Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Trả Tính Cách Cho Em

Chương 28: Đã uống thuốc chưa

« Chương TrướcChương Tiếp »
"Nghỉ ngơi đi. Đừng cố sức nữa."

Thạc Trấn nắm lấy vai cậu, đẩy nhẹ Tôn Mạch sang một bên. Bệnh của cậu vẫn còn, vừa sáng ra anh đã nghe Tôn Mạch ho liên tục. Sắc mặt so với vài ngày trước đã ổn hơn tuy nhiên nghỉ ngơi tốt mới nhanh chống hồi phục sức khỏe.

Điều quan trọng là anh biết, Chủ tịch sẽ không hài lòng nếu như nhìn thấy Tôn Mạch cố sức làm việc.

"Tôi làm được. Tôi không muốn mọi người trách."

Tôn Mạch cố chấp, cãi lời Thạc Trấn mà giúp mọi người chuẩn bị bữa sáng. Ngay lúc này lại bị một người làm đẩy sang một bên. Miệng còn chửi bới cậu.

"Thôi đi. Nhúng tay vào chỉ thêm hư việc."

Tôn Mạch đứng một chỗ nhìn mọi người. Thạc Trấn đã định lên tiếng nhưng cậu đã ngăn lại. Cậu cười nhẹ rồi lặng lẽ bước ra sau vườn.

Thạc Trấn nhìn theo cậu mà lắc đầu.

"Em không biết có người đang rất lo lắng cho em sao."

Cẩn Trạch Nghiêm bước xuống. Mấy ngày nay hắn không có tâm trạng đến công ty, cả một ngày đều ở nhà, việc ra ngoài để vui chơi với hắn chỉ là mấy thứ vô bổ. Cẩn Trạch Nghiêm khác với những người giàu có trẻ tuổi khác, chính là không thích tiệc tùng hay những nơi ồn ào.

Hắn nhìn quanh một vòng rồi nhìn sang Thạc Trấn.

"Cậu ta đâu."

"Dạ cậu ấy ra ngoài vườn rồi. Chắc là muốn hít thở không khí."

"Gọi cậu ta vào đây."

Cẩn Trạch Nghiêm vừa nói vừa dùng bữa. Mỗi buổi sáng Tôn Mạch đều lượn lờ trước mặt, hôm nay không thấy đúng là có chút không quen.

"Trạch Nghiêm à."

Giọng của Mễ Yến Đình vang lên. Cô từ ngoài cửa chính bước vào, tiến đến gần hắn. Bàn tay nhỏ nhắn đặt lên vai hắn rồi cười nhẹ.

"Anh đang ăn sáng sao. Em định đến cùng anh ra ngoài dùng bữa. Lâu rồi chúng ta không đi cùng nhau."

Cẩn Trạch Nghiêm vẫn thong thả dùng bữa. Một lúc sau mới trả lời.

"Để lần sau. Hôm nay anh không muốn ra khỏi nhà."

"Vậy... Em ăn cùng anh được chứ."

Cẩn Trạch Nghiêm không có phản ứng gì, gật đầu một cái rồi dời tầm mắt về phía cửa sau.

Tôn Mạch bước vào, lau lau hai bàn tay vẫn còn ướt do cậu vừa mới tưới cây. Nhìn thấy Mễ Yến Đình đang ngồi cùng hắn chân cậu có hơi khựng lại, cậu thừa biết rằng cô ta có ác cảm với mình, tuy nhiên vẫn bước đến đứng trước mặt Cẩn Trạch Nghiêm, cũng giống như mọi khi, cuối mặt nói.

"Chủ tịch gọi tôi."

Cẩn Trạch Nghiêm nhìn cậu một lượt từ trên xuống dưới, áo thun trắng, quần ngắn ngang đầu gối, gương mặt nhợt nhạt khó coi...

"Lên phòng thay đồ rồi xuống gặp tôi."

Tôn Mạch nhìn lại áo thun của mình, có một chút ướt. Lần nào tưới cây cũng vậy mà, thật ra vốn dĩ sau vườn có hệ thống tưới tự động. Nhưng Tôn Mạch lại rất thích cầm vòi nước tưới những chậu cây nhỏ nhỏ, nghịch nước cũng cảm thấy vui.

Mễ Yến Đình dường như đã nhận ra điều gì đó bất thường ở Cẩn Trạch Nghiêm. Cố gấp đồ ăn vào bát của hắn, mỉm cười.

"Công ty anh có mời em làm người mẫu cho dự án sắp tới. Chuyện đó có phải là chủ ý của anh...."

"Tôn Mạch. Cậu không nghe tôi nói sao."

Cẩn Trạch Nghiêm buông đũa xuống. Nhìn đúng là thật chướng mắt.

Tôn Mạch quay đầu bước lên phòng, chắc là Cẩn Trạch Nghiêm nhìn quần áo cậu bẩn nên mới khó chịu. Cậu cũng không muốn tranh cãi với hắn mấy chuyện nhỏ nhặt này làm gì.

Mễ Yến Đình quan sát từng cử chỉ của hắn, đúng là lúc nào cũng nhìn Tôn Mạch, giống như muốn đem cậu ta một lần thu hết vào mắt vậy.

Cô đã biết hết tất cả mọi chuyện giữa Trạch Nghiêm và Tôn Mạch, nhưng việc Cẩn Trạch Nghiêm đứng ra để giải quyết hết những chuyện lùm xùm của tập đoàn C.oo thì cô hoàn toàn chưa biết.

Ngay cả Cẩn Trạch Nghiêm cũng không để chuyện này lộ ra ngoài, đơn giản hắn chỉ muốn duy nhất một mình Tôn Mạch biết được rằng cậu còn nợ hắn rất nhiều.

"Em vừa nói cái gì."

Cẩn Trạch Nghiêm lên tiếng cắt ngang những suy nghĩ của cô.

Yến Đình lấy lại sự vui vẻ, cô cười nhẹ.

"À.. Là chuyện làm người mẫu đại diện cho công ty anh."

"Điều đó chẳng phải là em rất muốn sao. Dù gì cũng là dự án hợp tác cùng tập đoàn của ba em."

Cẩn Trạch Nghiêm tiếp tục dùng bữa. Mễ Yến Đình rất thường xuyên đến đây, hắn không để ý gì nhiều đến cô. Tuy nhiên, Yến Đình lúc trước đã làm cho hắn một chuyện khiến Cẩn Trạch Nghiêm cứ canh cánh trong lòng.

Lúc trước lúc mẹ hắn bỏ đi. Yến Đình là một tiểu thư được ba cô đưa đến nhà hắn chơi, Cẩn Trạch Nghiêm là con trai duy nhất trong nhà, làm chuyện gì cũng một mình, Cẩn Trạch Nghiêmtrở nên lạnh lùng, không muốn tiếp xúc với ai. Mỗi ngày hắn kiên trì đọc sách, học tập đến khi kiệt sức. Nhưng Mễ Yến Đình lúc nhỏ đã chủ động kết bạn với hắn, lúc đó Cẩn Trạch Nghiêm chỉ là một đứa bé, có được một người bạn đối với hắn giống như có thêm một điều vui vẻ trong cuộc đời tẻ nhạt này.

Mễ Yến Đình nhìn hắn một lúc rất lâu, dáng vẻ khi ăn của Cẩn Trạch Nghiêm cũng rất chững chạc. Trong lòng cô càng cảm thấy yêu hắn thêm vài phần, Cẩn Trạch Nghiêm không gọi là lạnh nhạt với cô, lúc nhỏ cũng từng bảo vệ cô, lớn lên một chút lại xem cô là một đứa em gái. Hiện tại bây giờ hắn vẫn vậy, chưa từng nói yêu cô những cũng chưa từng tránh mặt cô.

Ngay lúc này. Tôn Mạch bước xuống.

Yến Đình lập tức nắm lấy bàn tay hắn. Cố tình nói lớn.

"Em biết anh cũng thích em mà. Anh đã từng nói như vậy."

Tôn Mạch bước xuống bậc thang cuối cùng thì dừng lại. Cậu không ngẩng mặt cũng không biết phải nên phản ứng như thế nào. Cậu cũng biết biểu hiện của mình lúc này nhìn vào sẽ rất kỳ lạ, nhưng đột nhiên Tôn Mạch lại không thể bước thêm bước nào nữa. Trong lòng có chút gì đó nhói lên khó diễn tả.

Cậu đã thay một bộ quần áo khác đúng như ý của Cẩn Trạch Nghiêm, bây giờ bước xuống xem hắn muốn nói gì. Tuy nhiên hiện tại... Lại bị câu nói đó của bạn gái hắn làm bất động.

Cẩn Trạch Nghiêm nhìn thấy Tôn Mạch đứng im một chỗ. Hắn không nhận ra được biểu hiện của cậu, tuy nhiên cũng có thể cảm nhận được Tôn Mạch đã nghe thấy những lời đó của Mễ Yến Đình.

Hắn nhìn sang cô, ánh mắt hϊếp lại.

"Đột nhiên em nói chuyện đó làm gì."

"Em...vì gần đây anh hình như không còn quan tâm đến em nữa."

Mễ Yên Đình cảm thấy hơi lo lắng. Trạch Nghiêm sẽ không tức giận chứ.

"Anh bận việc ở công ty. Đợi sau này rãnh rỗi, chúng ta sẽ cùng ăn tối."

Cẩn Trạch Nghiêm vừa nói xong câu đó đã nhìn sang Tôn Mạch xem biểu hiện của cậu. Không biết vì điều gì nhưng bản thân hắn cũng đang hiện lên sự mong đợi từ Tôn Mạch. Chỉ là hắn chưa thể xác định được chính mình đang mong chờ thứ gì ở cậu ta.

Tôn Mạch hít vào một hơi, bước đến trước mặt hắn và Mễ Yến Đình rồi lên tiếng nói.

"Anh gọi tôi có việc gì không."

Cẩn Trạch Nghiêm không cảm thấy hài lòng với quần áo của cậu. Rốt cuộc thì tủ đồ của cậu ta chẳng lẽ không có một cái áo nào kính đáo hơn hay sao. Bản thân ốm yếu như vậy, suốt ngày chỉ áo thun quần dài.

"Thuốc của bác sĩ đưa đã uống chưa."

Tôn Mạch hơi bất ngờ về câu nói đó của hắn. Cậu hơi ngẩng mặt, đôi mắt thâm quầng mệt mỏi lén lút nhìn hắn.

"Vẫn chưa, sáng nay tôi bận việc..."

"Đồ cứng đầu cậu cứ thích trở thành kẻ vô dụng như vậy. Chỉ bao nhiêu đó cũng không thể làm được."

Cẩn Trạch Nghiêm lớn tiếng, bản thân cậu ta đã yếu ớt. Không chịu uống thuốc cho nên bây giờ sắc mặt mới không còn một chút sức sống.

"Vậy tôi xin phép. Thuốc để ở trên phòng."

Tôn Mạch nói rồi quay người đi. Cẩn Trạch Nghiêm rất thường xuyên tức giận, cho dù cậu có làm gì cũng không khiến hắn hài lòng.

Mễ Yến Đình nhìn chằm chằm vào cậu. Trong lòng cô suy nghĩ rất nhiều thứ, bề ngoài Tôn Mạch cứ luôn tỏ vẻ sợ sệt Trạch Nghiêm, tuy nhiên lại khiến ánh mắt hắn không ngừng chú ý. Chỉ có duy nhất một mình Tôn Mạch là không nhận ra rằng Trạch Nghiêm thật ra là đang lo lắng cho cậu ta.

Là ngu ngốc hay là giả vờ ngu ngốc.

Mễ Yến Đình đứng lên, đi đến trước mặt Tôn Mạch. Chắn tầm nhìn của Cẩn Trạch Nghiêm mà nhếch khóe môi cười nhẹ. Sau đó đặt bàn tay mềm mại lên trán Tôn Mạch, vừa nói vừa cuối người xem sắt mặt cậu.

"Cậu bệnh sao. Người nóng quá."

Tôn Mạch vội tránh sang một bên.

"Cảm ơn cô. Tôi không sao."

"Cậu là người giúp việc trong nhà, phải chú ý sức khỏe chứ. Đừng để truyền bệnh sang chủ của cậu."

Mễ Yến Đình vỗ nhẹ vào vai cậu, sau đó cố tình bấu chặt vào vai Tôn Mạch.

Cậu nhíu mày. Vẫn không hề có ý định chống cự. Tôn Mạch thật tình không muốn xảy ra bất kỳ chuyện gì nữa. Cẩn Trạch Nghiêm lại quát tháo cậu.

"Tôi hiểu rồi Mễ tiểu thư. Tôi.. Xin phép lên phòng."

Tôn Mạch quay người, nhanh chóng bước nhanh lên phòng mình. Cậu ghét nhìn thấy Mễ Yến Đình, chắc là cô ta cũng không ưa gì cậu. Mỗi lần nhìn thấy hai người họ thân thiết đột nhiên trái tim cậu lại bất chợt đau lên, vô cùng khó chịu.

Cẩn Trạch Nghiêm nhìn theo Tôn Mạch. Hắn không nói gì, cũng không biết trong lòng đang suy nghĩ điều gì.

Tôn Mạch ngoan ngoãn như vậy khiến hắn cũng cảm thấy chán... Không đúng, không phải là chán, chính xác hơn là không còn gì thú vị nữa. Cậu ta đυ.ng vào lại ngã bệnh, ốm yếu đến nổi khiến hắn không còn hứng thú để hành hạ.

Cẩn Trạch Nghiêm đứng lên, quay sang nói với Mễ Yến Đình một câu.

"Cuối tuần anh đến đón em đến sự kiện. Còn nữa, sau này đừng tùy tiện gọi cậu ta là người giúp việc."

Mễ Yến Đình vừa nghe được câu đó của hắn đã không thể nhịn được mà chạy đến trước mặt hắn.

"Tôn Mạch thật ra là gì trong lòng anh. Tại sao... Anh lại quan tâm cậu ta đến như vậy."

Cẩn Trạch Nghiêm không muốn trả lời, mà thật ra đây cũng chính là câu hỏi hắn tự hỏi mình. Tôn Mạch đối với hắn chiếm vị trí gì? Nghĩ đi nghĩ lại chuyện gì liên quan đến cậu ta hắn đều để tâm đến, cậu ta đau, cậu ta bệnh, Tôn Mạch rơi vài giọt nước mắt cũng khiến hắn suy nghĩ cả một đêm không ngủ. Rốt cuộc thì vì điều gì...

"Anh... Có phải hay không đã có tình cảm với cậu ta."

"Mễ Yến Đình. Đừng nói năng lung tung."

Cẩn Trạch Nghiêm lập tức nghiêm túc, vẻ mặt còn lộ ra biểu cảm thức giận.

Mễ Yến Đình vừa cảm thấy vui vừa lo lắng. Cô vẫn còn chút nghi ngờ không rõ ràng. Cẩn Trạch Nghiêm rõ ràng là tức giận khi nghe cô nói, nhưng phản ứng đó lại vô cùng kỳ lạ.

"Em xin lỗi. Em chỉ vô tình nói thôi. Anh đừng giận."

Cẩn Trạch Nghiêm nhíu mày bước lên phòng. Trong lòng thật sự khó chịu.

Mễ Yến Đình thở ra một hơi, quả thật quen biết Trạch Nghiêm nhiều năm như vậy nhưng lúc đối diện với hắn vẫn khiến cô phát run. Cô từ nhỏ đã sợ Trạch Nghiêm giận không muốn nhìn mặt cô nữa, sợ hắn lạnh nhạt. Đến bây giờ vẫn vậy.

.

Cẩn Trạch Nghiêm bước đến phòng Tôn Mạch. Nhìn vào khe hở của cánh cửa khép hờ.

Tôn Mạch trên tay cầm một ly nước, cố gắng uống hết số thuốc trong tay. Uống hết một ly nước đầy lại rót thêm một ly nữa. Thì ra là không thích uống thuốc, gương mặt nhăn lại, lưỡi liếʍ nhẹ môi vẫn còn vươn lại vị đắng.

Tôn Mạch hít một hơi thật sâu, sau đó bị không khí lạnh làm ho lên vài tiếng. Cậu ghét nhất là phải uống thứ đắng ngắt này. Lúc nhỏ bị mẹ ép uống khi bệnh là một cực hình đối với cậu, phải khó khăn dụ dỗ lắm mới chịu uống, đến lớn chỉ cần một lời nói của Cẩn Trạch Nghiêm đã tự nguyện làm. Cuộc đời của cậu, quả thật đã bị Cẩn Trạch Nghiêm hoàn toàn kiểm soát.

"Có lẽ chính mình mới kết thúc được chuyện này."

Tôn Mạch nhìn về phía cửa sổ, trầm tư đến lúc nào cũng không biết. Trên tay cậu vẫn cần chặt ly nước rỗng, Tôn Mạch nghĩ rằng thật ra có rất nhiều cách để kết thúc mối quan hệ phức tạp này với Cẩn Trạch Nghiêm. Cửa sổ này cậu có thể nhảy xuống một cách dễ dàng, ly thủy tinh trên tay cũng có thể đập vỡ nó rồi tự vẫn. Nghĩ đi nghĩ lại thì Cẩn Trạch Nghiêm trên đời này chỉ còn một mình, người thân cũng mất hết rồi, bị hắn ràng buộc ở nơi này càng khiến cậu trở nên cô đơn. Nhưng Tôn Mạch không dám chết, nhiều lúc khi mở mắt tỉnh dậy sau một đêm bị hắn hành hạ, Tôn Mạch thật tình muốn chết lắm chứ. Nhưng nghĩ lại... Cậu vẫn chưa trả ơn được cho anh Đình Lâm, chưa làm được chuyện gì ra hồn ở độ tuổi này cả. Còn nữa, chết ở trong nhà của hắn thì có yên nghĩ được hay không.

"Anh... Đứng ở đây khi nào vậy."

Vừa định bước ra ngoài đã thấy Cẩn Trạch Nghiêm đứng ở đó. Tôn Mạch giật bắn mình, ly nước trong tay cũng vô thức buông xuống mà vỡ tan.

Tôn Mạch lập tức ngồi xuống, tay không gom những mảnh vỡ đó. Chuẩn bị tinh thần nghe hắn mắng một trận.

"Tôi xin lỗi "

Cẩn Trạch Nghiêm nắm lấy cánh tay cậu, một lực kéo Tôn Mạch đứng thẳng người.

"Đứng im đó. Đừng có động đậy."

"Để tôi dọn..."

"Đã bảo cậu đứng im đó. Tôi gọi người lên dọn dẹp."

Cẩn Trạch Nghiêm vẫn nắm chặt tay cậu. Chân mang dép lê gạt những mãnh vỡ đó sang một bên.

"Bước qua."

Tôn Mạch làm theo lời hắn. Bước sang phía của Cẩn Trạch Nghiêm một cách cẩn thận.

Cẩn Trạch Nghiêm vòng tay qua eo cậu, giọng nói trầm ấm nói.

"Ngốc nghếch."

Tôn Mạch trốn tránh, ngay lập tức đã bị hắn giữ chặt trong lòng, cậu mở to mắt nhìn hắn, lâu rồi không đυ.ng chạm cơ thể... Những lúc ở trên giường, Cẩn Trạch Nghiêm thô bạo đến đáng sợ, không phải là hành động nhẹ nhàng như lúc này.

Tuy nhiên, tất cả những gì đang diễn ra đã bị Mễ Yến Đình nhìn thấy. Là cô cố tình đi theo phía sau Cẩn Trạch Nghiêm, muốn xem cuối cùng những gì cô nghi hoặc là đúng hay sai và vì sao khi nói đến Tôn Mạch, thì Cẩn Trạch Nghiêm lại phản ứng gay gắt như thế.

"Tôn Mạch. Giả vờ cũng hay lắm."
« Chương TrướcChương Tiếp »