Chương 46: Không ngại công khai

Vào sáng ngày hôm sau. Tin tức về buổi trình diễn ra mắt bộ sưu tập của tập đoàn TAT được tràn lan khắp cái tin tức và mạng xã hội. Buổi biểu diễn quá đặc sắc khiến tất cả các nhà kinh doanh đều muốn sở hữu riêng cho mình một bộ trang sức tinh tế xinh đẹp đó. TAT đã rất thành công về dự án lần này.

Tuy nhiên, bên cạnh những thông tin tích cực thì dư luận cũng rất thắc mắc về vấn đề người mẫu bên tập đoàn TAT lại trực tiếp cởi bỏ mẫu thiết kế Hoa Ly Hổ của tập đoàn SLUG, điều này có phải đã có ẩn ý gì bên trong hay không. Bởi vì đáng lẽ ra hai bộ sưu tập của hai công ty phải được kết hợp cùng nhau vì vốn dĩ đây chính là một dự án hợp tác chung. Tuy nhiên bên TAT lại "lật kèo" một cách bất ngờ khiến người đại diện là giám đốc Hạn Đình Lâm phải rời khỏi khán đài. Chuyện này tất cả mọi người đều không thể lý giải được.

.

Tôn Mạch mở mắt thức dậy. Cậu đã có một giấc ngủ rất ngon, cậu dụi mắt rồi nhìn sang bên cạnh mình.

Tôn Mạch liền nhớ đến tất cả mọi chuyện đã diễn ra ngày hôm qua....

Nhưng lúc sáng tỉnh dậy bên cạnh vẫn không có ai cả.

Cậu thất vọng cuối thấp mặt. Trạch Nghiêm đâu rồi, hiện tại có lẽ còn rất sớm, hắn không thể nào đến công ty sớm như vậy. Hay là....

Lúc này cửa phòng tắm mở ra. Trạch Nghiêm trên người mặc áo choàng tắm bước đến bên giường ngủ.

"Em dậy sớm vậy. Sao không ngủ thêm chút nữa đi."

Tôn Mạch mỉm cười. Thì ra là Trạch Nghiêm ở trong phòng tắm. Cậu còn tưởng rằng hắn hôm qua đã bỏ sang phòng khác ngủ nữa chứ.

Cậu cảm thấy trong lòng tràn ngập hạnh phúc. Giọng nói cũng êm dịu phát ra.

"Chẳng phải anh cũng dậy sớm đó sao."

Cẩn Trạch Nghiêm cuối người hôn trên trán cậu.

"Anh phải đến công ty sớm. Hôm nay chắc là sẽ có nhiều việc lắm. Anh không thể đưa em theo được, phóng viên nhà báo sẽ làm phiền đến em."

"Không sao. Anh cứ giải quyết công việc đi. Em đợi anh về."

Nghe được câu này của Tôn Mạch làm hắn rất vui.

Cẩn Trạch Nghiêm bế cậu lên. Đưa Chung Quốc bước vào phòng tắm.

"Anh.. Làm gì vậy."

"Anh tắm cho em. Dù sao cũng là lỗi của anh, ở phía sau phải được tẩy rữa mới dễ chịu."

Cẩn Trạch Nghiêm đặt cậu xuống bồn tắm. Tự mình điều chỉnh nhiệt độ của nước, còn chuẩn bị cả tinh dầu để Tôn Mạch ngăm mình thư giản.

Từ đầu đến cuối đều là do hắn giúp cậu tắm rữa. Còn mát xa cho cậu, được Cẩn Trạch Nghiêm chăm sóc khiến cậu cứ tưởng rằng mình đang nằm mơ vậy.

"Cảm ơn anh... Vì tất cả mọi chuyện. Em thật sự rất vui."

Tôn Mạch ngăm mình trong bồn tắm, hai bàn tay nắm lấy tay hắn, nghịch nghịch ngón tay thon dài của Cẩn Trạch Nghiêm.

Cẩn Trạch Nghiêm nâng gương mặt cậu, cuối người hôn sâu vào môi Tôn Mạch, được hơn một phút mới rời khỏi.

Môi hắn cong lên.

"Anh nhất định sẽ làm mọi việc để em được hạnh phúc. Anh yêu em. Tôn Mạch."

Cả hai đều cười rất tươi. Giống như giữa họ đã hoàn toàn trúc bỏ đi những rào cản của những chuyện đã xảy ra trước đây. Cẩn Trạch Nghiêm hiện tại chỉ muốn mỗi ngày bình yên ở bên cạnh Tôn Mạch, chăm sóc bảo vệ cậu với tư cách là một người bạn trai, dành cho Tôn Mạch những gì tốt đẹp nhất. Cuộc đời nhàm chán này của hắn cũng chỉ cần bao nhiêu đó thôi.

"Nhưng mà. Em có muốn chuyện rất thắc mắc. Anh Đình Lâm... Anh ấy thật sự đã làm chuyện xấu sao. Hôm qua buổi biểu diễn rất hoàn hảo mà."

Tôn Mạch thật sự đã muốn hỏi hắn từ hôm qua rồi nhưng không có cơ hội. Với lại cậu sợ khi nhắc đến Hạn Đình Lâm thì Trạch Nghiêm sẽ không thấy vui.

Cẩn Trạch Nghiêm thu lại vẻ mặt nghiêm túc hơn hẳn. Hắn vừa sấy tóc cho Tôn Mạch vừa nói.

"Trong kịch bản thì phần trình diễn chính là sản phẩm của hai công ty sẽ cùng kết hợp. Nhưng đến khi biểu diễn thì bộ trang sức đã bị hỏng hoàn toàn. Là Hạn Đình Lâm đã mua chuộc người phụ trách giám sát ở công ty anh."

"Hỏng sao? Vậy... Sau đó thì thế nào."

Tôn Mạch hốt hoảng, tập trung nghe tiếp.

"Anh đã biết anh ta có ý đồ xấu. Em cũng đã từng nói trang phục không hề hợp với trang sức bên anh. Nhưng Hạn Đình Lâm vẫn bỏ một số tiền lớn muốn hợp tác. Với lại người ở công ty anh không dễ dàng bị mua chuộc. Cho nên toàn bộ trang sức mà Hạn Đình Lâm phá hỏng chính là giả."

Tôn Mạch nghe đến đây thì rất bất ngờ. Anh Đình Lâm đã thật sự làm như vậy. Tại sao chứ?

"Nhưng lần này anh đã không tố cáo anh ta với mọi người. Dù sao trước đây anh đã từng triệt đường sống của anh ta một lần. Xem như là công bằng."

Cẩn Trạch Nghiêm đối với chuyện này đã không muốn quan tâm tới nữa. Hắn cũng không muốn biết biểu hiện của Hạn Đình Lâm như thế nào sao khi toàn bộ kế hoạch của mình đã bị bại lộ.

Tôn Mạch cầm lấy máy sấy từ tay hắn đặt xuống bàn. Cậu xoay mặt nhìn Cẩn Trạch Nghiêm rồi nói.

"Em nghe anh Đình Lâm kể về việc trước đây. Lúc còn ở Trung học, hai người đã tranh nhau vị trí đứng đầu. Còn đã từng đánh nhau nữa."

Cẩn Trạch Nghiêm bật cười một tiếng.

"Em đừng quá tin tưởng anh ta như vậy. Tên đó bên ngoài cứ ra vẻ tốt lành. Nhưng thật chất trong đều không có ý tốt."

Tôn Mạch rơi vào trầm tư. Cậu trước giờ chưa từng nghĩ anh Đình Lâm là người xấu. Biết nhau được hai năm, anh ấy lúc nào cũng đối tốt với cậu, khuyên nhủ cậu đủ điều, còn đứng ra gánh tội giúp cậu khi Tôn Mạch gây họa. Một người tốt bụng nhã nhặn như thế lại là người xấu sao.

Cẩn Trạch Nghiêm đem Tôn Mạch ngồi vào lòng mình. Hắn ôm lấy cậu, cầm tựa lên vai cậu rồi thì thầm.

"Em không thể hiểu rõ bản chất con người qua vẻ bề ngoài đâu. Hạn Đình Lâm, chỉ có anh ta là muốn hơn thua với anh. Thậm chí anh còn không bận tâm đến việc mình đang ở vị trí nào."

Tôn Mạch dần dần hiểu ra mọi chuyện. Anh Đình Lâm đã từng nói với cậu trước đây Trạch Nghiêm cái gì cũng đứng đầu, còn Đình Lâm chỉ đứng phía sau hắn.

"Vậy cuộc thi bóng rỗ lúc đó cũng vậy sao."

Cẩn Trạch Nghiêm nhớ lại mọi chuyện. Hắn lười biếng nói.

"Là tên họ Hạn đó cố tình đẩy ngã anh để ghi điểm. Lúc đó anh cũng chẳng màng đến thắng thua. Chỉ là Hạn Đình Lâm là không thể nào bỏ qua được."

Tôn Mạch đã hiểu hết mọi chuyện. Cậu tin vào những gì Trạch Nghiêm nói. Chung Quốc không hề nghỉ rằng những chuyển mà hắn nói đều là giả, Trạch Nghiêm là người như thế nào Tôn Mạch đều hiểu rõ, quả thật là hắn không việc gì phải nói dối cả.

Nhưng anh Đình Lâm. Cậu có nên gặp anh ấy hay không, nếu như chuyện mà anh ấy làm là có liên quan đến cậu.

"Tôn Mạch~ em đang nghĩ gì vậy. Quan tâm đến anh đi."

Cẩn Trạch Nghiêm cạ cạ càm lên vai cậu. Bắt đầu dẹp bỏ hết tất cả sự kiêu hãnh của mình mà làm nũng.

Tôn Mạch không nghĩ nữa. Cậu vòng tay chạm vào tóc hắn.

"Anh đói rồi đúng không. Chúng ta cùng nấu ăn đi."

Cẩn Trạch Nghiêm nghe cậu nói trong lòng vui vẻ. Hắn hôn lên má cậu rồi cùng nhau xuống nhà. Tôn Mạch hiện tại cũng giống như cậu chủ nhỏ ở đây, được tất cả mọi người kính nể không khác gì Cẩn Trạch Nghiêm. Nhưng cậu lại không hề tỏ vẻ, người lại vô cùng thân thiết với mọi người. Tôn Mạch bây giờ đường đường chính chính với thân phận là người yêu của Cẩn Trạch Nghiêm, cho nên mọi người đã hoàn toàn không còn bấy kỳ lý do gì để nghĩ xấu về cậu nữa, cũng là vì hầu như những người ghét Tôn Mạch đều đã bị Chủ tịch Cẩn đuổi việc.

.

Buổi chiều hôm đó Cẩn Trạch Nghiêm đã đến buổi họp báo kinh doanh tại công ty hắn.

Mọi người đều đã có mặt ở đây rất sớm để chuẩn bị, nhà báo phòng viên đều đã đợi bên ngoài. Khi hắn bước xuống xe đã cùng nhau đến chụp hình, tuy nhiên họ không thể hỏi thêm bấy kỳ câu gì.

Cẩn Trạch Nghiêm trong bộ âu phục đem xám lịch lãm bước vào trong.

Ngay lúc này lại chạm mặt với Hạn Đình Lâm cũng vừa mới đến.

"Hạn tổng. Xin chào."

Vốn dĩ Hạn Đình Lâm đã muốn bước qua mặt hắn nhưng Cẩn Trạch Nghiêm lúc này đã lên tiếng nói. Bắt buộc Hạn Đình Lâm phải đáp lại lời chào. Phóng viên đang ở đây, anh không thể có bất kỳ thái độ không tốt nào.

"Chào Chủ tịch Cẩn. Chúc mừng anh, buổi trình diễn ngày hôm quả thật sự làm tôi rất bất ngờ."

Đôi môi hoàn hảo của Cẩn Trạch Nghiêm cong lên. Hắn đặt hai tay vào túi quần. Thong thả nói.

"Ồ, tôi cảm thấy Hoa Ly Hổ của anh cũng "bán" rất chạy đấy chứ. Chúc mừng."

Hạn Đình Lâm trong lòng tức giận đến trên trán đã xuất hiện gân xanh. Anh cố gắng kiềm nén cơn giận của mình. Lộ ra một nụ cười có phần hơi gượng gạo.

"Cản ơn Cẩn chủ tịch. Tôi mong sau này chúng ta sẽ có cơ hội hợp tác cùng nhau một lần nữa."

Cẩn Trạch Nghiêm bước lại gần Hạn Đình Lâm. Hắn nhếch môi cười một cái rồi nói.

"Thật vui vì lời nói đó của Hạn tổng. Nhưng tôi nghĩ là không cần thiết đâu."

Hắn nói rồi bước ngang mặt Hạn Đình Lâm bước vào trong buổi họp báo của mình.

Ngay lúc này tất cả mọi người đều rất xôn xao vì lời nói lúc nảy của Chủ tịch Cẩn Trạch Nghiêm. Ngay lập tức mọi sự thắc mắc đều dồn về phía Hạn Đình Lâm.

Anh dường như bất động với tình huống vừa xảy ra. Cẩn Trạch Nghiêm.... Khốn kiếp.

"Hạn tổng. Về chuyện ngày hôm qua không biết anh đã biết trước hay chưa. Có phải kịch bản chương trình đã đột ngột thay đổi."

"Hạn tổng. Xin hỏi quan hệ giữa hai tập đoàn có phải đã có chuyện gì xảy ra."

"Hạn tổng. Xin hỏi...."

Hạn Đình Lâm không có ý muốn trả lời, anh lướt ngang các nhà báo phóng viên, tiến sâu vào bên trong cuộc họp báo. Dù sao cũng phải đối mặt với truyền thông. Vụ việc này quá lớn, chính anh cũng không thể ngờ rằng Cẩn Trạch Nghiêm lại biết trước mọi việc như vạy, chẳng những thế hắn còn chuẩn bị hết tất cả một hứ, càng khiến cho danh tiếng của hắn được nâng lên, quả thật anh đã quá xem thường Cẩn Trạch Nghiêm, đáng lẻ ra anh phải cẩn thận hơn.

Cẩn Trạch Nghiêm quá thông minh, chẳng những vậy còn làm việc một cách vô cùng khéo léo. Hắn làm Hạn Đình Lâm tưởng rằng mình đã nắm được lợi thế trong tay, vậy mà cuối chương trình lại lật ngược tình thế.

Điều làm Hạn Đình Lâm không thể ngờ tới là Cẩn Trạch Nghiêm lại dám tỏ tình với Tôn Mạch trước mặt bao nhiêu người, một chút cũng không sợ sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng, tin tức người Chủ tịch Cẩn của tập đoàn TAT yêu chính là một thiếu niên trẻ tuổi đã lan truyền ra khắp trang mạng, người thiếu niên ấy lại là con trai của Tôn Kiệt Đông là Chủ tịch một tập đoàn bị tố lừa đảo đã khá sản cách đây một năm trước. Vui việc này làm chấn động cả thị trường trong giới kinh doanh, đa số đều ủng hộ nhưng cũng có nhiều trang mạng đăng tin mỉa mai chửi bới Tôn Mạch. Cũng không biết như thế nào, sau một đêm tất cả trang mạng đó đều đã bị hủy.

Điều Cẩn Trạch Nghiêm làm. Không ai được phép ngăn cản hay chống đối, cho dù là có tò mò cũng không nên biết quá nhiều. Bởi vì Cẩn Trạch Nghiêm có sẽ có quyền quyết định cuộc sống của người khác nếu như ai đó làm phiền đến cuộc sống của hắn.

_

Ngay lúc này, Tôn Mạch đang dùng bữa cùng những người giúp việc trong nhà. Thạc Trấn có nói sẽ chuẩn bị riêng bữa trưa cho cậu nhưng Tôn Mạch nhất định không chịu. Cậu nói rằng ăn một mình sẽ rất nhàm chán, với lại Trạch Nghiêm cũng không có ở nhà, cậu ăn cùng mọi người cũng được, không cần phiền đến mọi người.

"Cậu Tôn Mạch. Sau này đừng làm việc nhà nữa. Chủ tịch biết sẽ trách mắng chúng tôi mất."

Một người giúp việc lớn tuổi lên tiếng nói trong bữa ăn. Mọi người cũng cùng nhau đồng ý về việc đó.

"Đúng rồi, cậu đã không còn là người giúp việc nữa. Cậu hiện tại chính là chủ của chúng tôi. Để cậu làm việc, thật tình chúng tôi rất ngại."

Tôn Mạch vừa nghe xong đã lập tức buông đũa xuống. Cậu lắc đầu nói.

"Không không. Các cô chú đừng nói vậy. Còn chỉ là không có việc gì làm nên phụ giúp một chút thôi."

Mọi người cảm thấy vô cùng có lỗi khi trước đây đã nghĩ xấu về Tôn Mạch. Mặc dù những người còn được ở đây làm việc đều không đυ.ng đến Tôn Mạch, họ đa số đã lớn tuổi rồi nên không tùy tiện, măc dù trong lòng cũng đã từng nghĩ rằng Tôn Mạch là một người không sạch sẽ.

.

Sau khi dùng bữa thì mọi người cùng chia nhau làm việc, Tôn Mạch ngồi nghịch điện thoại.

"Là Trạch Nghiêm."

Thông tin về Cẩn Trạch Nghiêm xuất hiện tràn lan, cảnh tượng ngày hôm qua được quay lại rất rõ ràng. Tôn Mạch chạm vào mặt day chuyền ngày hôm qua Trạch Nghiêm tặng. Cậu cong môi cười, Trạch Nghiêm vì cậu đã không ngại tai tiếng. Tôn Mạch hạnh phúc đến mức không biết phải làm gì, chỉ biết rằng mình thật sự là một người rất may mắn khi được Trạch Nghiêm yêu thương.

Lúc này bên ngoài có người bước vào. Là tiếng giày cao gót dẫm trên sàn nhà.

"Vui vẻ đến thế sao Tôn Mạch"

_