Chương 34

“Em không sao chứ?” Bùi Quý Ngâm hỏi.

Một lúc sau, Bùi Quý Ngâm nghe thấy chút âm thanh ồn ào từ đầu dây bên kia: “Không sao đâu… Em ổn mà, em sẽ không nổi giận vì một tên khốn đâu.”

Mặc dù cô ấy nói vậy, nhưng vẫn hít thở sâu mấy lần: “Em vừa chia tay với anh ta xong, cảm ơn các chị mời em vào, còn quan tâm em nữa.”

“Tốt đấy, trời đất bao la đâu thiếu hoa thơm cỏ lạ, đừng tự buồn mình vì ai đó.” Tống Chân cũng góp lời.

Cô gái im lặng hai giây rồi hỏi: “Hai người các chị lúc nào cũng nói chuyện kiểu này à?”

“Vì bọn chị đang ngầm thi xem, ai không dẹo nổi thì người đó thua.” Bùi Quý Ngâm nói.

“Chuẩn.” Tống Chân gật đầu.

Cô gái sững người một chút, rồi bật cười: “Vậy em cũng nói chuyện kiểu này đi, không thì lạc quẻ mất.”

“Không sao đâu, bản thân em vốn đã ngọt ngào rồi mà.” Bùi Quý Ngâm nói.

Ba người vào game, một lúc lâu không ai nói lời nào, bầu không khí có chút gượng gạo.

“Nếu bạn trai em quay lại xin lỗi, em có tha thứ cho anh ta không?” Bùi Quý Ngâm hơi tò mò: “Chị chỉ tiện miệng hỏi thôi, không muốn trả lời cũng không sao.”

“Là bạn trai cũ.” Tiểu Điềm sửa lại cách gọi của Bùi Quý Ngâm: “Em không bao giờ ăn cỏ đã nhổ*, em đã xóa hết liên lạc với anh ta, còn chặn luôn rồi. Lúc trước anh ta theo đuổi em suốt ba tháng, ai mà ngờ…”

(*) “Ăn cỏ đã nhổ” mang ý nghĩa sẽ không quay lại với người yêu cũ.

“Khi tán tỉnh thì nói hay lắm cơ.” Tiểu Điềm cười lạnh: “Hầy, quả nhiên, miệng lưỡi đàn ông chỉ toàn lừa dối.”

“Đừng tức nữa, để chị gánh em, em chơi Yao đi.” Bùi Quý Ngâm nói, chọn lấy tướng Kính rồi khoe tỉ lệ thắng của mình.

“Woa, chị lợi hại thế ạ?” Tiểu Điềm reo lên rồi chọn Yao: “Quả nhiên, bỏ đi người tồi thì vận may cũng đến!”

Tống Chân nheo mắt lại, không nhịn được khẽ “chậc” một tiếng.

“Tiểu Khả Ái bị sao vậy?” Bùi Quý Ngâm hỏi.

“Không có gì.” Tống Chân đáp.

[E là đang ghen rồi.]

[Cười xỉu, Tiểu Khả Ái gợi ý để cậu gánh thì cậu không chịu, đổi sang cô em khác thì lại vui vẻ ngay.]

[Mau dỗ người ta đi kìa.]

……

Bùi Quý Ngâm liếc qua phần bình luận, chẳng buồn để ý đến bọn họ. Cô cũng không rõ tại sao khi đang chơi game mà đám người này lại luyên thuyên những chuyện càng lúc càng lạc đề.

Từ nãy đến giờ, Tống Chân hầu như không nói gì, đúng hơn là không chen vào được. Cô ấy nghe Tiểu Điềm, người mới được kéo vào chơi, không ngừng khen ngợi Bùi Quý Ngâm, cảm nhận được tâm trạng cô nàng kia rõ ràng tốt lên rất nhiều.

“Muốn ăn bùa xanh không, Tiểu Khả Ái?” Bùi Quý Ngâm hỏi.

“Hôm nay mặt trời mọc từ đằng tây à? Sao tự dưng tốt với em vậy.” Tống Chân lập tức chạy tới, sợ Bùi Quý Ngâm đổi ý nên dùng chiêu ăn bùa luôn.

“Trước chị cũng từng cho em rồi mà, chẳng phải em không cần sao?” Bùi Quý Ngâm hỏi lại.

“Vậy à?” Tống Chân làm ra vẻ suy nghĩ nghiêm túc vài giây: “Có hả?”

“Có chứ, chị tốt thế cơ mà, sao có thể không cho em bùa xanh được.” Bùi Quý Ngâm chân thành nói.

“Hừ.”

Đám người đã đẩy được nhà chính, Tống Chân nhìn số sao của mình rồi khẽ cảm thán một tiếng.

Phải nói thật là hôm nay thắng được kha khá. Nếu Bùi Quý Ngâm nghiêm túc dùng những tướng thành thạo nhất của mình, có lẽ chẳng mấy chốc là cô ấy đã lên rank Vương Giả rồi.

Trước đây cô ấy từng nghĩ việc tìm một người gánh mình lên rank là không hay lắm, nhưng cảm giác chiến thắng mà không cần nỗ lực gì quả thật rất tuyệt, đúng là thoả mãn.

Bùi Quý Ngâm cùng Tiểu Điềm chơi ba ván, cả ba ván đều kết thúc trong khoảng bảy phút. Khi nghe Tiểu Điềm nói phải rời đi, Tống Chân còn hơi thất vọng. Cô ấy rất rõ, Bùi Quý Ngâm chơi tướng Kính hoàn toàn chỉ để lừa người mà thôi. Hơn nữa, với cái tính thích gây sự của cô, đoán chừng Bùi Quý Ngâm vừa tiễn Tiểu Điềm đi là lại bắt đầu giở trò.

Quả nhiên, chẳng ngoài dự đoán.

“Tiểu Khả Ái, em nói xem, chị có nên tiếp tục chơi Kính không?” Bùi Quý Ngâm hỏi với giọng điệu thản nhiên, nhưng Tống Chân vẫn nhận ra chút trêu chọc trong đó.

Tống Chân: …

“Cảm giác như chị lấy việc trêu chọc em làm thú vui ấy.” Tống Chân nói.

“Đâu có đâu, em bảo chơi thì chị sẽ chơi thôi.” Bùi Quý Ngâm đáp: “Chẳng phải đang hỏi ý kiến của em sao?”

“Vậy thì chị chơi đi.” Tống Chân khẽ ho khan hai tiếng: “Trước đây rõ ràng là em bảo chị chơi rồi, nhưng chẳng phải lúc đó chị đang bận chiều Tiểu Điềm à?”

“Cũng đúng, chị nhớ ra rồi.”

“Hừ, nhìn chị kìa, không hề nhớ những gì em nói.”

“Có lẽ do lúc đó em gõ chữ, nên chị không để ý.” Bùi Quý Ngâm nói: “Dù gì thì dòng chữ lạnh lùng không thể so với giọng nói ngọt ngào của Tiểu Khả Ái được.”

“Hơ hơ hơ hơ hơ.”

Bùi Quý Ngâm cười: “Em còn mấy sao nữa thì lên Tinh Diệu? Chị sắp lên Vương Giả rồi đấy.”

“Bốn ván nữa.” Tống Chân đáp.

“Được, chị cũng tầm tầm đó.” Bùi Quý Ngâm tính toán số sao: “Vậy gánh em lên Tinh Diệu rồi mình nghỉ nhé?”

“Được… cảm ơn.”

“Haiz, ai bảo chị gọi em là em gái cơ chứ.” Bùi Quý Ngâm nói.

“Chậc.”

Tống Chân đã chơi Vương Giả Vinh Diệu mấy năm rồi, thành thật mà nói, việc leo rank chưa bao giờ dễ dàng với cô ấy. Cô ấy cũng đã chơi Yao hai lần, từ khi chơi cùng Bùi Quý Ngâm, tỉ lệ thắng của Yao đã tụt thê thảm, cần phải kéo lại cho đẹp chút.

Khi thấy mình quay trở lại rank Tinh Diệu, Tống Chân suýt thì rơi nước mắt.

“Đồng chí Tiểu Khả Ái, đừng xúc động quá nhé.” Bùi Quý Ngâm nói: “Chỉ là Tinh Diệu thôi mà?”

“Chị không hiểu đâu.” Tống Chân đáp: “Nếu lần này không lên nổi Tinh Diệu, chắc em xóa game luôn quá.”

“Đừng mà, em xóa rồi chị biết làm sao?”

“Chị đâu có giống người thiếu bạn chơi game đâu.” Tống Chân nói.

“Nhưng mà vui tính như em thì hiếm lắm.” Bùi Quý Ngâm đáp: “Với lại, Tiểu Khả Ái à, giọng em hay thế này, người ta không nỡ để em nghỉ chơi đâu.”

“Ọe.”

Bùi Quý Ngâm bật cười.

“Thôi, hôm nay nghỉ tại đây nhé, tạm biệt.”

“Ừ, tạm biệt.”