Bùi Quý Ngâm thở dài rồi cất điện thoại đi. Tính tình của cô ấy thực sự quá tệ.
Vẫn là đàn chị tốt hơn, vừa tốt tính vừa dịu dàng.
Thấy Tống Chân cầm bình ra ngoài lấy nước, Bùi Quý Ngâm cũng xách bình đi theo.
“Đàn chị, bình thường chị hay dậy sớm đến tự học thế này à?” Bùi Quý Ngâm hỏi, nở nụ cười ngoan ngoãn.
“Thường là vào thứ Bảy, Chủ Nhật, ngày thường còn có việc khác.” Tống Chân nghĩ một lúc rồi nói tiếp: “Thứ Ba thì tùy.”
“Đàn chị giỏi thật, dậy sớm được vậy luôn. Em mỗi lần ngồi dậy là lại nằm xuống, dậy sớm là một thử thách đó.” Bùi Quý Ngâm cảm thán: “Đàn chị thường ngồi chỗ đó ạ?”
“Ừ, gần như vậy, nếu giành được.” Tống Chân rót đầy bình nước, lùi lại một bước, nhường chỗ cho Bùi Quý Ngâm.
Bùi Quý Ngâm gật đầu, liếc nhìn Tống Chân: “Cảm giác có người học cùng tự nhiên có động lực hơn hẳn. Đàn chị, trưa nay mình cùng ăn trưa được không?”
“Được chứ.”
“Tốt quá, em thật sự không thích ngồi ăn một mình trong căn tin, nhìn người ta có đôi có cặp như thế.” Bùi Quý Ngâm nói.
Không hiểu sao, Tống Chân lại nhớ đến giọng điệu lè nhè của ai đó: “Team bạn thì có đôi có cặp, chỉ mình chị cô đơn lẻ loi.”
“Đàn chị, đàn chị?” Bùi Quý Ngâm gọi hai tiếng.
Tống Chân hoàn hồn, nhìn sang Bùi Quý Ngâm: “Xin lỗi, chị mải nghĩ về chuyện khác.”
“Không sao đâu ạ.” Bùi Quý Ngâm mỉm cười.
Hai người cùng rời khỏi khu lấy nước, Tống Chân vẫn còn đang suy nghĩ, khẽ nhíu mày: Đây là sự “ô nhiễm tinh thần” trong truyền thuyết sao?
Buổi trưa, hai người mỗi người ăn một bát bún gạo trong căn tin, Tống Chân trả tiền, nói là để trả tiền trà sữa hôm trước.
Cả hai đều ăn rất nhẹ nhàng, nhã nhặn, nhưng tốc độ không hề chậm.
Sau khi xác nhận qua ánh mắt, đối phương cũng là dân chuyên “chiến cơm”.
“Món này ngon thật.” Bùi Quý Ngâm nói.
“Trước giờ em chưa ăn ở đây sao?” Tống Chân lau miệng: “Hàng bún này được xem là đặc sản trong trường đấy, lúc nào cũng đông. Hôm nay bọn mình đến sớm, để lát nữa chắc lại phải xếp hàng.”
“Chỗ này hơi khuất nên em ít tới, với lại căn tin trường cũng nhiều, em còn chưa đi hết.”
“Ừ, cứ từ từ ăn, không gấp.” Tống Chân nghĩ một lát: “Bốn năm chắc cũng ăn hết được. Nếu tối mình ăn cùng nhau nữa thì có thể đến căn tin ở Tây Viên, ở đó có lẩu một người ăn ngon lắm.”
“Em định ăn xong tối sẽ về.” Bùi Quý Ngâm đã lên kế hoạch cho buổi tối.
“Được rồi.” Tống Chân mỉm cười.
Bùi Quý Ngâm phát hiện ra rằng, hễ nhắc đến đồ ăn là Tống Chân nói nhiều hẳn lên. Hai người ăn trưa xong còn ghé qua cửa hàng tiện lợi, mỗi người mua một cây kem rồi mới quay lại.
Buổi chiều lại là một buổi không có bất kỳ giao tiếp nào giữa hai người, đến năm giờ, Bùi Quý Ngâm trả chỗ, hai người mỗi người lấy một chiếc xe đạp công cộng, thong thả đạp đến căn tin, chọn một chỗ ngồi.
“Đàn chị, chị thường học ở thư viện đến mấy giờ vậy?” Bùi Quý Ngâm chống cằm hỏi.
“Ăn xong bữa tối sẽ ở lại thêm tầm một tiếng rưỡi nữa là về.” Tống Chân đáp.
Bùi Quý Ngâm gật đầu: “Đàn chị, bình thường chị cũng chơi game à? Hôm trước em thấy chị thả tim cho bài viết của em.”
Tống Chân: …
Sao lại nhắc đến chuyện đau lòng vào lúc này chứ?
“Thỉnh thoảng chị cũng chơi Vương Giả, nhưng không thường xuyên.” Tống Chân mỉm cười.
“Đàn chị, chị tên gì thế, bên server QQ hay server WeChat? Em chơi Vương Giả giỏi lắm, tụi mình có thể chơi cùng.” Bùi Quý Ngâm nói.