Cẩn Trạch Nghiêm đột nhiên gọi tên cậu. Cắt ngang lời MC nói, lần này quả thật còn có thêm một sự bất ngờ nữa.
Tôn Mạch không hiểu Trạch Nghiêm đang muốn làm gì. Cậu nhìn hắn rồi nhìn xung quanh, thấy mọi người đang chú ý về phía mình nhưng dường như họ không có ý xấu gì cả.
Cẩn Trạch Nghiêm nữa ngồi nữa quỳ ngay thềm sân khấu, đối diện với Tôn Mạch. Hắn đưa tay xoa xoa gò má cậu rồi nói.
"Em ấy, chính là ánh sáng của tôi."
Tôn Mạch nhìn hắn. Đối mắt chứa đựng vô vàng sự hạnh phúc.
Cậu rơi một giọt nước mắt, nhưng môi vẫn đang mỉm cượi.
Cẩn Trạch Nghiêm đưa tay lau nước mắt cho cậu. Môi hắn dịu dàng cong lên.
"Trước đây cuộc sống anh thật nhàm chán. Từ khi em xuất hiện đã khiến anh thay đổi rất nhiều. Cảm ơn em, Tôn Mạch"
Tôn Mạch giống như bất động vậy. Cậu phải làm gì trong tình huống này đây, trong lòng cậu hạnh phúc đến mức quên rằng mình đang ở chỗ nào.
"Trạch Nghiêm . Sao anh lại nói những việc này ở đây chứ."
Tôn Mạch cuối mặt, cậu bắt đầu đã cảm thấy ngại ngùng rồi.
Mọi người nhìn thấy cảnh này đã không thể kìm được cảm xúc. Không ngờ rằng một người Chủ tịch nổi tiếng là sắc đá lại dịu dàng với một người con trai trẻ tuổi như vậy.
Đây chính là sức mạnh của tình yêu sao.
Cẩn Trạch Nghiêm bước xuống sân khấu. Thư ký Trần mang đến một chiếc hộp. Cẩn Trạch Nghiêm mở nắp hộp, lấy ra một chiếc vòng cổ có thiết kế giống như bộ sưu tập vừa ra mắt lần này, nhưng đây chính là chiếc suy nhất được thiết kế hình một con hổ bằng kim cương, là mẫu duy nhất dành cho nam. Cũng là do chính tay hắn tự thiết kế.
Cẩn Trạch Nghiêm ôm lấy Tôn Mạch vào lòng. Giọng nói trầm ấm phát ra.
"Anh yêu em. Tôn Mạch"
Tiếng hò hét của mọi người một lần nữa vang lên. Tất cả đều ủng hộ chuyện này.
Tôn Mạch cũng ôm lấy hắn. Giây phút này đối với cậu chính là giây phút hạnh phúc nhất. Cả cuộc này của Tôn Mạch chỉ như vậy là đủ rồi. Được nhìn thấy người mà cậu yêu, được mọi người công nhận cậu xứng đáng ở bên cạnh Cẩn Trạch Nghiêm.
"Em yêu anh. Trạch Nghiêm."
Cả hai đều cười rất vui vẻ. Hòa cùng không khí vơi mọi ngườ sau buổi trình diễn.
Hầu như tối ngày hôm nay ai cũng đều ra về với tâm trạng thật vui vẻ. Buổi trình diễn thật tuyệt vời, bộ trang sức cũng thật tuyệt vời và cả màng tỏ tình của Chủ tịch yêu mà người yêu cũng thật tuyệt.
Cái tên Tôn Mạch cũng được mọi người khắc sâu trong lòng. Vì chính là nhờ cậu họ mới có thể được thưởng thức một buổi biểu diễn thời trang đặc sắc này.
Vẫn còn một điều. Chính là về tập đoàn SLUG. Cẩn Trạch Nghiêm không phải là triệt luôn đường sống của Hạn Đình Lâm, cho dù kế hoạch lật đổ hắn của anh ta thất bại cũng chẳng ảnh hưởng gì đến bộ sưu tập lần này.
Hạn Đình Lâm này đáng lẽ ra phải nên cảm ơn Cẩn Trạch Nghiêm hắn mới đúng. Đằng này lại biến đâu mất.
Nếu như Cẩn Trạch Nghiêm tiết lộ chuyện này cho báo chí và cả pháp luật. Thì Hạn Đình Lâm chưa chắc gì đã giữ được cái công ty đó của anh ta.
.
"Trạch Nghiêm à...."
Cẩn Trạch Nghiêm đóng cửa phòng. Nhẹ nhàng hôn Tôn Mạch từng chút một.
"Nè, anh có phải là đang say không vậy. Ưm~~"
"Anh không hề uống rượu. Tôn Mạch, anh đang rất tỉnh táo."
Cẩn Trạch Nghiêm đặt Tôn Mạch xuống giường. Tiếp tục hôn cậu, thật sự không muốn bỏ soát một chỗ nào trên người cậu cả.
"Anh yêu em. Anh yêu em.."
Tôn Mạc biết hắn đang muốn làm chuyện gì. Cậu có một chút chần chừ.
Nhưng nhìn lại Cẩn Trạch Nghiêm... Hôm may hắn đã ở trước mắt mọi người nói ra những lời đó. Tôn Mạch không muốn làm hắn buồn.
Tâm trạng của Cẩn Trạch Nghiêm đang rất tốt, lúc trên xe trở về nhà còn cười rất nhiều lần.
Tôn Mạch áp tay vào mặt hắn. Giọng nói thật nhẹ nhàng phát ra.
"Cẩn Trạch Nghiêm, hôm nay em thật sự rất hạnh phúc. Em chưa bao giờ cảm thấy mình hạnh phúc đến vậy. Cảm ơn anh."
Cẩn Trạch Nghiêm hôn lên bàn tay cậu.
"Đừng cảm ơn anh. Em xứng đáng được những điều đó. Anh chỉ muốn nói cho mọi người biết người anh yêu chính là em."
Tôn Mạch vòng tay của cổ hắn. Nhìn thẳng vào mắt Cẩn Trạch Nghiêm.
Đây chính là người mà cậu yêu, Tôn Mạch xác định rõ ràng rồi, ngoài hắn ra cậu không còn cần thêm bất kỳ điều gì nữa. Chỉ cần một mình Cẩn Trạch Nghiêm.
Trạch Nghiêm chủ động hôn hắn. Đối với hắn cậu không hề tiếc gì cả.
Cẩn Trạch Nghiêm từng chút một nâng niu cậu, đưa Tôn Mạch vào sự dịu dàng nhất có thể. Hắn không muốn làm cậu cảm thấy không thoải mái. Hắn hoàn toàn không muốn Tôn Mạch sợ hãi.
Cẩn Trạch Nghiêm nhìn vào mắt cậu, giọng nói trầm ấm phát ra.
"Anh.... có thể không?"
Đợi cho cậu gật đầu hắn mới tiếp tục. Cảm giác của Tôn Mạch thật sự rất khác. Trạch Nghiêm thật nhẹ nhàng, hoàn toàn dịu dàng với cậu.
Quần áo của cậu không còn trên người nữa. Tôn Mạch là người rất mẫn cảm. Miệng cậu phát ra âm thanh nhẹ khi Cẩn Trạch Nghiêm hôn đến từng nơi trên cơ thể mình.
Người Tôn Mạch cong lại.
"A... Trạch Nghiêm à..."
Cẩn Trạch Nghiêm trong lòng đã nóng như lửa đốt, tuy nhiên hắn không thể mạnh bạo được, những lần trước đã khiến cậu đau đớn rồi. Hắn tự nhủ với lòng phải thật nhẹ nhàng.
Hắn hôn khắp cơ thể cậu. Cuối cùng là dừng lại ở nơi đã có chút cương lên của Tôn Mạch.
Cẩn Trạch Nghiêm ngậm lấy nó khiến Tôn Mạch giật bắn mình.
"Không... Không được đâu Trạch Nghiêm."
"A... Anh đừng làm vậy."
Trạch Nghiêm chưa từng như thế này trong lúc làʍ t̠ìиɦ trước đây. Hắn, hắn không thể như vậy được.
"Không sao. Đừng ngại mà Tôn Mạch."
Hắn nắm lấy tay cậu. Tiếp tục làm Tôn Mạch thoải mái.
Tôn Mạch giấu mặt mình vào trong chăn. Nơi nó cảm giác rất khác biệt.... Thật khó chịu, cũng thật dễ chịu.
"Trạch... Nghiêm..a~"
"Tôn Mạch. Em đáng yêu quá đi mất. Cố chịu một chút thôi."
Cẩn Trạch Nghiêm bắt đầu đưa một ngón tay vào bên trong cậu. Anh làm rất nhẹ, bởi vì muốn Tôn Mạch được dễ chịu hơn.
"A..."
Cẩn Trạch Nghiêm nghe tiếng la của cậu, thấy gương mặt Tôn Mạch đã thay đổi. Anh liền nhớ ra một chút mà liên tục xin lỗi cậu.
"Anh xin lỗi, anh xin lỗi. Đợi anh một chút."
Hắn đứng lên tiến đến trong tủ quần áo. Tìm gel bơi trơn. Hắn thật sự vô ý quá.
Có bôi trơn vào quả thật là đã dễ dàng hơn một chút.
Tôn Mạch cố lấy lại bình tĩnh. Cậu cắn chặt môi, sau đó Cẩn Trạch Nghiêm đã cuối cười hôn lấy môi cậu.
"Ngoan. Thả lỏng ra, đau thì nói anh biết được chứ."
Tôn Mạch gật đầu. Thật sự mà nói trong lòng cậu mặc dù không muốn làm chuyện này. Cẩn Trạch Nghiêm mỗi khi ngủ cùng cậu, hôn cậu nhưng lại không làm gì cả. Thay vào đó là hắn đi vào phòng tắm tự giải quyết.
"Ư...."
"Không sao chứ?"
Ngón tay của hắn dừng lại. Lo lắng nhìn Tôn Mạch, hắn vuốt mái tóc đã ướt đẫm mồ hôi của cậu, nhẹ nhàng hôn lên trán để an ủi.
Tôn Mạch lắc đầu. Điều chỉnh hơi thở để hắn yên tâm.
"Không sao. Anh tiếp tục đi."
Cẩn Trạch Nghiêm nhìn thấy cậu mặc dù đang đau nhưng vẫn cố mỉm cười, hắn cảm thấy trong lòng rất có lỗi mà nhẹ nhàng rút ngón tay ra....
Cho dù du͙© vọиɠ của hắn có lớn đến mấy nhưng sức khỏe Chung Quốc không tố, hắn sợ rằng cậu sẽ không thể chịu đựng được.
Hắn yêu cậu, cho nên không muốn ép buộc cậu, khiến Tôn Mạch phải chịu đau.
Phía sau của Tôn Mạch bất chợt trống trải. Cậu ngẩn mặt nhìn đã thấy Cẩn Trạch Nghiêm rơi vào trầm tư.
Tôn Mạch vội nắm lấy tay hắn.
"Anh sao vậy."
Cẩn Trạch Nghiêm ôm cậu vào lòng. Phía dưới của hắn nóng như lữa đốt, tuy nhiên hắn chính là đang cố nhịn vì cậu.
"Anh sẽ làm tổn thương em mất."
Tôn Mạch nghe đến đây thì cảm động vô cùng. Cậu biết bên dưới hắn đã cương cứng, Cẩn Trạch Nghiêm vì sợ cậu tổn thương nên mới không tiếp tục nữa.
Tôn Mạch cuối mặt nhìn nơi đó của Cẩn Trạch Nghiêm. Cậu trấn tĩnh bản thân, ổn định hơi thở mà đưa tay cầm lấy nó.
Vật to lớn bắt đầu có phản ứng. Cẩn Trạch Nghiêm vội vàng lên tiếng nói.
"Không được. Tôn Mạch, đừng làm vậy..."
"Không sao cả. Anh đừng nhịn nữa."
Tôn Mạch vuốt ve cư vật của hắn, sau đó tăng tốc độ để khiến băn thoải mái hơn.
"Tôn Mạch à. Anh... Sẽ làm đau em mất."
Tôn Mạch hít vài một hơi. Cậu đứng lên tự mình muốn ngồi lên đùi Cẩn Trạch Nghiêm để đưa vật cương cứng của hắn vào bên trong cậu.
"Em đang làm gì vậy. Không được... Aa.."
Cẩn Trạch Nghiêm quả thật trong chuyện này thật khó để kiểm soát bản thân, cộng với việc Tôn Mạch đã chủ động cho nên trong đầu hân hiện tại như săp nổ tung lên.
Cuối cùng Tôn Mạch cũng đã thành công để hắn đâm sâu vào cơ thể mình.
Cậu cố chịu đau. Tuy nhiên lần này lại không đau bằng những lần trước, có lẽ do lúc nãy Cẩn Trạch Nghiêm đã nới lỏng phía sau cho cậu.
"Không sao. A~~ Trạch Nghiêm à. Anh, ha, vào đi."
Tôn Mạch cũng rất ngại khi nói ra những câu này, nhưng vì cậu muốn khiến Cẩn Trạch Nghiêm dễ chịu hơn. Cậu yêu hắn, nên cậu sẽ làm việc này vì hắn.
Cẩn Trạch Nghiêm bắt đầu thở dốc. Hai tay nắm lấy eo của Tôn Mạch. Hắn nhìn thẳng vào mắt cậu, vẫn là hỏi thêm một câu nữa.
"Em thật sự ổn chứ."
Tôn Mạch gật gật đầu. Môi lộ ra một nụ cười nhẹ nhàng.
Cẩn Trạch Nghiêm bắt đầu chuyển động hông. Cư vật di chuyển bên trong Tôn Mạch một cách nhịp nhàng. Hắn chú ý cẩn thận mà dịu dàng. Từng chút một ra vào cơ thể cậu để khiến Tôn Mạch không quá đau.
"Ưmm... Anh, có thể nhanh hơn cũng được. Em chịu được mà."
Cẩn Trạch Nghiêm không nói gì. Chỉ nhìn sắc mặt của cậu, xem xét thật kỹ để có thể dừng lại kịp thời.
Hắn bắt đầu chuyển động nhanh hơn, hơi thở cả hai hòa vào nhau, tiếng kêu của Tôn Mạch cũng ngày một to hơn, vang vọng khắp cả căn phòng.
"Ư, Trạch Nghiêm.... Trạch Nghiêm..."
Cẩn Trạch Nghiêm hôn lên lưng cậu, từng nụ hôn trải dài khắp lưng mà cổ cậu.
Để lại dấu ấn trên cơ thể trắng ngần.
"Tôn Mạch. Anh yêu em, anh yêu em rất nhiều. Anh yêu em.. Aaa .."
Tốc độ nhanh hơn một chút. Dường như ra vào đã dễ dàng hơn.
"Em đã thấy thoải mái hơn chưa."
Tôn Mạch như chìm đứa vào sự nhẹ nhàng nhưng không hề yếu ớt của Cẩn Trạch Nghiêm. Cậu đã bắt đầu hòa nhập vào cảm giác này. Trong lòng hiện tại đã biết thế nào là sự sung sướиɠ khi được làm chuyện này với người mình yêu thật sự.
"A... Thoải mái. Thật dễ chịu."
Cẩn Trạch Nghiêm lật người cậu lại, đôi má Tôn Mạch đỏ hồng. Hắn hôn lên má cậu, đôi môi cười nhẹ rồi tiếp tục đến cao trào.
Tiếng rên rĩ của Tôn Mạch bị ngắt quản trong lúc này. Hai chân cậu gác lên vai hắn, cả người theo từng cú thút của hắn mà nâng lên hạ xuống một cách mãnh liệt.
Tay cậu đan vào tay hắn. Cả hai cũng nhau tận hưởng giây phút tuyệt vời này.
"A... Trạch Nghiêm. Em, em muốn ra.."
"Đợi anh. Cùng ra được chứ."
"Anh nhanh lên. Em..... Chịu không nổi nữa."
Cẩn Trạch Nghiêm cuối cùng cũng đã đạt đến cao trào. Cùng Tôn Mạch xuất ra cơn du͙© vọиɠ kiềm nén.
Cẩn Trạch Nghiêm ôm lấy cậu vào lòng. Hơi thở cả hai hòa vào nhau. Cảm giác vô cùng kỳ lạ khiến Tôn Mạch đến giờ vẫn còn cản thấy mơ màng.
Tối hôm nay rất khác với những lúc cùng trên một giường với Cẩn Trạch Nghiêm. Cậu được hắn nâng niu, không hề cảm thấy đau đớn đến mức phải ngất đi.
Đột nhiên Tôn Mạch cảm nhận được điều gì đó. Cậu vội vàng đẩy nhẹ Cẩn Trạch Nghiêm nhưng hắn lại một mực ôm chặt lấy cậu.
Giọng nói hắn có phần khác lạ vang lên.
"Anh xin lỗi.. Anh có làm em sợ không, xin lỗi Tôn Mạch. Những lần trước đây anh quá tồi tệ, đã khiến em phải chịu khổ như vậy."
Một giọt nước mắt trên má hắn rơi xuống thấm vài vai trần của cậu.
Tôn Mạch biết rằng hắn đang khóc. Cậu vỗ nhẹ vai Cẩn Trạch Nghiêm. Im lặng nghe hắn tiếp tục nói.
"Anh thật sự muốn đánh chết bản thân mình. Đáng lẽ ra hôm nay anh không nên để em phải nhớ lại chuyện cũ."
Tôn Mạch buông hắn ra. Trạch Nghiêm vậy mà đã khóc vì cậu, mắt hắn đỏ hoe, mái tóc được phủ xuống thật giống như một đứa trẻ khóc nhè vậy.
Tôn Mạch vẫn còn đang rất mệt. Cậu đưa tay sờ lên mặt hắn, lắc đầu nói.
"Trạch Nghiêm. Em ổn mà, cảm giác lúc nãy.... tuyệt lắm."
Tôn Mạch mỉm cười nhẹ. Cuối cùng là nhắm mắt lại chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay biết. Nhưng thật sự trong lòng cậu đang rất vui, cũng là làm chuyện đó nhưng lại vô cùng khác nhau. Lần đầu tiên cậu cảm nhận được sự nâng niu của Trạch Nghiêm, từng nụ hôn của hắn dành cho cậu, vừa dịu dàng vừa ấm áp. Tôn Mạch không sợ hãi, ngược lại còn muốn cùng hắn tiếp tục. Muốn cả hai cũng nhau thỏa mãn.
Cẩn Trạch Nghiêm đặt cậu nằm ở vị trí thoải mái nhất. Đáng lẽ ra Tôn Mạch nên đi tắm trước để tẩy rữa sạch sẽ những thứ mà hắn để lại bên trong mới thật sự thoải mái. Nhưng cậu đã ngủ say như vậy rồi, hắn không nở đánh thức.
Vì thế nên chỉ dùng khăn ấm lau sạch người cho cậu, hắn cũng lên giường ôm Tôn Mạch vào lòng.
Điều này thật hạnh phúc, nằm bên cạnh là người mà hắn hết mực yêu thương. Cẩn Trạch Nghiêm quả thật rất vui vì Tôn Mạch đã chủ động với hắn, tuy nhiên hắn không thể làm việc này với cậu quá nhiều lần vì có thể sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của cậu.
Cẩn Trạch Nghiêm chạm vào chóp mủi cậu. Hắn cười một cái, hôn cậu thêm một cái rồi mới chỉnh chăn lại cho Tôn Mạch.
"Ngủ ngon. Cậu nhóc đáng yêu của anh."