Chương 23

Vì buổi tập đầu tiên của câu lạc bộ múa Trung Quốc sẽ diễn ra vào thứ Hai, Bùi Quý Ngâm đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Chỉ tiếc là đến nơi lại chẳng thấy Tống Chân đâu, khiến cô mất hứng luôn cả buổi tập hôm đó. Hơn nữa, với một người cơ thể hơi cứng như cô thì chỉ riêng phần khởi động thôi cũng đủ hành hạ rồi.

Sau khi tập xong, Bùi Quý Ngâm về đến nhà chỉ muốn nằm lì xuống giường, chẳng buồn nhúc nhích.

Bùi Quý Ngâm: [Đau quá đi.]

Thành Ngư: [Đường là do cậu chọn mà, cậu cố lên.]

Bùi Quý Ngâm xoa xoa chân, thở dài. Lúc phỏng vấn nhảy được một bài đã là kỳ tích rồi.

Bùi Quý Ngâm: [Đàn chị, sao tối nay chị không đến vậy?]

Tống Chân: [Hội sinh viên có việc đột xuất.]

Bùi Quý Ngâm: [Vậy ạ.]

Tống Chân: [Buổi đầu cảm giác thế nào?]

Bùi Quý Ngâm gửi một icon khóc.

Bùi Quý Ngâm: [Em không đủ dẻo.]

Tống Chân: [Cứ từ từ. Nếu thực sự không được thì cũng không cần ép mình quá.]

Bùi Quý Ngâm nhướng mày, có phải thoải mái quá rồi không?

Bùi Quý Ngâm: [Được, nghe chị nói vậy thì em yên tâm rồi.]

Sau khi tắm xong, như thường lệ Bùi Quý Ngâm mở game ra chơi.

Tuyệt, "Tiểu Khả Ái" cũng đang online.

Cô gửi lời mời, một lúc sau đối phương vào phòng.

"Lâu rồi không gặp."

"Có thật là lâu không?" Tống Chân hỏi.

“Chị thấy là cũng lâu rồi đấy.” Giọng Bùi Quý Ngâm pha lẫn tiếng cười.

“Hay là hôm nay tụi mình đánh thường đi, dạo này đánh hạng mệt quá rồi.”

“Được thôi.”

Bùi Quý Ngâm tạo phòng rồi kéo Tống Chân vào. Tống Chân chơi Yao, Bùi Quý Ngâm chọn Marco Polo. Vừa khóa tướng xong cô đã nghe ai đó thở dài một tiếng.

“Em gái à, đừng có sợ thế chứ.”

“Em không sợ.” Tống Chân đáp.

“Em phải tin, lần này chị nhất định sẽ làm được một pha ulti đẹp mắt.” Bùi Quý Ngâm nói.

“Chị cố lên nha, chị giỏi quá đi, chị là tuyệt nhất luôn đó.”

Sự thật chứng minh, trận này là một trận feed đúng nghĩa, ngoài chết và hồi sinh thì chẳng có gì khác. Nhưng Tống Chân cũng nhìn ra Bùi Quý Ngâm đang dần bắt nhịp được.

Bóng dáng lúc cô chạy trốn trông rất ngầu, chưa bao giờ quay đầu nhìn lại.

Thế nên, thứ tệ hại duy nhất chỉ có KDA của Yao.

“Nếu không phải biết chị không cố ý, em còn tưởng chị cố tình bán đứng em cơ đấy.” Tống Chân nói.

“Chị cũng muốn quay lại đón em mà, nhưng chị không có khả năng đó.” Bùi Quý Ngâm thở dài, “Em gái hiểu chuyện như vậy, chắc chắn sẽ không để bụng đâu ha.”

“Dĩ nhiên là không rồi, chị có bỏ con giữa chợ cả trăm lần, em cũng chẳng giận đâu.”

“Yao, đi theo anh đi.” Người chơi đi rừng bật mic nói, giọng khá hay, nghe như một thiếu niên còn khá trẻ: “Đi theo xạ thủ chẳng có ích gì đâu.”

“Nhưng nếu em đi theo anh, chị xạ thủ sẽ buồn đó.” Tống Chân đáp.

Bùi Quý Ngâm suýt nữa bật cười, nghe cái giọng uất ức đó kìa.

Rừng im lặng hai giây rồi nói: “Nhưng em đi theo cô ấy thì chỉ có chết thôi, em đã 1-10 rồi mà.”

“Không sao đâu, em cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền nữa…” Tống Chân uất ức.

“Em gái à, nếu em nhất định muốn theo cậu ấy thì cứ đi theo đi, chị không sao mà.” Bùi Quý Ngâm nói.

“Nhưng để chị một mình, em không yên tâm.” Tống Chân thở dài.

Bùi Quý Ngâm cũng thở dài theo, giọng còn mềm và đáng thương hơn: “Em gái, không sao đâu, em chết nhiều như vậy, chị cũng thấy áy náy lắm rồi.”

Ly Ly Nguyên Thượng Thảo (Đạt Ma): [Trời ạ, đúng là cuộc chiến giữa hai bậc thầy trà nghệ*.]

(*) Bậc thầy trà nghệ: Thường ám chỉ những người (đặc biệt là nữ) tỏ ra dịu dàng, ngoan hiền, nhu mì, rất giỏi thao túng cảm xúc để đạt mục đích cá nhân - kiểu “trà xanh”.

Ly Ly Nguyên Thượng Thảo (Đạt Ma): [Hai em có thể gọi anh một tiếng ‘anh’ được không?]

“Chị đây tám mươi tám tuổi rồi, còn gọi cậu là anh? Nghĩ gì vậy.” Bùi Quý Ngâm cười nói: “Hay là cậu gọi chị một tiếng ‘bà nội’ đi, em gái chị năm nay cũng sáu mươi mốt rồi đó.”

“Đúng vậy á.”

Người đi rừng hoàn toàn im bặt.