"Chủ tịch."
Tôn Mạch lên tiếng gọi. Chân cũng bước đến gần hắn.
Cẩn Trạch Nghiêm nhìn cậu một lúc. Thật lòng mà nói nếu như tính cách của hắn sẽ quát cậu một tiếng vì giờ này vẫn còn chưa chịu ngủ. Nhưng thật tình trong thời điểm này, hắn lại cảm thấy thật cô đơn, nghe được giọng của Tôn Mạch khiến tim hắn như được sưởi ấm vậy, người hắn muốn bên cạnh nhất ngay lúc này... Chính là Tôn Mạch.
"Lại đây."
Giong nói trầm ấm của Cẩn Trạch Nghiêm vang lên, tiếng mưa bên ngoài rất lớn nhưng Tôn Mạch vẫn có thể nghe thấy.
Cậu bước đến ngồi xuống bên cạnh hắn, Tôn Mạch đã không không có cảm giác sợ hắn nữa, có lẽ Cẩn Trạch Nghiêm đang gặp phải vấn đề gì đó cần người tâm sự. Cậu nhìn thấy hắn bây giờ rất lạ, buổi tối mưa lớn, một mình Cẩn Trạch Nghiêm ngồi trong phòng khách, tất cả đèn đều được bậc sáng... Giống như trong ngôi nhà rộng lớn này hắn chỉ có một mình vậy, không có ai ở bên cạnh. Cô đơn buồn bã.
Cậu ngồi yên bên cạnh hắn, Cẩn Trạch Nghiêm cũng không nói câu gì. Cả hai cứ như vậy im lặng, cơn mưa vẫn day dứt càng khiến không khí trở nên cứng ngắt ngột ngạt.
Trời lúc này sấm chớp một tiếng rất lớn.
Vẻ mặt Cẩn Trạch Nghiêm có chút thay đổi, hắn hơi cuối người, mày nhíu lại, hai bàn tay nắm lấy tóc một cách lạ thường.
Giống như có một điều gì đó thật khó nói mà Cẩn Trạch Nghiêm đang cố khống chế nó. Làm sao vậy... Tôn Mạch chưa từng thấy hắn có biểu hiện như thế bao giờ. Là tiếng sấm lúc nãy đã khiến hắn sợ sao.
"Chủ tịch. Anh không sao chứ."
Tôn Mạch đặt tay lên vai hắn vỗ nhẹ, cả người Cẩn Trạch Nghiêm phát run khiến cậu rất lo lắng, bản thân bối rối không biết mình nên làm gì ngay lúc này.
Cẩn Trạch Nghiêm thở dốc, hai bàn tay nắm chặt, bản thân hắn không thể kiềm chế được sự sợ hãi. Thật ra đây cũng không phải gọi là sợ, mà chính là lúc hắn sinh ra là vào một ngày mưa bão, khi lên tiểu học, có một lúc vì bị bạn bè khinh thường đánh đập đến ngất đi, khi tỉnh dậy thì trời đang mưa rất lớn. Cẩn Trạch Nghiêm đã phải trốn vào một con hẽm nhỏ để trú mưa. Lúc đó trời rất tối, nơi đó chỉ có một mình hắn. Tiếng sấm liên tục lọt vào tai khiến hắn không ngừng khóc và gọi mẹ. Mẹ hắn đã đi rồi, không ai bên cạnh hắn lúc đó cả.
Đến khi lớn lên, khi dự báo thời tiết nói rằng tối hôm đó có khả năng mưa. Cẩn Trạch Nghiêm sẽ đến một nơi nào đó đông người, những nơi mà hắn rất ghét để không phải trải qua cảm giác ở một mình nữa.
Cẩn Trạch Nghiêm mở mắt ra. Bàn tay cũng thả lỏng vì cảm nhận được hơi ấm.
Tôn Mạch dùng hai tay nắm lấy tay hắn. Cậu mỉm cười nhẹ rồi nói.
"Anh đừng sợ. Chỉ là sấm sét thôi mà. Tôi đang ở đây với anh."
Tôn Mạch thật sự không biết phải làm gì. Cậu chỉ biết như thế này để trấn an hắn, Cẩn Trạch Nghiêm là một người tài giỏi lạnh lùng, nhưng ngay lúc này đây Tôn Mạch cảm thấy hắn vẫn giống như mọi người, vẫn có những điều làm hắn trở nên sợ hãi. Mặc dù không biểu hiện gì nhiều những Tôn Mạch cảm nhận tay hắn đang rất run. Có lẽ là chuyện quá khứ đã khiến hắn trở nên như vậy.
"Chủ tịch. Không sao cả, một chút nữa mưa sẽ tạnh thôi."
Tôn Mạch áp tay lên gương mặt hắn. Cậu thật sự cảm thấy trái tim mình rất đau khi nhìn thấy người mà cậu yêu thương đang sợ hãi. Khóe mắt Tôn Mạch có chút cay, Cẩn Trạch Nghiêm thật sự rất cô độc, sống cùng hắn một năm rồi cậu mới hiểu được tại sao hắn lại trở nên lạnh lùng vô tình đến thế. Cẩn Trạch Nghiêm không có người thân, không có bạn bè, cả ngày chỉ đến công ty sau đó về nhà, buổi tối làm việc đến tận khuya mới nghỉ ngơi. Cuộc sống của hắn so với cậu trước đây quả thật rất buồn bã.
Cẩn Trạch Nghiêm có nói rằng cậu đã khiến hắn tin tưởng, nhưng sau đó lại cố tình trêu đùa hắn. Tôn Mạch ngay bây giờ đây mới hoàn toàn biêt được Cẩn Trạch Nghiêm rất cần sự yêu thương, rất cần một ai đó bên cạnh.
"Anh..."
Tôn Mạch chưa kịp phản ứng gì thì môi đã bị Cẩn Trạch Nghiêm hôn.
Cậu thoán giật mình nhưng ngay sau đó đã nhận ra sự nhẹ nhàng từ nụ hôn của hắn. Không thô bạo, cũng không phải là ép buộc. Hắn không nghề khống chế cậu như những lần trước. Bàn tay hắn vòng qua sau đầu cậu, đan vào tóc cậu, một cách từ tốn mà hôn Tôn Mạch.
Cậu không chống cự. Chỉ cảm thấy trái tim đập rất mạnh như mối nhảy khỏi l*иg ngực. Cẩn Trạch Nghiêm không khiến cậu sợ, ngược lại Tôn Mạch còn bị cuống vào nụ hôn này, cậu ngồi im một chỗ, không đáp trả hắn cũng không có bất kỳ phản ứng nào.
Dòng nước từ khóe mắt cậu chảy xuống. Tôn Mạch nhắm mắt lại, hòa nhập vào nụ hôn của hắn. Cậu không biết sau tối hôm nay chính mình sẽ đối diện với Cẩn Trạch Nghiêm như thế nào, nhưng hiện giờ cậu biết là Cẩn Trạch Nghiêm đang cần cậu. Tôn Mạch muốn bên cạnh hắn, an ủi hắn.
Cậu yêu Cẩn Trạch Nghiêm, yêu hắn đã rất lâu rồi, yêu hắn đến đau lòng....
"Đừng khóc."
Rời khỏi môi cậu, Cẩn Trạch Nghiêm đưa tay lau nước mắt trên mặt Tôn Mạch. Sau đó ôm chặt cậu vào lòng.
Hắn không muốn lừa gạt bản thân mình rằng hắn không có bất kỳ tình cảm nào với cậu nữa. Hắn không thể làm được khi nhìn cậu cười với người khác, hắn không chịu được khi nhìn thấy Tôn Mạch khóc. Cẩn Trạch Nghiêm hắn sẽ phát điên mất nên như cậu không để tâm đến hắn.
Hắn rốt cuộc cũng nhận ra rằng chính mình đã yêu cậu đến nhường nào. Đêm hôm nay trời mưa rất lớn, nổi ám ảnh của hắn lại xuất hiện. Ngày cả khi Cẩn Trạch Nghiêm biết được rằng tối hôm may thời tiết rất xấu vẫn không rời khỏi nhà. Trong đầu hắn chỉ luôn luôn hiện lên tên của Tôn Mạch, mưa càng lúc càng lớn... Hắn càng muốn ở bệnh cạnh Tôn Mạch, muốn ôm cậu vào lòng như thế này.
"Tôn Mạch"
Tôn Mạch vòng tay ôm lấy hắn, bàn tay cậu vỗ nhẹ trên lưng Cẩn Trạch Nghiêm.
"Tôi ở đây."
"Tôn Mạch"
Hắn ôm chặt cậu hơn. Liên tục gọi tên cậu một cách vô thức.
"Tôn Mạch.. Tôn Mạch..."
Cứ như vậy, Cẩn Trạch Nghiêm rụt đầu vào cổ cậu. Yên bình nhắm mắt lại, đây chính là đêm đầu tiên khi trời mưa hắn có thể ngủ được. Giống như môt giấc mơ vậy, có người nhìn thấy bộ dạng của hắn lúc đấy, nhưng Cẩn Trạch Nghiêm lại không thấy mình xấu hổ. Bởi vì đó chính là Tôn Mạch...
____
Sáng ngày hôm sau.
Cẩn Trạch Nghiêm mở mắt thức dậy. Hắn đang nằm trên ghế sofa ở phòng khách.
Vậy là hắn đã ngủ ở phòng khách cả buổi tối hôm qua.
Cho đến khi nhớ đến một điều mới nhìn lại.... Tôn Mạch đang nằm bên cạnh hắn, cả cơ thể đều lọt thỏm trong vòng tay của hắn. Cậu vẫn còn ngủ rất say, hơi thở đều đặn dường như đang rất thoải mái.
Cẩn Trạch Nghiêm bậc cười một tiếng nhưng đã vội ngăn lại. Hắn im lặng nhìn gương mặt của Tôn Mạch, gần đến mức tóc của cậu cũng sắp chạm vào mũi hắn.
Còn chưa đến 6h sáng. Cảm giác này thật dễ chịu, tóc của cậu....
Cẩn Trạch Nghiêm cuối đầu, đặt lên tóc Tôn Mạch một nụ hôn.
"Để xem cậu sẽ phản ứng thế nào sau khi tỉnh dây"
Dường như nụ hôn đó của hắn đã đánh thức cậu.
Tôn Mạch hé mắt tỉnh dậy sau một giấc ngủ rất ngon.
"Gì vậy. Vừa sáng đã nhìn thấy Cẩn Trạch Nghiêm."
Tôn Mạch lí nhí vài chữ trong miệng. Tuy nhiên Cẩn Trạch Nghiêm đã nghe thấy hết rồi.
Hắn thật sự buồn cười vì biểu hiện của cậu. Tay búng lên trán cậu một cái rồi lại trở lại bộ dạng lạnh lùng vốn có.
"Cậu tỉnh táo lại đi."
Tôn Mạch lúc này mới nhìn nhận lại một sự việc. Trong đầu lập tức nhớ lại những hình ảnh ngày hôm qua. Cậu với hắn vậy mà lại ngủ ở sofa đến sáng như vậy... Tuy nhiên, nhớ lại nụ hôn đó trái tim cậu lại đập liên hồi, bây giờ ngay cả ngẩng mặt cũng cảm thấy ngại.
Cẩn Trạch Nghiêm nhìn biểu hiện của cậu cũng không cảm thấy lạ. Ngày hôn qua đột nhiên hắn lại hôn cậu, mặc dù vậy nhưng tâm trạng của hắn cũng khá tốt. Xem ra thì Tôn Mạch thích nhẹ nhàng, lúc hôn cũng không có ý định từ chối đi... Được rồi, lần sau hắn sẽ nhẹ nhàng như vậy.
"Mọi người chắc là cũng thức dậy rồi, tôi xin phép..ưʍ."
Cẩn Trạch Nghiêm bóp hai bên má cậu cậu khiến môi Tôn Mạch phải chu ra hết cỡ. Hắn nhìn chằm chằm vào mắt cậu rồi nói.
"Cậu ngại cái gì. Cũng không phải là lần đầu tiên tôi hôn cậu."
Tôn Mạch xấu hổ nhưng không biết phải trốn đi đâu. Cậu tránh né, nắm lấy tay hắn đẩy ra. Vừa xoa xoa hai bên má vừa nói nhỏ xíu.
"Anh bất nhớ như vậy, tôi vốn dĩ chưa chuẩn bị tinh thần."
"Tôi cũng không làm gì ảnh hưởng đến cậu. Hôm qua cậu cũng rất hưởng thụ rồi còn gì."
Tôn Mạch nghe hắn nói liền không thể chịu được mà đứng lên.
"Tôi không có. Anh... Đừng có nói lung tung."
"Nói lung tung?"
Cẩn Trạch Nghiêm nhướng mài. Chưa kịp nói gì thêm thì Tôn Mạch đã quay lưng bước thẳng lên cầu thang, còn đi nhanh để rời khỏi phòng khách. Cẩn Trạch Nghiêm rõ ràng là đang cố tình trêu chọc cậu. Tối hôm qua đáng lẻ cậu nên để hắn một mình, mặc kệ hắn mới đúng.
Cẩn Trạch Nghiêm nhìn theo cậu. Mày hắn nhướng lên, sau đó đôi môi tinh xảo khẽ nhếch lên thành một nụ cười không rõ ý tứ.
"Giận rồi sao."
Bộ dạng giận hờn của cậu ta đúng là y hệt lúc trước, chỉ có điều là không dám mắng hắn. Nhìn vẻ mặt lúc nãy vừa đỏ vừa tức... Dễ thương chết đi được.
Kết quả ngày hôm nay Tôn Mạch đều không muốn nhìn mặt hắn, vậy mà Cẩn Trạch Nghiêm lại suốt ngày lượn lờ trước mặt, người khác nhìn vô chắc liền nghĩ rằng hắn đang cố ý bám đuôi theo cậu.
"Sao vậy, xảy ra chuyện gì với Chủ tịch à."
Thạc Trấn nói nhỏ với cậu, vì Cẩn Trạch Nghiêm vẫn đang ngồi ở phòng khách nhìn vào bên trong bếp. Khẳng định là đang nhìn Tôn Mạch.
Tôn Mạch lắc đầu. Vừa gọt trái cây vừa trả lời.
"Không có gì."
"Từ sáng đến giờ Chủ tịch cứ đi theo phía sau cậu. Cậu có chắc là không có gì đấy chứ."
Tôn Mạch thở ra một hơi. Cậu thật tình không có ý gì giận hờn với hắn cả, quan trọng là cậu không có quyền giận. Nhưng chuyện hôm qua khiến Tôn Mạch rất bàng hoàng, cậu nhận tình cản trong tim mình càng ngày càng lớn dần, nếu để Cẩn Trạch Nghiêm biết được thì mọi chuyện sẽ phức tạp hơn. Hắn trêu chọc cậu cũng được, nhưng trái tim của cậu tốt đừng đừng bao giờ rung động nữa. Nếu không... Người chịu khổ chắc chắn vẫn chính là cậu.
Tôn Mạch đem trái cây ra phòng khách cho hắn. Cậu đặt lên bàn rồi quay lưng. Cẩn Trạch Nghiêm cầm lấy tay cậu kéo xuống, Tôn Mạch không giữ thăng bằng nên lập tức ngã vào lòng hắn.
"Cậu đang giở trò giận hờn với tôi đó sao."
"Anh buông ra."
Tôn Mạch nép sang một bên. Nhìn hắn bằng ánh mắt khó chịu.
Cẩn Trạch Nghiêm như vậy mà không cảm thấy tức giận. Hắn cuối người, chỉ tay vào trán Tôn Mạch rồi nhấn mạnh từng chữ.
"Cậu còn dám tỏ thái độ đó với tôi. Tháng này tôi không trừ nợ cho cậu."
Tôn Mạch nghe tới đây thì có chút chột dạ. Một năm nay ở cùng Cẩn Trạch Nghiêm quả thật là hắn đã trừ cho cậu không ít tiền, dường như đã gần một nữa rồi. Mỗi lần làm chuyện đó xong đều trừ một khoảng rất lớn, ban đầu Tôn Mạch không để ý nhưng khi kiểm tra lại mới biết được.
Cậu im lặng một chút, Cẩn Trạch Nghiêm cười thầm trong lòng. Điểm yếu của cậu ta chính là ở đây rồi.
"Vậy sau này, anh đừng trêu chọc tôi nữa."
Tôn Mạch cuối thấp mặt. Giọng nói không nhanh không chậm phát ra.
Cẩn Trạch Nghiêm thấy cậu đang nghiêm túc, hắn cũng không muốn Tôn Mạch không để ý đến hắn. Nhất là không chịu nhìn mặt hắn một lần, hắn còn định mắng cậu một trận nhưng rốt cuộc vẫn là không nỡ.
"Được rồi được rồi."
Cẩn Trạch Nghiêm đặt bàn tay lên đầu cậu xoa xoa vài cái.
"Cậu cũng đừng có làm vẻ mặt đó với tôi."
Tôn Mạch gật gật đầu. Tuy nhiên trong lòng vẫn còn cảm thấy lo lắng. Cẩn Trạch Nghiêm gần đây đối xử tốt với cậu quá cũng khiến Tôn Mạch sợ, những bị hắn la mắng cậu cũng sợ. Tôn Mạch còn không hiểu mình đang muốn gì nữa.
Ngồi một lúc, Cẩn Trạch Nghiêm đang tập trung xem tin tức nói về dự án lần này của công ty hắn. Thật ra Cẩn Trạch Nghiêm rất chú trọng những thông tin trên báo đài về công ty hắn, chỉ cần sai sốt một chút hắn cũng nhận ra, xác định chủ nhân bài đăng đó bay màu.
Đợi khi hắn tắt tv Tôn Mạch mới lên tiếng nói.
"Lúc nãy tôi có xem dự báo thời tiết. Tối hôm nay... trời lại mưa. Nếu như anh không ngủ được thì..."
Quả thật cậu không biết nói như thế nào. Nhưng biểu hiện của Cẩn Trạch Nghiêm hôm qua làm cậu rất đau lòng.
"Thì như thế nào."
Cẩn Trạch Nghiêm đột nhiên rất mong chờ điều Tôn Mạch sắp nói. Mặc dù hắn không đoán được rằng cậu đang muốn nói gì.
Tôn Mạch ngập ngừng, cuối cùng vẫn nói ra một câu.
"Để tôi nói chuyện với anh. Dù sao... Mưa tôi cũng khó ngủ."
Cẩn Trạch Nghiêm nghe xong thì vẻ mặt đột nhiên nghiêm túc. Hắn nhìn một lúc khá lâu, đến lúc Tôn Mạch nhận ra sự kỳ lạ từ hắn cậu mới vội vàng nói.
"À không.. Tôi không có ý gì cả. Chỉ là..."
"Cậu không sợ tôi lại làm chuyện tối hôm qua sao."
Cẩn Trạch Nghiêm cuối thập mặt đối diện rất gần với mặt Tôn Mạch. Tay bóp chặt hai bên má cậu.
Tôn Mạch ngại ngùng, ánh mắt lập tức chuyển sáng hướng khác. Cậu đột nhiên nói ra mấy câu đó làm gì chứ. Cẩn Trạch Nghiêm lại trêu cậu.
"Tối nay sau bữa tối thì đến phòng tôi."