Bị cho vào danh sách đen thì không thể gửi tin cho đối phương nhưng Tiêu Ca vẫn có thể gửi kênh trò chuyện khu vực. Nội dung trong kênh khu vực sẽ để tất cả những ai gần đó đều thấy, có hơi xấu hổ.
Tất nhiên với tâm trạng hiện tại của Tiêu Ca, chút xấu hổ ấy chẳng đáng gì.
[Khu vực] Tiểu Cáp Cáp: [Đại thần [Vi Niệm], tôi thật lòng muốn bái anh làm sư phụ đó QWQ]
[Khu vực] Tiểu Cáp Cáp: [Tôi có thể tự lo mọi chuyện, không cần anh dạy kỹ xảo, không cần anh cõng đi thăng cấp, càng không bắt anh phải bỏ tiền mua trang bị cho tôi, chỉ cần sư phụ chịu dẫn tôi chơi cùng là được.]
[Khu vực] Tiểu Cáp Cáp: [Mỗi dịp lễ tết tôi đều có thể gửi lì xì cho sư phụ, tặng quà nhỏ, cùng chơi Vương Giả Vinh Diệu, PUBG, Phasmophobia hay bất kỳ trò gì tôi biết hoặc không biết. Tôi sẽ nhớ sinh nhật và sở thích của sư phụ, làm cái hốc cây cho sư phụ trút bầu tâm sự, lúc sư phụ vui thì chia sẻ cùng, lúc buồn thì tôi cũng sẽ đồng hành.]
Tiêu Ca nhìn đoạn bày tỏ thành khẩn đến nỗi sắp rớt xuống thắt lưng của mình, cảm động đến mức suýt rơi lệ.
Bái sư mà thành tâm đến mức này chắc hẳn hiếm có khó tìm rồi.
Đúng lúc ấy rốt cuộc Vi Niệm cũng có động tĩnh nhưng anh chẳng hề để ý đến Tiêu Ca, chỉ lẳng lặng đi thẳng vào trong thành.
Tiêu Ca: “?”
Chẳng lẽ chỉ có mỗi mình cô là cảm động thôi sao?
Khi thấy Vi Niệm sắp đi xa, Tiêu Ca lập tức đuổi theo, vừa đi vừa nhảy nhót xung quanh anh, trên đầu liên tục hiện lên chữ trắng: "Sư phụ! Sư phụ!" Trông y hệt một con khỉ vừa được thả ra khỏi Ngũ Chỉ Sơn.
Không biết là do bị cô làm phiền quá hay vì lý do gì, cuối cùng Vi Niệm cũng dừng bước.
Đúng lúc Tiêu Ca tưởng rằng anh sẽ nói chuyện với mình, cô lại thấy vị khách cầm quạt mặc áo xanh trước mặt vung quạt, một con chim ưng xanh khổng lồ xuất hiện từ hư không, chở anh bay vυ"t lên trời.
?
Tiêu Ca nhìn vị khách áo xanh cầm quạt bay đi, lập tức đầy rẫy dấu hỏi chấm.
Cái game rách này có thú cưỡi bay từ khi nào vậy?
Cô nhớ hồi nguyên chủ chơi, tất cả thú cưỡi đều là gà đi bộ, khái niệm thú cưỡi bay từng được nhà phát triển đề xuất một lần nhưng bị người chơi chửi té tát, nói rằng game cổ phong mà đưa thú cưỡi bay vào, chỉ biết hút máu.
Không ngờ ba năm không chơi, thú cưỡi bay vẫn ra đời.
Các công ty game không thể có chút liêm sỉ, giữ vững ý định ban đầu sao? Ồ, ý định ban đầu của mấy anh là kiếm tiền à, vậy thì thôi không nói nữa.
Nhận ra có một thú cưỡi bay rất quan trọng, Tiêu Ca mở Cửa hàng, định bỏ ra một ít tiền, dù sao "không nỡ bỏ con thì không bắt được sói". Tuy nhiên, sau khi lướt một vòng, bên trong có đủ loại thú cưỡi nhưng tất cả đều chạy trên mặt đất, không hề có loại nào có thể bay.
Hơi thắc mắc, cô tùy tiện bắt lấy một người chơi qua đường hỏi: [Chào cậu, xin hỏi tại sao có người lại có thú cưỡi biết bay? Tôi thấy trong Cửa hàng không bán.]
Người chơi qua đường rất nhiệt tình: [Bé cưng là người mới phải không. Thú cưỡi bay chỉ những người chơi lọt vào top 100 của server trong giải đấu toàn server hàng năm mới có được. Thường những người có được đều là cao thủ, người chơi bình thường không có đâu.]
Chỉ top 100 mới có sao?
Tiêu Ca vô cùng bất ngờ. Thông thường, người giàu thường có kỹ năng kém, một siêu đại gia như Vi Niệm ít nhất phải kém cỏi cấp 10 mới đúng, vậy mà người ta lại là cao thủ nằm trong top 100 của server.
Đây là sức mạnh của siêu năng lực tiền bạc ư?
[Ồ ồ, cảm ơn cậu.] Tiêu Ca cảm ơn người chơi qua đường.
[Không có gì.] Người chơi qua đường còn chủ động gửi lời mời kết bạn cho Tiêu Ca: [Sau này bé cưng có gì không hiểu cứ hỏi tôi nhé. Chú ý những kẻ bán đồ trên kênh thế giới, nhiều kẻ là lừa đảo đấy, bé cưng đừng dễ dàng tin tưởng nhé, nhớ bảo vệ túi tiền của mình.]
Không ngờ người chơi gặp ngẫu nhiên lại thân thiện đến vậy, Tiêu Ca vừa ngạc nhiên vừa thấy ấm lòng: [Oki, cảm ơn, cảm ơn cậu rất nhiều.]
[Không có gì! Chúc bé cưng có một hành trình game vui vẻ!]
[Cậu cũng vậy.]
Ánh mắt lướt qua mấy chữ "hành trình game vui vẻ", Tiêu Ca cảm thấy lòng mình bị chạm nhẹ.
Đời người chẳng phải cũng là một trò chơi hay sao, trên đường đi không phải không có những người chơi lương thiện nhiệt tình, chỉ tiếc là số phận nguyên chủ không may, cả đời này chưa từng được vui vẻ.
Tạm biệt người chơi qua đường, Tiêu Ca lại thử tìm Vi Niệm một vòng quanh thành chính nhưng không thu hoạch được gì.
Bên ngoài thành chính đều là quái vật, cấp độ của cô chỉ là 0, quái vật cấp thấp cào cô một cái cũng đủ để cô chết ngay tại chỗ. Không còn cách nào khác, cô đành phải về làng tân thủ để lên cấp trước.
Game [Giang Hồ] này hiện tại cấp tối đa là 70, người chơi mới nếu chăm làm nhiệm vụ thì khoảng một tuần là có thể đạt cấp tối đa. Tuy nhiên, game này có một cơ chế không mấy thân thiện đó là nhân vật chết sẽ bị rớt cấp.
Nhân vật bình thường chết một lần rớt một cấp, ví dụ một nhân vật cấp tối đa nếu chết 70 lần trong một ngày thì sẽ trở về cấp 0. Nhân vật không bình thường, như những người chơi biến thành tên đỏ do gϊếŧ người thì sẽ bị rớt cấp gấp đôi tùy theo giá trị sát lục.
Ngày trước khi nguyên chủ còn chơi, trong server từng xảy ra một chuyện thế này:
Có một nữ game thủ cùng bạn trai vào chơi, kết quả bạn trai lại phản bội, cặp kè với sư muội của cô ấy. Nữ game thủ nổi giận, truy sát bạn trai và sư muội suốt nửa tháng, gϊếŧ đến mức cả hai rớt về 0 cấp.
Trong thời gian đó, bạn bè của sư muội cũng từng ra mặt báo thù nhưng nữ game thủ kia một chọi một thì thắng một, một chọi hai thì diệt cả hai, khiến sư muội cùng bạn bè bị gϊếŧ đến nỗi chẳng dám online.
Trong game, gϊếŧ người thì tên sẽ biến đỏ, mà lúc ấy tên của nữ game thủ kia gần như đỏ đến mức phát đen. Với kỹ xảo sắc bén như thế, nếu là bây giờ chắc chắn có thể được xem là cao thủ.