Chương 33

Lưỡi Dao Ngọt Ngào (Hàn Tín): [Tôi chịu rồi đấy, cô gà thì tôi biết làm sao? Tôi phải nói gì bây giờ?]

Điềm Điềm (Yao): [Ồ, vậy anh cho rằng họ chửi tôi cũng là đúng sao?]

Điềm Điềm (Yao): [Nếu anh thấy tôi chơi dở thì đừng rủ tôi chơi, nực cười, nếu không phải anh rủ, tôi còn lâu mới chơi cái game này.]

Tiểu Khả Ái Đừng Chạy (Tiểu Kiều): [Anh ơi, sao anh có thể nặng lời với chị ấy vậy? Chị ấy vì muốn anh vui nên mới chơi cùng, sao anh lại đối xử như thế... thật là quá đáng.]

Tiểu Khả Ái Đừng Chạy (Tiểu Kiều): [Bình thường em không nỡ để bạn em bị chửi đâu đó…]

Lưỡi Dao Ngọt Ngào (Hàn Tín): [Tiểu Kiều cô câm miệng được không, chuyện của hai người chúng tôi liên quan gì đến cô? Chịu hết nổi, đồ trà xanh.]

Điềm Điềm (Yao): [Chị ấy chỉ nói một cách công bằng thôi mà, trà xanh gì chứ, câm mồm đi đồ khốn nạn.]

Bùi Quý Ngâm không nhịn được mà bật cười.

“Chị cười ác thật.” Tống Chân nói.

“Buồn cười quá mà.” Bùi Quý Ngâm cảm thán: “Em thấy tỷ lệ hai người đó chia tay là bao nhiêu?”

“Không cao lắm.” Tống Chân thờ ơ đáp: “Mấy tình huống kiểu này phần lớn chỉ là giận dỗi thôi. Chơi game xong, cơn tức nguôi đi, bên nam dỗ vài câu, bên nữ chắc lại bỏ qua, vì con gái thường dễ mềm lòng.”

“Xem ra em gái cũng từng chứng kiến không ít nhỉ.”

“Thật vậy.” Tống Chân nhớ đến mấy người bạn của mình, “chậc” một tiếng.

“Sao thế?” Bùi Quý Ngâm hỏi.

“Không có gì, chỉ là em nghĩ tới vài chuyện.” Tống Chân dựa vào lan can: “Trước đây em có một người bạn giận dỗi với bạn trai, kể xấu đủ thứ, em nghe xong còn nghĩ anh ta không xứng với bạn em chút nào, khuyên nên chia tay đi, rồi người sau sẽ tốt hơn.”

“Nhưng ai mà ngờ được, vài hôm sau lại quay về với nhau. Cuối cùng người duy nhất bị bỏ lại là em.”

Bùi Quý Ngâm bật cười: “Chị thì độc thân từ trong trứng, ai mà nói chuyện yêu đương với chị, chị toàn bảo chị không có kinh nghiệm, không biết, không hiểu, không muốn nghe. Nói mãi rồi cũng chẳng ai thèm tâm sự với chị nữa.”

“Đã rút kinh nghiệm, lần sau em cũng sẽ nói vậy.” Tống Chân đáp một tiếng.

“Ồ, em cũng độc thân từ trong trứng à?”

“Ừm.” Tống Chân khẽ đáp. Quanh cô ấy không ít người theo đuổi, đủ mọi kiểu người, nhưng càng so sánh càng chẳng vừa mắt ai. Cô ấy vẫn cảm thấy việc nâng cấp và phát triển bản thân ở giai đoạn này mới quan trọng hơn: “Em không có hứng thú yêu đương, thấy chẳng có gì thú vị cả.”

“Ừ.” Bùi Quý Ngâm chỉ tiện miệng hỏi vậy, ánh mắt vẫn luôn dõi theo động thái của Yao và Hàn Tín.

Hai người đó cãi nhau càng ngày càng gay gắt.

Điềm Điềm (Yao): [Anh có ý gì?]

Lưỡi Dao Ngọt Ngào (Hàn Tín): [Nếu em cho anh chơi với người con gái khác, thì anh đã không rủ em. Còn nếu em không muốn chơi, thì đừng cứ kiểm soát anh mãi như vậy.]

Bùi Quý Ngâm nhướn mày: “Đúng là một tên tra nam điển hình.”

“Dùng từ chuẩn đấy.” Tống Chân đánh giá.

Yao đứng đó không nhúc nhích, chắc là tinh thần sụp đổ rồi.

Điềm Điềm (Yao): [Ý anh là, em đang cản trở anh đi tán gái khác đúng không?]

Lưỡi Dao Ngọt Ngào (Hàn Tín): [Nếu em nghĩ vậy thì anh cũng chịu rồi.]

Tiểu Khả Ái Đừng Chạy (Tiểu Kiều): [Nói thật, với trình độ như anh, ngoài bạn gái anh ra chắc chẳng có cô nào chịu chơi cùng đâu. Đừng tự mãn nữa, mấy cô gái khác cũng không ai muốn dính dáng tới anh đâu.]

Tiểu Khả Ái Đừng Chạy (Tiểu Kiều): [Bạn gái anh nhẫn nhịn là vì yêu anh, chứ người ta không yêu thì ai rảnh mà chịu đựng anh như vậy.]

Lưỡi Dao Ngọt Ngào (Hàn Tín): [Liên quan cái gì đến cô, cút đi, đm.]

Khi nhà chính nổ tung, Bùi Quý Ngâm nghe thấy cô gái kia bật mic lên, liến thoắng nói gì đó như đang chửi thề, nhưng cô không nghe rõ.

Trở lại phòng chờ, cả Bùi Quý Ngâm lẫn Tống Chân đều im lặng.

Trong phòng livestream, khán giả đã bàn tán rôm rả. Ai mà ngờ đang xem stream chơi game lại có thể chứng kiến một bộ drama tình cảm.

“Chúng ta có nên mời Yao vào chơi cùng không?” Tống Chân hỏi.

“Nếu em muốn chơi với cô ấy, thì chị sẽ mời.”

“Mời vào đi, an ủi cô ấy một chút…” Mặc dù cô ấy đã nói sau này sẽ không dây vào chuyện tình cảm của người khác nữa, nhưng khi gặp phải chuyện này, Tống Chân vẫn cảm thấy không nỡ.

Bùi Quý Ngâm liếc nhìn trạng thái của đối phương, thấy cô gái đó đang trong một tổ đội, không rõ có đang tiếp tục cãi nhau không, cô bèn gửi lời mời. Mãi một lúc sau đối phương mới vào phòng.