và chuẩn bị. Dù gì thì địa điểm gặp mặt là ở khu phố thương mại nổi tiếng của thành phố A, cách nhà cô 40 phút đi tàu điện ngầm.

Ngâm Tụng: Mình chắc còn khoảng mười phút nữa sẽ đến, ta gặp nhau ở cửa số 3 phố Ninh Bình nhé?]

Chi Chi: [Ok, mình tới rồi, đang đeo khẩu trang và đội mũ, mang một cái ba lô hình thú bông.]

Ngâm Tụng: [Được.]

Bùi Quý Ngâm hòa vào dòng người đi ra khỏi tàu điện ngầm, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Chi Chi. Đối phương đang đứng dưới bóng cây lướt điện thoại.

“Chi Chi!”

Chi Chi ngẩn ra một lúc rồi ngẩng đầu lên: “Ngâm Ngâm!”

“Chậc, từ bao giờ cậu gọi mình bằng cái tên nghe buồn nôn thế?”

“Thì chạy theo trend thôi.” Chi Chi bước đến bên cạnh Bùi Quý Ngâm: “Hôm nay liệu mình có được thấy mặt thật của cậu không nhỉ?”

“Được chứ, không thì sáng nay mình dậy sớm trang điểm để làm gì?” Bùi Quý Ngâm cười: “Chúng ta đi mua đồ trước đã, đến lúc ăn thì đặt phòng riêng.”

“Được.” Chi Chi nhìn cách ăn mặc và khí chất của Bùi Quý Ngâm cũng đoán được người này chắc chắn rất xinh đẹp. “À mà, hôm nay cậu kín như ninja vậy, bọn mình có thể chụp ảnh đăng lên Weibo không, không lộ mặt cậu đâu, đợi đến khi tách ra rồi mình mới đăng.”

“Được thôi.” Bùi Quý Ngâm không phản đối. Cô đội mũ và đeo khẩu trang, chỉ để lộ đôi mắt. Nhìn cách Chi Chi chụp thì có thể đoán rằng hai người họ thậm chí còn không lộ cả mắt: “Tay nghề chụp ảnh của cậu cũng được đấy.”

“Chứ sao.” Chi Chi bật cười.

Hai người dạo quanh trung tâm thương mại hai vòng, mỗi người mua vài bộ đồ. Thấy gần đến giờ, Bùi Quý Ngâm gọi điện đặt chỗ ăn. Vừa hay còn đúng một phòng đang trống.

“Quả nhiên, mình đi đâu cũng ăn lẩu hết.” Chi Chi cảm thán.

“Lẩu ngon mà.” Bùi Quý Ngâm liếc nhìn Chi Chi, vừa định nói tiếp thì bất chợt thấy ai đó ở phía xa, khóe miệng cô giật nhẹ, sau đó nhanh chóng kéo Chi Chi quay người, rảo bước đi về hướng ngược lại.

“Sao thế?”

“Bạn học.” Bùi Quý Ngâm hạ thấp giọng: “Đi thôi đi thôi.”

Không ngờ hôm nay đàn chị cũng ra phố mua sắm.

Hai người vào quán lẩu, Bùi Quý Ngâm tháo mũ và khẩu trang xuống. Chi Chi nhìn cô chăm chú một lúc rồi cảm thán: “Mình biết ngay là cậu chắc chắn rất xinh mà.”

“Cũng tàm tạm thôi.” Bùi Quý Ngâm ghé sát lại gần Chi Chi, nhìn vào điện thoại của cô ấy: “Cậu muốn ăn gì?”

Hai người họ gọi một bàn đầy ắp, nhìn qua thì hầu như toàn là thịt.

“Mình cứ tưởng mấy nữ thần như cậu sẽ không ăn thịt cơ đấy.” Chi Chi chống cằm nói.

“Sao lại không? Không có thịt thì mình sống sao nổi.” Bùi Quý Ngâm uống một ngụm coca.

“Nhân tiện, mình có phải là người đầu tiên trên mạng biết mặt thật của cậu không?” Chi Chi hỏi.

“Gần như là thế.” Bùi Quý Ngâm đáp: “Ngoài ra còn có mấy người trong công ty nữa.”

“Hay, khi nào về mình sẽ đi khoe với mọi người.” Chi Chi đung đưa chân: “Đám người đó năn nỉ mình lâu dữ lắm, nhưng mình vẫn chẳng đồng ý.”

“Cảm ơn nha.” Bùi Quý Ngâm thấy đồ ăn trong nồi đã chín liền bắt đầu dùng bữa.

Lúc ăn hai người họ không nói quá nhiều, những người yêu ăn uống sẽ không muốn thế giới của họ bị quấy rầy.

Mặc dù trên bàn có rất nhiều món, nhưng cả hai vẫn cố gắng ăn sạch. Bữa này Bùi Quý Ngâm thanh toán, coi như là thể hiện tấm lòng hiếu khách của chủ nhà.

Lúc rời quán, Bùi Quý Ngâm đã thấy Tống Chân từ xa, đối phương ngồi ngay lối ra duy nhất mà cô có thể đi.

Chắc đây là duyên phận, mặc dù cô chẳng muốn gặp Tống Chân trong hoàn cảnh thế này.

“Đi thôi.” Bùi Quý Ngâm đội lại mũ và đeo khẩu trang, Chi Chi cũng bịt kín mít đi theo sau.

“Sao vậy?”

“Vẫn là bạn học đó.” Bùi Quý Ngâm hạ giọng, đang đi qua rồi thì chợt nghe Tống Chân cất tiếng gọi:

“Đàn em?”

Bùi Quý Ngâm: …