Chương 12

Triệu Hồi Sư Đỉnh Phong 1: [Làm người tốt để làm gì?]

“Nếu tâm trạng anh không tốt thì đi hóng gió đi, không cần phải vào game chọc người khác bực mình đâu.”

“Mặc dù tôi không biết trình độ học vấn của anh đến đâu, nhưng nhìn cách hành xử và thái độ với phụ nữ của anh thì có thể thấy giáo dục bắt buộc chín năm hình như không có tác dụng gì với anh cả.”

“Thật sự thấy tiếc thay cho tiền thuế của dân ta, cuối cùng lại đào tạo ra loại người kỳ cục như anh.”

Giọng của Bùi Quý Ngâm tuy dịu dàng, nhưng từng chữ đều mỉa mai rất sắc bén.

[Cười xỉu, game có thể thua, nhưng người thì nhất định phải chửi, vì ván sau chưa chắc đã gặp lại.]

[Lâu rồi mới nghe Ngâm Ngâm mỉa mai chất thế này, nhớ thật đấy.]



Triệu Hồi Sư Đỉnh Phong 1: [Tôi muốn phá game cô đấy thì sao?]

“Chả sao cả, nhưng điều đó cũng không ngăn được tôi thấy buồn thay cho những người đóng thuế.” Bùi Quý Ngâm cười nói: “Phải là một tên thất bại cỡ nào mới có thể vô duyên vô cớ phá hoại trận đấu của bốn đồng đội chứ?”

“Là não có vấn đề hay không được giáo dục từ nhỏ? Dù là gì đi nữa thì cũng đều là chuyện khiến người ta thấy đáng thương.”

“Xin lỗi nha, tôi không nên mỉa mai anh như thế. Có lẽ anh thật sự có vấn đề gì đó. Dù sao thì người bình thường sẽ không làm mấy trò kiểu này.”

Bùi Quý Ngâm bắt đầu thể hiện kỹ năng của mình, cô nhường bớt tài nguyên cho đường giữa và đường đơn. Ngoại trừ Khương Tử Nha, mấy đồng đội còn lại đều chơi khá ổn, kỹ năng cũng tốt.

“Anh có đang quá tự luyến không vậy? Nhìn xem, anh có feed mạng* hay không, có tham gia trận đấu hay không, thật ra cũng chẳng ảnh hưởng nhiều. À, có khác đấy, nếu không có anh thì chắc bọn tôi thắng sớm hơn rồi. Thế mục đích chơi trận này của anh là để chứng minh bản thân chính là một gánh nặng cản đường người khác chứ gì?”

(*) feed mạng: là thuật ngữ trong game, chỉ chỉ hành động cố tình chết/lên bảng đếm số, tức phá game hoặc feed mạng.

“Con nhỏ này nói nhảm nhiều thế?” Khương Tử Nha cuối cùng cũng không chịu nổi mà bật mic.

“Ơ kìa, anh đã phá game rồi mà còn không cho người ta nói à? Đã làm chuyện ghê tởm thì cũng đừng sợ bị chửi chứ. Anh em ơi, mau phá nhà chính đi, chơi cùng với loại người lập dị này tôi cảm thấy khó thở luôn ấy.”

“Khà khà khà, thối nát không chịu được.”

Khương Tử Nha hít sâu một hơi, Bùi Quý Ngâm không nghe nổi một tràng lời nói tục tĩu, nghe được hai câu rồi trực tiếp tắt mic của anh ta.

“Anh chị em ơi, tôi khóc mất. Sao lại có người sống từng ấy năm mà vốn từ lại ít ỏi đến thế? Một câu mà lặp tám trăm lần, toàn là mấy thứ nghe phát buồn nôn.”

Nhà chính đã bị đánh sập. Sau trận đấu, Bùi Quý Ngâm thả tim cho ba người đồng đội khác rồi vào phần chăm sóc khách hàng để tố cáo anh ta. Nếu không có gì ngoài dự đoán thì khả năng tài khoản đối phương cao sẽ bị khóa.

“Ước gì thế giới này không còn “diễn viên” phá game.” Bùi Quý Ngâm liếc qua thành tích chiến đấu của mình: “Mười một giờ hơn rồi, đánh nốt một trận cuối cùng rồi đi ngủ.”

[Hy vọng cô mở lớp để tôi muốn học kỹ năng mắng người của cô.]

“Gì mà kỹ năng mắng người chứ? Tôi có nói bậy đâu mà.” Bùi Quý Ngâm vào trận cuối, không giành được Kính nên chơi Mã Siêu. Lúc đầu tưởng thắng rồi, ai ngờ cuối cùng lại bị lật kèo.

Trước khi đi ngủ, Bùi Quý Ngâm đăng một dòng trạng thái lên vòng bạn bè.

Bùi Quý Ngâm: [Quả nhiên tài ăn nói là được luyện từ Vương giả mà ra.]

Tống Chân, người vừa thua liền sáu ván liên tiếp trong Hạp Cốc, đã thả tim. Cô ấy tưởng rằng tránh được cái người kia thì sẽ dễ lên rank hơn, ai ngờ đâu…

Bùi Quý Ngâm nhìn chằm chằm vào cái like đó một lúc, rồi xoa cằm suy nghĩ.

Bùi Quý Ngâm: [Đàn chị thả tim bài phàn nàn về Vương Giả của mình, có phải là đang đồng cảm với mình không nhỉ?]

Thành Ngư: [Muốn rủ đàn chị chơi game à? Chậc, bình thường mình nhờ cậu cày hộ thì không chịu, đến lượt chị ấy thì tích cực dữ ha.]

Bùi Quý Ngâm: [Đúng rồi đấy.]

Thành Ngư: [Vậy cậu thử hỏi thử xem, nhưng mình thấy chị ấy trông bận lắm, chưa chắc đã rep cậu đâu.]