Cẩn Trạch Nghiêm mặc một bộ âu phục màu đen, lịch lãm bước vào công ty dưới sự chào đón của tất cả mọi người. Hắn đến phòng làm việc của mình, ngồi xuống ghế bắt đầu mở văn kiện. Cả buổi tối hôm qua không có tâm trạng để bận tâm đến chuyện ở công ty, nếu như thư ký của hắn không sắp xếp ổn thỏa thì bây giờ chắc là đã bận đến tối mặt.
"Chủ tịch, sản phẩm của chúng ta mấy ngày trước đã bán hết, hiện tại bên khu sản xuất đang chuẩn bị nâng cấp sản phẩm như yêu cầu của anh. Còn về chuyện hợp đồng của ông Bách lần trước tôi đã giúp anh từ chối. Nhưng còn yêu cầu muốn hợp tác cho dự án của tập đoàn SLUG, Chủ tịch hãy xem qua đi ạ."
Cẩn Trạch Nghiêm ngừng lại. Tập đoàn SLUG mà quản lý Trần vừa nhắc đến hình như hắn chưa từng nghe qua.
"Sao tôi chưa nghe nhắc đến việc này."
Quản lý Trần đem hợp đồng đặt lên bàn làm việc của hắn rồi nói.
"Thưa Chủ tịch. Tôi đã thông qua với anh vào hai ngày trước. Sáng hôm nay công ty bên họ đã gửi bảng hoàn chỉnh. Vì là dự án lớn nên họ đặc biệt kỹ lưỡng hơn."
Hợp đồng được đưa đến trước mặt hắn, Cẩn Trạch Nghiêm xem qua một lượt đã kết luận đây là một dự án tầm cỡ, tất cả dữ kiện đều làm một cách hoàn hảo, công ty của Cẩn Trạch Nghiêm là chuyên về trang sức, còn bên họ là phục trang, mà nói về dự án lần này chính là bộ sưu tập có tên "Hoa Ly Hổ".
Cái tên này đối với Cẩn Trạch Nghiêm khi nghe thấy thì không có gì đặc biệt, lấy hoa đặt tên cho bộ sưu tập có phải là quá bình thường hay không. Nhưng khi xem mẫu thiết kế và kịch bản... Theo đánh giá của hắn cũng là khá tốt.
"Bên công ty họ muốn hẹn gặp mặt anh. Chủ tịch có muốn tôi sắp xếp lịch hẹn?"
Cẩn Trạch Nghiêm gật đầu. Xem qua một lần nữa mới đóng hợp đồng lại.
"Sáng ngày mai, lúc 9h."
Quản lý Trần chào hắn rồi bước ra khỏi phòng. Cẩn Trạch Nghiêm cảm thấy bộ sưu tập lần này quả thật đem lại có hắn rất nhiều ấn tượng. Hoa Ly Hổ... Họa tiết trên mẫu váy và âu phục nam đều là hoa Ly Hổ. Màu sắc vừa tươi sáng lại vừa u tối. Nhìn chung lại cực kỳ hài hòa.
Còn về tập đoàn SLUG, hắn không chắc nhưng phải kiểm chứng lại.
Cẩn Trạch Nghiêm lên mạng tìm kiếm. Thông tin về tập đoàn này không quá nhiều, tin tức mới nhất gần đây chính là tập đoàn đã được đổi Giám đốc mới. Cẩn Trạch Nghiêm nhếch môi cười.
"Hạn Đình Lâm, lá gan của anh so với trước đây lớn hơn nhiều rồi."
Cẩn Trạch Nghiêm đóng laptop, trong lòng liền nghĩ đến những lúc chạm mặt với tên họ Hạn đó. Anh ta đối với Cẩn Trạch Nghiêm hết lòng bảo vệ, trước đây còn có ý định chống đối lại hắn. Hiện tại vẫn muốn lập lại điều đó sao, bản hợp đồng này là thật sự vì công việc hay là vì Tôn Mạch, tuy nhiên tâm huyết cũng không phải ít.
Hạn Đình Lâm... Đang có tính toán gì trong đầu đây.
___
"Hạn tổng. Chủ tịch Cẩn bên tập đoàn TAT hẹn gặp anh vào 9h sáng mai."
"Được. Sắp xếp công việc cho tôi."
Hạn Đình Lâm tắt máy. Ánh mắt chuyển sang nhìn vào kịch bản sự án Hoa Ly Hổ của chính mình. L*иg bàn tay nắm chặt, trong lòng nóng rực chỉ muốn nhanh chống đem Tôn Mạch về bên cạnh.
Thời khắc đó không còn bao lâu nữa, Tôn Mạch sẽ được hạnh phúc khi ở bên anh. Tên Cẩn Trạch Nghiêm đó từ giây phúc ký vào bản hợp đồng lần này thì đừng mong trừng ra bộ dạng kêu ngạo không xem ai ra gì như trước đây nữa.
Hạn Đình Lâm thở ra một hơi. Cầm lấy điện thoại bấm vài số điện thoại quen thuộc.
Vẫn không có người bắt máy, anh đã gửi rất nhiều tin cho Tôn Mạch rồi nhưng một tin cậu cũng không trả lời, anh thật sự rất lo lắng, cậu sống ở nhà tên Cẩn Trạch Nghiêm đó có tốt hay không. Anh đã liên lạc với người tên Thạc Trấn là bếp trưởng ở đó. Tuy nhiên anh ta lúc nào cũng nói rằng Tôn Mạch rất ổn và nói anh tuyệt đối không được đến tìm cậu.
Hạn Đình Lâm hiểu rõ cho nên đã cố gắng nén lại cơn tức giận của mình. cái mà bây giờ anh có thể làm là tìm mọi cách để khiến Cẩn Trạch Nghiêm phải rơi vào thất bại thảm hại, khiến hắn trở nên khốn khổ, chịu cảnh không có đường lui giống như anh lúc trước. Đem cái gọi là lòng tự trọng của hắn đạp dưới l*иg bàn chân, xem lúc đó Cẩn Trạch Nghiêm sẽ như thế nào.
Đặc biệt là trả lại sự tự do cho Tôn Mạch...
"Tao sẽ không để mày có cơ hội động vào người Tôn Mạch nữa."
_
Buổi chiều Cẩn Trạch Nghiêm trở về nhà với tâm trạng khá tốt. Chuyện về Hạn Đình Lâm một chút hắn cũng không cảm thấy lo lắng, tên đó không là gì so với hắn cả. Từ lúc phổ thông đã hoàn toàn thua hắn rồi.
"Tôn Mạch. Có ở trong đó không."
Cẩn Trạch Nghiêm nghiên đầu nhìn vào trong bếp thì thấy cậu đang loay hoay nấu nướng cùng với mọi người.
Tôn Mạch nghe thấy giọng hắn cũng vội vàng rữa sách tay. Quay sang mỉm cười.
"Anh về sớm vậy. Tôi còn chưa nấu xong bữa tối."
"Dạ chào Chủ tịch."
Tất cả người làm cuối người chào hắn, dạo này Chủ tịch Cẩn thường xuyên đi xuống nhà bếp, hầu hết đều là tìm Tôn Mạchc. Họ cũng làm quen với việc này, không dám thắc mắc một câu.
"Chẳng phải muốn tôi về sớm sao."
Hắn bước thẳng đến chỗ của Tôn Mạch, bàn tay thuận tiện đặt lêи đỉиɦ đầu cậu. Mọi người cũng hiểu nên nhanh chóng tránh sang một bên.
"Đút tôi một miếng."
Tôn Mạch cười cười, dùng đũa gấp một miếng thịt xào đưa lên miệng hắn.
"Tôi còn nấu một chút súp bí đỏ. Buổi tối anh ăn một bát rồi hãy đi ngủ."
"Cậu làm nhiều thứ như vậy. Là lo cho tôi sao."
Tôn Mạch tránh hắn. Đi vòng qua phía sau hắn để dọn bữa tối lên bàn ăn. Cứ như thế này làm cậu thật sự rất ngượng với mọi người.
Cẩn Trạch Nghiêm cười lên một tiếng. Tôn Mạch nhìn đi nhìn lại thì vẫn chính là giống như một đứa trẻ. Bị hắn trêu một chút liền đỏ mặt lên.
"Cậu ấy mấy ngày nay tâm trạng đều rất tốt."
Thạc Trấn đặt tay lên vai Cẩn Trạch Nghiêm. Anh cười nhẹ rồi nói tiếp.
"Chẳng phải Tôn Mạch khi vui vẻ nhìn rất đáng yêu sao."
Cẩn Trạch Nghiêm nhìn dáng vẻ đang chuẩn bị bữa tối của Tôn Mạch. Quần áo ở nhà mặc rất thoải mái, tóc hình như đã hơi dài rồi, phủ xuống cả lỗ tay. Nhớ lúc trước cậu thường hay nhờ hắn buộc tóc giúp, Tôn Mạch buộc một chùm tóc nhỏ phía sau nhìn thấy sự rất đáng yêu, đáng yêu đến muốn hôn ngay lập tức.
"Đúng vậy... Rất đáng yêu."
____
Buổi tối hôm đó. Tôn Mạch đến phòng của Cẩn Trạch Nghiêm theo như lời của hắn.
Tuy nhiên lần này cậu không hề sợ hắn, bởi Cẩn Trạch Nghiêm hình như đã thay đổi rồi, luôn đối xử tốt với cậu.
Cẩn Trạch Nghiêm ngồi trên bàn làm việc, Tôn Mạch thì ngồi trên sofa nhìn hắn. Hiện tại là 8h tối, bên ngoài bắt đầu mưa nhẹ, kéo dài được một chút đã lớn dần.
Cẩn Trạch Nghiêm ngừng làm việc, hắn quay sang nhìn cậu từ nãy giờ vẫn im lặng.
Tôn Mạch cũng nhìn hắn, vì thế cậu có một chút giật mình mà quay mặt đi.
Cẩn Trạch Nghiêm bước đến ngồi xuống bên cạnh cậu. Đúng là có cậu thì không khí trở nên khác hẳn.
"Chuẩn bị cho cậu."
Cẩn Trạch Nghiêm lấy ra một túi đồ ăn vặt đặt lên đùi Tôn Mạch. Là những thứ đồ ăn linh tinh mà trước đây cậu thường xuyên ăn.
Tôn Mạch ngơ ngát nhìn hắn. Cẩn Trạch Nghiêm còn chuẩn bị cả đồ ăn vặt cho cậu. Thật sự thấy trong lòng vui quá.
"Cảm ơn anh."
Cậu mỉm cười. Bắt đầu mở thanh chocolate yêu thích của mình, lâu rồi không ăn lại, mùi vị này vừa quen thuộc lại vừa ngọt ngào.
"Cậu không thắc mắc tại sao tôi lại sợ trời mưa sao."
Cẩn Trạch Nghiêm đưa tay lau lau khóe môi cậu. Giọng nói như đang sưởi ấm người bên cạnh.
Tôn Mạch im lặng nhìn hắn, cậu rất thích giọng nói của Cẩn Trạch Nghiêm, cho dù là nghe trực tiếp hay là qua điện thoại đều rất êm dịu.
Cậu hơi ngại ngùng mà lảng tráng ánh nhìn của mình, tiếp tục ăn đồ ăn vặt, miệng cười cười nói.
"Tôi nghĩ đó là chuyện riêng của anh. Có lẽ anh không muốn kể cho người khác biết."
Cẩn Trạch Nghiêm trong lòng cười thầm, cậu nhóc này đã trưởng thành hơn nhiều rồi, lại còn rất hiểu chuyện.
Hắn tựa người vào ghế sofa quan sát từng cử chỉ của cậu. Trước đây và bây giờ vẫn như vậy, Tôn Mạch trong lúc ăn sẽ đưa lên mũi ngửi xem đồ ăn có mùi như thế nào rồi mới cắn một miếng thật lớn. Cách cậu ăn uống, hành động đều cũng chỉ như một đứa trẻ, nhưng đứa trẻ ấy so với ngày trước đã không còn ngỗ nghịch nữa. Tôn Mạch bất kỳ điều gì cũng nghe theo lời hắn, ăn nói lễ phép, khi ra ngoài còn nhường đường cho người lớn tuổi.
Chỉ có điều... Đối với hắn, cậu lại luôn dè chừng, quả thật khoảng cách của cậu và hắn đã cách xa đi rất nhiều.
Cẩn Trạch Nghiêm bây giờ không muốn cậu lảng tránh hắn, không muốn cậu cảm thấy sợ hắn nữa.
"Mẹ tôi nói, tôi được sinh ra trong một buổi tối mưa bão, trong bệnh viện không có người thân nào cả. Đến khi lớn lên cũng vậy, cảm giác một mình ở một góc tối trong khi trời đang sấm chớp khiến tôi không thể nào quên được. Từ đó tôi sinh ra ám ảnh, rất ghét trời mưa vào buổi tối."
Cẩn Trạch Nghiêm nói một cách thoải mái, cũng không phải là hắn đang chia sẽ, mà chỉ là đơn giản muốn cho Tôn Mạch biết về việc này. Để lần sau cậu cũng tự biết mà đến phòng hắn như lúc này.
Tôn Mạch chăm chú nghe Cẩn Trạch Nghiêm nói. Cậu cũng khá bất ngờ, bởi vì từ trước đến giờ hắn chưa từng kể về những chuyện gia đình hay là chuyện lúc nhỏ của hắn. Nhất thời cậu lại nhớ đến sai lầm của mình trước kia đã làm chuyện có lỗi với hắn.
Mặc dù Cẩn Trạch Nghiêm chỉ kể như vậy thôi, nhưng có lẻ hắn đã trải qua rất nhiều việc không vui khi còn nhỏ rồi. Mẹ của hắn....
"Mẹ của anh, bà ấy không ở cùng anh sao."
Mày Cẩn Trạch Nghiêm có hơi nhíu lại khi nhớ đến mẹ của mình. Hắn thở ra một hơi, lắc đầu nói.
"Tôi chỉ sống với bà ấy được 5 năm, sau đó bà ấy bị ba tôi đuổi ra khỏi nhà. Lần cuối gặp là năm tôi được 7 tuổi. Hiện tại tôi cũng không còn nhiều ký ức về bà ấy."
Cẩn Trạch Nghiêm cảm thấy trái tim mình có chút đau nhói. Cậu đặt tay lên vai hắn, miệng lí nhí vài chữ.
"Chắc anh rất nhớ bà ấy."
"Lúc nhỏ tôi lúc nào cũng nhớ. Càng lớn thì không còn nữa."
nhìn hắn rất lâu, Cẩn Trạch Nghiêm đúng là rất cô độc, xung quanh hắn không có ai cả, bản thân hắn cũng không chịu mở lòng. Nghĩ đến đây cậu càng thấy bản thân mình có lỗi, bởi vì trước đây Cẩn Trạch Nghiêm đôi xử tốt với cậu, có lẻ cậu chính là người bạn duy nhất mà hắn tin tưởng lại xem hắn như một trò đùa.
Tôn Mạch đã từng xem Cẩn Trạch Nghiêm là một người ích kỷ độc ác. Nhưng sau buổi tối ngày hôm nay, cậu đã không còn suy nghĩ xấu về hắn nữa. Cẩn Trạch Nghiêm cũng có lúc rất hiền lành, giống như bây giờ, hắn là một người vô cùng bình thường, đối diện với câu, nói chuyện với cậu. Dường như mọi sự căm ghét đều đã được xóa bỏ.
Tôn Mạch hít một hơi thật sâu. Cậu vẫn không dám nhìn hắn, cậu thật lòng muốn nói những điều này với hắn, tuy nhiên vẫn còn rất ngại ngùng.
"Tôi... Tôi biết là anh rất ghét tôi. Nhưng Nếu như anh cần người nói chuyện thì cứ gọi tôi. Tôi sẽ nghe anh nói, với lại... Tôi hứa là sẽ giữ bí mật."
Cẩn Trạch Nghiêm nghiêng đầu để nhìn biểu hiện của cậu. Hắn cầm lấy hai bàn tay cậu siết chặt.
"Đây là thói quen của cậu sao. Thích tự làm mình bị thương"
Tôn Mạch nhận ra được cử chỉ nhẹ nhàng của Cẩn Trạch Nghiêm. Trong lòng cũng nhẹ nhõm đi phần nào, ở gần hắn cậu luôn rối lên như vậy.
"Tôi không ghét cậu."
Cẩn Trạch Nghiêm vòng hai tay cậu qua eo mình, gương mặt cũng đang rất gần mặt cậu. Hắn nhẹ nhàng nâng mặt Tôn Mạch lên, nụ cười dịu dàng xuất hiện trên môi.
"Sau này tôi sẽ đối xử tốt với cậu. Cho nên đừng tạo khoảng cách với tôi nữa được không."
Tim Tôn Mạch đập mạnh. Cậu bất ngờ nhìn thẳng vào mắt hắn... Trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả, cậu có nghe lầm không. Cẩn Trạch Nghiêmnói là sẽ đối xử tốt với cậu, không đúng, chắc chắn là mưa ở ngoài lớn quá nên cậu đã nghe lầm rồi.