Chương 28

Tống Chân bước lại phía Bùi Quý Ngâm, ngồi xuống đối diện cô, những người khác cũng ngồi vào bàn.

Hai người chào hỏi nhau ngắn gọn, rồi Tống Chân lấy sách ra.

Bùi Quý Ngâm nghĩ trưa nay chắc sẽ không có ai ăn cùng mình. Cô liếc nhìn Tống Chân rồi thở dài.

Suốt buổi sáng, Bùi Quý Ngâm gần như không nói chuyện được gì với Tống Chân, bởi mỗi lần Tống Chân ra ngoài, bạn cùng phòng cô ấy cũng sẽ đi cùng, mà cô thì lại ngại không dám đi theo.

Thật ra, trước đây Bùi Quý Ngâm cũng không ngờ mình lại là người dễ tổn thương như thế. Đúng lúc có mấy nam sinh từ bàn khác đưa cho Tống Chân mấy mẩu giấy ghi chú, nhìn càng thêm bực.

Dù Tống Chân không đọc mấy mẩu giấy đó lâu, nhưng cũng chẳng phản ứng gì với chúng.

Bùi Quý Ngâm cũng nhận được một vài mẩu giấy, cô chẳng buồn đọc, tùy tiện mở ra một tờ thì thấy nét chữ nguệch ngoạc. Với cái thái độ như vậy mà cũng dám đưa giấy tán tỉnh? Tự tin quá rồi.

Bùi Quý Ngâm vo viên lại rồi ném vào thùng rác bên cạnh.

Đến trưa, Tống Chân gửi tin nhắn cho Bùi Quý Ngâm:

Tống Chân: [Em có muốn đi ăn cùng bọn chị không?]

Bùi Quý Ngâm: [Như thế có ổn không?]

Tống Chân: [Bạn cùng phòng của chị không ăn thịt người đâu.]

Bùi Quý Ngâm: [Họ sẽ không thấy phiền chứ?]

Tống Chân: [Họ rất thích ăn cùng mấy bạn nữ xinh đẹp mà.]

Khóe miệng Bùi Quý Ngâm cong lên.

Đàn chị cảm thấy cô xinh đẹp.

Bùi Quý Ngâm: [Được ạ, mong là sẽ không làm phiền mọi người.]

Buổi trưa, năm người cùng nhau rời khỏi thư viện.

“Chị cũng là người của hội sinh viên, lúc tân sinh viên đến báo danh, vừa nhìn đã thấy em rồi đấy.” một bạn cùng phòng của Tống Chân nói.

Bùi Quý Ngâm cười khẽ: “Hả? Vậy à?”

“Ừ, lúc đó em trắng đến phát sáng luôn ấy.” Nói xong, cô bạn kia im lặng hai giây rồi cảm thán thêm một câu: “Thật sự rất xinh đẹp.”

Bùi Quý Ngâm cười ngượng ngùng, đây là lần đầu tiên có người khen cô trực tiếp đến vậy, khiến cô hơi lúng túng.

“Cậu tiết chế lại đi, đừng dọa đàn em như thế.” Một cô gái khác lên tiếng: “Chào em, chị tên là Kiều Khiếu.”

“Em chào chị ạ.” Bùi Quý Ngâm đáp.

“Còn đứa mê sắc này tên là Hà Diệu.” Kiều Khiếu giới thiệu tiếp: “Còn kia là Vương Thiến Thiến.”

“Chào các chị, em tên là Bùi Quý Ngâm.”

Mọi người chào hỏi qua lại một lượt, đã làm quen sơ sơ với nhau.

“Chiều nay mấy giờ em ra sân bóng?” Tống Chân hỏi.

“Trưa em nghỉ một lát ở thư viện rồi đi luôn, hai giờ phải tập hợp.” Bùi Quý Ngâm trả lời: “Hôm nay nắng quá, em bắt đầu hối hận rồi, đi có mấy bước mà đã thấy nóng muốn chết.”

Tống Chân cười: “Bôi nhiều kem chống nắng vào.”

“Thật ra là em không dễ bị đen đi đâu.” Bùi Quý Ngâm nói.

“Ghen tị quá đấy.” Vương Thiến Thiến cảm thán: “Hè năm ngoái chị đi học lái xe, đen đi mấy tông da, đến giờ còn chưa trắng lại đây.”

“Thôi đi, cậu vốn dĩ đâu có trắng đâu.” Kiều Khiếu nói.

Vương Thiến Thiến trừng mắt lườm Kiều Khiếu một cái.

Vì trời khá nóng nên cả nhóm không đi xa mà ăn ở căn tin gần nhất. Năm người gọi một bàn khá to, Tống Chân ngồi xuống đối diện Bùi Quý Ngâm.

Bùi Quý Ngâm hơi ngạc nhiên, cô cứ tưởng Tống Chân sẽ ngồi đối diện với bạn cùng phòng. Hai người họ chạm mắt nhau, khẽ cười.

Thật ra do trời nóng quá nên Bùi Quý Ngâm không có cảm giác muốn ăn, cô đi một vòng rồi mua một bát cơm gà kho nấm.

Lúc này đàn chị xung quanh đang tám những chuyện mà Bùi Quý Ngâm không tiện xen vào, chỉ có Tống Chân là ngồi yên với cô.

“Đội bóng các em tập đến mấy giờ vậy?”

“Đến năm giờ luôn.”

“Ba tiếng á?” Tống Chân ngạc nhiên.

Bùi Quý Ngâm gật đầu.

“Vậy thì lâu thật.” Tống Chân uống một ngụm canh: “Chân em còn đau không?”

“Ngủ dậy một giấc là em đỡ nhiều rồi, không còn khó chịu nữa.” Bùi Quý Ngâm đấm vào chân mình hai cái: “Mong chiều nay đội bóng không tập cường độ cao quá.”

Tống Chân im lặng hai giây rồi liếc nhìn Bùi Quý Ngâm.