Chương 31

Manh Manh Tiểu Khả Ái: [!!!]

Manh Manh Tiểu Khả Ái: [Đây là đánh hạng á?!]

“Em đang chê chị đấy à, không muốn đánh rank với chị nữa à?” Bùi Quý Ngâm thở dài: “Chị chỉ toàn MVP bên thua thôi, chị đã làm gì sai?”

Tống Chân mím môi, tự hỏi liệu hành động của mình có hơi quá đáng không.

Manh Manh Tiểu Khả Ái: [Em không có, chỉ là... ờ thì, hai đứa mình cứ ghép vào là xui lắm ấy.]

“Thật ra chị chơi giỏi lắm đó.” Bùi Quý Ngâm cấm tướng xong nói.

Manh Manh Tiểu Khả Ái: [Em biết chị giỏi mà.]

Một Vầng Trăng Sáng: [Vậy hai người chơi gì? Tôi chơi đường giữa được không?]

Manh Manh Tiểu Khả Ái: [Em chơi hỗ trợ.]

Tống Chân chọn Trương Phi, tướng mà khiến cho các đồng đội cảm thấy an tâm.

Tiểu Khả Ái Đừng Chạy: [Mình chơi vị trí nào cũng được.]

Cuối cùng, chỉ còn lại vị trí đi rừng, cô xoa cằm, chọn tướng Kính.

Manh Manh Tiểu Khả Ái: [!!!]

“Quả nhiên em vẫn không tin chị.” Bùi Quý Ngâm thở dài.

Sau khi Tống Chân gửi mấy dấu chấm hỏi, những người khác trong đội cũng bắt đầu thấy căng thẳng.

Ăn Là Chân Lý, Ăn Là Linh Hồn: [Đừng chọn tướng mình không biết chơi đấy nhé.]

Bùi Quý Ngâm lặng lẽ gửi tỉ lệ thắng của mình, tuy chỉ có 69 trận, nhưng tỉ lệ thắng là 100%.

Tống Chân: ???

Manh Manh Tiểu Khả Ái: [???]

Manh Manh Tiểu Khả Ái: [???]

Một Vầng Trăng Sáng: [Woa! Đại thần, gánh tụi mình được không? Đại thần, biết vậy nãy mình chọn Yao rồi!]

Bồng Châu: [Là acc phụ à? Mà cấp độ này thắng 100% chắc cũng không khó lắm nhỉ.]

Vào trận, Bùi Quý Ngâm chẳng nể mặt ai cả, đi ngang là ăn lính, thấy người là gϊếŧ, lấy liền hai pha pentakill, kéo nhịp độ trận đấu lên vùn vụt.

Hết trận, Tống Chân vẫn còn hơi ngơ ngác, mọi thứ kết thúc chỉ trong sáu phút, khiến cô ấy phải cảm thán.

Điểm tổng hợp là 15, lúc ra khỏi trận, Tống Chân không biết nên nói gì, trong trận, cô ấy cũng chẳng gõ được dòng nào.

Manh Manh Tiểu Khả Ái: [Không thể tin được, chị thật sự giỏi vậy á?]

“Đúng rồi đó, đúng rồi đó.” Bùi Quý Ngâm nói.

Manh Manh Tiểu Khả Ái: [Vậy trước đó chị tìm người đánh cùng làm gì?]

“Vui thôi mà.” Bùi Quý Ngâm đáp bâng quơ: “Chỉ là muốn tìm người tán gẫu linh tinh một chút thôi. Chậc, chị đã nói là mình rất giỏi mà, ai bảo em không tin, còn không chịu cho chị đi rừng.”

Manh Manh Tiểu Khả Ái: [Cái này là lỗi của mỗi mình em sao?]

“Ừ, chị thấy chắc là lỗi của em đấy.” Bùi Quý Ngâm nói.

Tống Chân đột nhiên không biết nên trả lời thế nào. Chơi game bao lâu nay, cô ấy từng gặp rất nhiều game thủ giỏi, nhưng đây là lần đầu tiên gặp người giỏi đến mức này.

Manh Manh Tiểu Khả Ái: [Chị lợi hại thật.]

“Thế em còn chê chị nữa không?” Bùi Quý Ngâm hỏi.

Tống Chân: …

Manh Manh Tiểu Khả Ái: [Việc chị có giỏi hay không, và việc em có chê chị hay không, là hai chuyện không liên quan gì hết.]

Manh Manh Tiểu Khả Ái: [Em không phải kiểu người vì vài ngôi sao leo rank mà gập đầu cúi mình đâu, chị hiểu không.]

“Chị hiểu mà, chị hiểu.” Bùi Quý Ngâm cười: “Em chắc chắn không phải kiểu người như vậy, nên ván sau chị sẽ chọn tướng phù hợp với bậc rank hơn, không thì bên kia sẽ chẳng có tí trải nghiệm game nào.”

[Cười chết mất, chị Ngâm chịu không nổi rồi.]

[Tiếc là cô em này không bật mic, nếu không thì còn có thể nói ra cái gì nữa.]

[Vậy mà cũng không nể mặt chị Ngâm chút nào sao?]