Sau khi nghe những lời Bùi Quý Ngâm nói, Tống Chân suy nghĩ hai giây.
Manh Manh Tiểu Khả Ái: [Ví dụ là gì?]
“Ví dụ như Huyền Sách?”
Manh Manh Tiểu Khả Ái: [Chị ơi, đừng, thôi quên chuyện đó đi.]
“Thế còn Hỏa Vũ? Chị thấy lần trước chị chơi Hỏa Vũ cũng ổn.”
Manh Manh Tiểu Khả Ái: [Chị ơi, hay là chị chơi Kính đi.]
Bùi Quý Ngâm bật cười: “Thế còn lời hứa không cúi mình trước những vì sao của em thì sao?”
Tống Chân đưa tay sờ mặt, tai hơi đỏ. Là một người da mặt không dày lắm, cô ấy rất ngại khi phải nói thẳng ra.
Manh Manh Tiểu Khả Ái: [Em đang bàn bạc với chị mà.]
Bùi Quý Ngâm mở game lên.
Vào game, Bùi Quý Ngâm vẫn chơi đường giữa, vì hai vị trí đi rừng và hỗ trợ là một cặp chơi chung. Tống Chân chơi xạ thủ, do Ngu Cơ bị đối phương cấm nên cuối cùng cô ấy đành chọn Tiểu Lỗ Ban.
Bùi Quý Ngâm bắt đầu trận đấu như thường lệ, còn Tống Chân thì mới ba phút đã bị tướng đi rừng bên địch bắt, cô qua đó đổi lại được một mạng rồi rút lui.
Bên địch Tôn Thượng Hương phối hợp với Tiểu Minh đã ép Tiểu Lỗ Ban của Tống Chân phải rút lui từng bước một, chẳng bao lâu đã bị hạ ba mạng. Bùi Quý Ngâm ra hỗ trợ mấy lần, nhưng tốc độ chi viện của đối phương rõ ràng nhanh hơn bọn họ.
Bùi Quý Ngâm nhìn rừng mấy lần, thấy đối phương chỉ đi gank đường đối kháng, không hề ngó ngàng gì đến Tống Chân.
Từ lúc vào game tới giờ, Tống Chân vẫn chưa nói câu nào.
“Em không sao chứ?” Bùi Quý Ngâm hỏi.
Manh Manh Tiểu Khả Ái (Lỗ Ban Thất Hiệu): [Em ổn.]
Lưỡi Dao Ngọt Ngào (Hàn Tín): [Cậu không sao, bọn này thì có sao đây. Đừng feed nữa.]
Tống Chân mím môi.
“Em ăn rừng của cậu ta đi, tên Hàn Tín này rõ là chơi dở.” Bùi Quý Ngâm nói: “Chặn hết tụi nó lại là xong.”
Tống Chân nghe Bùi Quý Ngâm nói xong, liền thấy Bùi Quý Ngâm gửi một tràng tin nhắn.
Tiểu Khả Ái Đừng Chạy (Tiểu Kiều): [Xin lỗi anh nha, bạn em gà quá, vẫn là anh lợi hại hơn, cõng em Yao bay tới bay lui, ngầu thật đấy, nhìn qua bảng thành tích còn gϊếŧ được hai mạng! Thật sự là quá lợi hại luôn.]
Tiểu Khả Ái Đừng Chạy (Tiểu Kiều): [Không như bạn em, một mình ăn trọn đường lính, farm ngon thế mà đánh không lại cặp sinh đôi dính liền bên kia, đến một chấp bốn còn chấp không nổi.]
Khóe miệng Tống Chân giật giật.
[Cao thủ mỉa mai đây rồi!]
[Cười chết mất, đúng là trà xanh hạng nặng.]
[Tự dưng thấy cặp này dễ thương ghê, kiểu: "Em cứ việc chơi game, chửi cứ để chị!"]
“Đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng nói bậy, streamer văn minh chưa bao giờ chửi người đâu nhé.” Bùi Quý Ngâm vắt chân chữ ngũ.
Lưỡi Dao Ngọt Ngào (Hàn Tín): [Bên kia chọn Tôn Thượng Hương, bản thân còn chọn Lỗ Ban Thất Hiệu, đáng đời.]
Tiểu Khả Ái Đừng Chạy (Tiểu Kiều): [Phải đó, em Yao chọn đi theo anh Hàn Tín 2-7, đúng là lựa chọn sáng suốt nhất luôn.]
Lưỡi Dao Ngọt Ngào (Hàn Tín): [Đừng có cà khịa nữa được không?]
Tiểu Khả Ái Đừng Chạy (Tiểu Kiều): [Anh ơi, sao anh lại nói em như thế? Em cà khịa lúc nào? Em đang khen anh thật lòng đó, anh lợi hại quá trời luôn, chẳng lẽ anh là Hàn Tín thời hiện đại sao?]
Bùi Quý Ngâm và Tống Chân cùng đẩy trụ ở đường giữa, còn đường của Tống Chân thì bên địch đã đẩy đến tận trụ cuối.
“Chị không cần cãi nhau với anh ta đâu, là do em chơi kém thật, cũng tại tướng của em hơi hạn chế.” Tống Chân nói.
“Ai cãi nhau với anh ta, chị đang khen mà.” Bùi Quý Ngâm nói: “Với lại, em đang duo với chị, thì tất nhiên chị phải bênh em rồi.”
“Mà em lại nói chuyện được rồi à?”
“Em lên sân thượng nữa rồi, gõ chữ không tiện lắm.” Tống Chân đứng trong góc: “Buổi tối ngoài này cũng mát mẻ ghê.”
Bùi Quý Ngâm cười khẽ, không biết có phải là lương tâm em Yao cuối cùng cũng trỗi dậy hay tự dưng sáng mắt ra, nhảy từ đầu Hàn Tín xuống. Có điều cô ta cũng không theo Tống Chân, mà ngồi xổm trên đầu Bùi Quý Ngâm.
Bùi Quý Ngâm là người duy nhất trong cả đội có KDA* dương.
(*) KDA (Kill/Death/Assist) - Chỉ số mạng hạ gục, chết và hỗ trợ KDA thường dùng để phản ánh được người chơi đó có một trận đấu tốt hay tệ, sự đóng góp của người chơi trong trận đấu là nhiều hay ít.
Tiểu Khả Ái Đừng Chạy (Tiểu Kiều): [Em gái à, có phải em thấy chị vẫn lợi hại hơn không?]
Điềm Điềm (Yao): [Chuẩn, miệng lưỡi cũng sắc bén nữa.]
Điềm Điềm (Yao): [Ván trước em cũng bị chửi, người ta im như thóc, tức chết được.]
Bùi Quý Ngâm bật cười khẽ, Tống Chân nhướng mày.
[Hay thế, chị Ngâm, sao còn không mau dụ dỗ người ta về team mình?]
[Tôi phải nói rằng, chị Ngâm đôi khi đúng là rất được lòng phụ nữ.]
Bùi Quý Ngâm tắt mic: “Đúng là từ trước đến nay mình rất được con gái yêu thích, đừng ghen tị nha.”