Tôn Mạch được hạ sốt. Thuốc khó khăn lắm mới nuốt được vào bụng, chỉ là bây giờ không thể ăn được, sau khi uống thuốc khoảng 30 phút cần phải ăn một chút gì đó mới tốt hơn.
Bác sĩ đắp chăn lên người Tôn Mạch, từ tốn nói.
"Cậu ấy cần ăn một chút đồ ăn lỏng. Buổi chiều cũng phải ăn đầy đủ. Cơ thể cậu ấy rất yếu, nếu như không chăm sóc tốt, sau này sẽ sinh ra nhiều bệnh."
Cẩn Trạch Nghiêm nghe bác sĩ luyên thuyên một lúc, cũng vòng vo vấn đề sức khỏe của Tôn Mạch không được tốt, cái đó thì hắn thừa biết, điều bây giờ cần làm là khiến cậu ta nhanh chóng khỏe lại, cút khỏi phòng của hắn ngay lập tức. Nhìn bộ dạng của cậu ta, đúng là phát chán.
"Được rồi. Ông về đi, việc của cậu ta không liên quan đến ông nữa."
Bác sĩ không nói gì thêm, làm xong nhiệm vụ thì tốt nhất là nhanh rời khỏi đây.
Thạc Trấn vẫn luôn đứng ở ngoài cửa, thấy bác sĩ bước ra liền hỏi tình hình của Tôn Mạch, sau khi tiễn bác sĩ về đã lập tức xuống bếp mang lên một bát cháo nóng. Thạc Trấn là người chu đáo, lúc sáng nghe Chủ tịch nói không cần gọi cậu xuống làm việc liền biết được tối hôm qua chuyện gì đã xảy ra giữa hai người cho nên lập tức nấu cháo sẵn cho cậu. Còn chuẩn bị cả một chiếc túi lớn, bên trong đựng vài túi sưởi ấm để Tôn Mạch ngồi lên nếu như phía sau bị đau. Ban đầu Tôn Mạch rất ngại, nhưng về sau, quan hệ của cậu và Cẩn Trạch Nghiêm ai trong nhà này cũng đều đã biết rõ. Cậu cũng không cần phải cố giấu diếm làm gì nữa.
"Tôi mang cháo cho cậu ấy."
Thạc Trấn không đợi Cẩn Trạch Nghiêm trả lời, bước vào trong xem tình hình của Tôn Mạch. Gương mặt cậu từ trắng bệch chuyển hồng một chút, chân mày dãn ra có vẻ đã thoải mái hơn. Thạc Trấn thở phào, chắc là đã hạ sốt rồi.
"Tôn Mạch à, cậu dạy ăn chút cháo đi."
Bàn tay anh chạm nhẹ vào mặt Tôn Mạch để đánh thức cậu.
Cẩn Trạch Nghiêm nhóm người, anh ta đang làm cái gì vậy, không nhìn thấy hắn ở đây sao.
"Thạc Trấn, anh đang...."
"Cậu tỉnh rồi. Thấy trong người thế nào."
Cẩn Trạch Nghiêm vừa nghe Thạc Trấn nói đã đứng bật dậy, hắn tiến bước vài bước nhưng rốt cuộc vẫn dừng lại. Tại sao hắn phải khẩn trương.
Tôn Mạch từ từ mở mắt ra, đôi mắt nặng trĩu đau rát cố nhìn rõ. Trong người cậu cản thấy rất mệt mỏi, chưa bao giờ Tôn Mạch cảm thấy mệt như lúc này, ngay cả cánh tay muốn cử động cũng không nổi. Toàn thân đều đau nhức.
"Anh Thạc Trấn."
"Tôn Mạch. Không cần vội, ăn chút cháo rồi ngủ một giấc là khỏe thôi."
Tôn Mạch gật đầu, sức khỏe cậu đương nhiên là cậu hiểu rõ. Đã không còn như lúc trước nữa, có lẻ vì ăn uống không đầy đủ, lâu ngày dẫn đến suy nhược.
Thạc Trấn đỡ cậu gồi lên, gương mặt mệt mỏi của cậu khiến anh rất lo lắng. Trong lòng bị siết chặt lại vì thương cậu. Lần đầu tiên gặp Tôn Mạch, cậu đâu có ốm đến vậy. Nét mặt cũng không hề u buồn, canh xao như lúc này.
"Chậm thôi."
Tôn Mạch lắc đầu, mặt cũng quay sang một bên. Cậu không muốn ăn vì cổ họng hiện tại ngứa ngáy khó chịu, ăn vào một thìa lại có cảm giác nóng rang.
"Nếu không cố ăn, cậu sẽ không khỏe lại được."
Thạc Trấn kiên nhẫn, từng chút một thuyết phục Tôn Mạch.
Cẩn Trạch Nghiêm đứng một bên tức tối. Đang diễn trò trước mặt hắn sao, chỉ là ăn thôi cũng khiến người khác cảm thấy bực mình.
"Đúng là phiền phức."
Cẩn Trạch Nghiêm bước tới, cầm lấy bát cháo, bàn tay bóp lấy cằm cậu bắt Tôn Mạch phải há miệng lớn ra.
Đem một thìa cháo đầy trực tiếp đút vào miệng cậu.
"Khụ.. Khụ..."
Không ngờ hành động đó của hắn lại khiến cậu ho sặc sụa đến không thở được.
Tôn Mạch nghiêng người sang một bên, cháo trong miệng cũng bị phun ra ngoài, tay cậu nắm lấy cổ mình, ngẩng cao đầu hít từng đợt không khí vào mũi.
"Chủ tịch Cẩn, cậu làm gì vậy. Cậu có thể gϊếŧ chết Tôn Mạch đó."
Thạc Trấn vuốt vuốt lưng cậu. Vội đem nước đến cho cậu lại bị Tôn Mạch đẩy ra.
Tôn Mạch tiếp tục ho đến ứ nước mắt, cả gương mặt đỏ lên, hơi thở bắt đầu khó khăn, miệng hé ra thấy rõ cả lưỡi của cậu cũng đỏ ửng lên. Thìa cháo lúc nãy còn nóng, khoang miệng của Tôn Mạch cũng vì nhiệt độ cơ thể mà nóng ran cho nên Thạc Trấn rất cẩn thận thổi từng chút một mới yên tâm để cậu nuốt cháo. Vậy mà Cẩn Trạch Nghiêm một chút để ý cũng không có.
Cẩn Trạch Nghiêm đứng một bên, bát cháo cũng đặt xuống bàn... Hắn không ngờ rằng chỉ một thìa cháo mà cậu lại phản ứng như vậy.
Tôn Mạch ho một tràng dài, hơi thể khó khăn của cậu khiến cả người hắn giống như bị đông cứng, tay chân có chút cuống cuồng không biết phải làm gì. Hắn không thể phủ nhận rằng l*иg ngực của hắn lúc nãy đập rất nhanh khi nghe Thạc Trấn nói rằng hắn có thể gϊếŧ chết cậu.
Hắn chỉ muốn Tôn Mạch nhanh chóng ăn hết bát cháo đó, hắn chưa từng tiếp xúc với người bệnh. Làm sao biết được cậu ta đang bị cái gì.
Tôn Mạch từ từ cân bằng lại nhịp thở. Trên trán đầy mồ hôi. Đôi mắt cậu di chuyển nhìn sang Cẩn Trạch Nghiêm khiến hắn có chút bối rối.
Hắn nhìn thấy đuôi mắt của cậu xuất hiện nước mắt. Không biết là do khó chịu hay là lý do gì. Nhưng Cẩn Trạch Nghiêm hắn rất ghét nhìn thấy giọt nước mắt đó.
"Chủ tịch. Cậu có thể nào ra ngoài một chút không. Khi nào cậu ấy khỏe, tôi sẽ kêu người dọn dẹp sạch sẽ."
Mặc dù bản thân là chủ của ngôi nhà này. Nhưng cũng không hiểu tại sao thời điểm nhìn thấy thở dốc hắn lại cảm thấy có lỗi.
Đến khi Thạc Trấn nói đã quay đầu bỏ ra ngoài. Tuy nhiên bước được vài bước đã lấy lại phong độ mà lên tiếc nói.
"Tôi chỉ độ lượng với cậu ta duy nhất hôm nay."
Cửa phòng đóng lại. Tôn Mạch cũng nhắm mắt lại, trong lòng như bị vỡ tan từng mảnh. Cậu tự trách tại sao mình lại nằm ở trong phòng của hắn với bộ dạng như vậy. Chỉ cần nhìn thôi cũng đủ biết Cẩn Trạch Nghiêm cảm thấy chán ghét như thế nào. Nhưng nếu như nghỉ lại cũng thật may, nằm một chỗ thế này sẽ không lo lắng việc phải đối mặt với hắn ra sao sau khi làm việc xấu hổ đó.
"Thạc Trấn. Anh đưa tôi về phòng được không."
Giọng nói thều thào không một chút sức sống của cậu phát ra khiến trái tim của Thạc Trấn đau thắt.
Anh đặt tay lên tóc cậu, một nụ cười nhẹ nhàng như mọi khi lộ ra.
"Cậu ở đây đi. Yên tâm ngủ một giấc, đừng suy nghĩ nhiều nữa, tôi sẽ ở bên cạnh cậu."
Tôn Mạch mệt mỏi, khóe mắt ướt nhòe. Chưa bao giờ cậu cảm thấy tệ hại như lúc này, Tôn Mạch không còn muốn làm gì cả, bản thân cậu buông xuôi rồi. Mặc kệ Cẩn Trạch Nghiêm, hắn muốn làm gì cậu thì tùy hắn. Dù sao thì Tôn Mạch cũng hết đường lui rồi... Thà là vậy.
.
Cẩn Trạch Nghiêm ngồi trên ghế đệm ở tầng 4. Mắt hướng về cửa kính trong suốt nhìn thành phố rộng lớn. Trong lòng hắn rối loạn chồng chất suy nghĩ về Tôn Mạch, thể chất cậu ta trước đây vốn dĩ cũng không được tốt. Lúc trước chỉ ăn duy nhất một món thịt nướng, uống rất nhiều coca. Những thứ đó có hại cho sức khỏe nhưng nói bao nhiêu cậu ta vẫn cứng đầu... Nhưng dù sao vẫn không yếu ớt như bây giờ.
~~ Cẩn Trạch Nghiêm nhớ đến thời gian trước đây
Hắt xì -_-
"Aiss.. Thời tiết hôm nay tệ thật."
"Uống ít nước ngọt lại."
Cẩn Trạch Nghiêm cướp lấy lon coca trên tay cậu vứt vào thùng rác.
"Ây, coca của tôi.. Khụ.."
Tôn Mạch vồ lên người hắn, rốt cuộc vẫn không giành lại được.
"Anh trả lại cho tôi. Chỉ mới uống được ngụm."
"Uống thứ đó không tốt. Sau này cũng ít ăn thịt nướng lại đi."
Cẩn Trạch Nghiêm nói xong đã cởϊ áσ khoác ngoài của mình khoác lên người cậu.
"Không thích. Những thứ khác tôi không thèm ăn."
Tôn Mạch quay người sang hướng khác, bước đi một mạch.
Tuy nhiên được một đoạn lại ngừng bước. Xoay người lại nhìn thấy Cẩn Trạch Nghiêm vẫn đứng dựa vào xe hơi, một chút cũng không hề để ý tới.
Tôn Mạch hừ nhẹ, bước nhanh đến trước mặt hắn. Nhìn chằm chằm vào Cẩn Trạch Nghiêm rồi lớn tiếng nói.
"Được rồi được rồi, không uống thì không uống, nghe anh hết... Hừ..."
Cẩn Trạch Nghiêm cuối người, đặt tay lêи đỉиɦ đầu cậu. Giọng nói vừa nghiêm khắc vừa ấm áp phát ra
"Tôi không muốn cậu bệnh."
Tôn Mạch nhìn hắn một lúc, sau đó nở một nụ cười nhẹ. Bàn tay đặt lên đầu mình chạm vào tay hắn, vui vẻ nói.
"Anh đang lo lắng cho tôi đó sao."
Tôn Mạch cuối sát người cậu.
"Cậu nghĩ thử xem...."
Cả hai cứ như thế nhìn thẳng vào nhau gần một phút. Đêm cuối cùng người không chịu được vẫn là Tôn Mạch. Cậu bật cười, thổi một cái vào tóc hắn rồi chạy đi. Vừa chạy vừa hô to.
"Dù vậy tôi vẫn không thể bỏ không ăn thịt nướng đâu. Haha."
~~
Cẩn Trạch Nghiêm đột nhiên bật cười khi nhớ lại khoảng thời gian trước đây.
"Tất cả chỉ là trò đùa của cậu ta."
Hắn xoa nhẹ hai thái dương. Đúng là điên thật, Tôn Mạch bây giờ không đáng để hắn phải bận tâm tới. Nhưng cảm giác lúc nãy của hắn... Tôn Mạch quả thật đã dọa hắn thoát tim. Hắn có thể gϊếŧ chết cậu ta, nếu như ngay lúc đó Tôn Mạch không thở được nữa...
Cẩn Trạch Nghiêm đứng lên đi một vòng quanh căn phòng rộng lớn. Hắn bước vào nơi thư giản, mang găng tay boxing dùng lực đấm vào trụ đấm bốc. Những lúc căng thẳng hắn đều giải quyết bằng cách này, nhưng kỳ lạ hôm nay cho dù có tốn sức cỡ nào đầu óc vẫn cứ nghĩ đến Tôn Mạch. Bản thân hắn cũng không muốn tốn thời gian để lý giải chuyện này, vì hắn lo lắng, suy nghĩ nhiều sẽ phát hiện ra những điều mà chính hắn không hề muốn xảy ra.
Tối hôm đó, Cẩn Trạch Nghiêm không trở về phòng mình. Hắn tùy tiện chọn một căn phòng để ngủ, tuy nhiên bị những suy nghĩ trong đầu liên tục đánh thức. Hầu hết đều là suy nghĩ về Tôn Mạch.
___
Hơn 6 giờ sáng. Cẩn Trạch Nghiêm cả một đêm không ngủ nên hơi mệt mỏi, cũng không muốn đến công ty. Hắn bước xuống phòng mình, thấy cửa phòng đang mở. Cảm thấy có chút kỳ lạ, hắn mở rộng cửa phòng đã nhìn thấy Tôn Mạch đang cuối người thu dọn chăn đệm trên giường.
Nghe tiếng động. Tôn Mạch hơi quay mặt, nhìn thấy người đang đứng trước cửa cũng không có phản ứng gì.
"Cậu đang làm cái gì."
Ý hắn là... Cậu đang làm cái gì với bộ dạng chật vật đó.
Bàn tay Tôn Mạch ngừng lại, cậu thở dài trong lòng. Hắn không nhìn thấy hay sao mà còn hỏi. Cậu gom hết đóng chăn mềm ôm vào người, cuối đầu một cái rồi nói.
Ga giường tôi đã thay cái mới. Một lát nữa sẽ lên lau dọn."
"Ai kêu cậu làm những việc này. Người làm ở đây chết hết cả rồi sao."
Cẩn Trạch Nghiêm cầm lấy những thứ trên tay cậu vứt xuống sàn nhà. Quát lên một tiếng để những con người ngu ngốc kia nghe thấy.
Tôn Mạch thở dài, cuối xuống nhặt chăn đệm lên. Cậu cũng chỉ là phận người giúp việc như họ, nhờ giúp đỡ họ sẽ đồng ý sao.
"Chủ tịch Cẩn. Anh đừng làm khó tôi nữa."
Giọng của Tôn Mạch rất nhỏ, lời nói phát ra cũng không được rõ vì cổ họng vẫn còn đau rát.
Cậu bước ngang mặt hắn, rời khỏi phòng của Cẩn Trạch Nghiêm Cửa được đóng lại ngay sau đó cũng không làm Cẩn Trạch Nghiêm thoái khỏi ba từ "Chủ tịch Cẩn" từ miệng Tôn Mạch.
Tôn Mạch chưa từng gọi hắn như vậy, từ lúc biết hắn cho đến bây giờ... Đây chính là lúc Cẩn Trạch Nghiêm cảm thấy hắn đã hoàn toàn chiến thắng.
Nhưng quả thật hắn không vui vẻ hay hài lòng dù chỉ một chút. Vẻ mặt của cậu ta khi gọi hắn vô cùng thờ ơ, mặc dù đã khuất phục nhưng hắn lại cảm nhận rằng trong đầu của Tôn Mạch không còn tồn tại một Cẩn Trạch Nghiêm là hắn nữa. Thay vào đó là một vị Chủ tịch cao quý đáng sợ.
Tôn Mạch sợ hắn, thậm chí còn không dám nhìn thẳng vào mắt hắn. Tôn Mạch thay đổi trở thành một người hèn nhát yếu ớt hơn. Nhưng cậu không được quên mất sự tồn tại của Cẩn Trạch Nghiêm, người mà cậu ta dùng mọi cách để tiếp cận.
Hắn không muốn Tôn Mạch quên đi những ngày tháng trước đây... Ngàn vạn lần cũng không được quên.
___
Tôn Mạch ngồi bệt dưới sàn nhà trong căn phòng rộng lớn mà Cẩn Trạch Nghiêm đã sắp xếp cho cậu. Đầu tựa vào thành giường một cách thẩn thờ.
Mắt hướng về phía cửa sổ, mặc kệ cho ánh nắng chiếu thẳng vào gương mặt nhợt nhạt.
Cậu ước gì mọi chuyện được quay trở lại như lúc trước. Lúc đó có lẽ cậu không nên gặp Cẩn Trạch Nghiêm, không nên nói ra những lời kém tôn trọng hắn, nghĩ kỹ lại thời điểm đó hắn không làm gì xấu đối với cậu cả. Dành thời gian đưa đón cậu đến trường, cùng cậu ăn tối, bất chấp danh phận là một Chủ tịch lại đi ăn thịt nướng ở vỉa hè cùng cậu... Tôn Mạchkhông hề quên những việc đó. Nhưng cuối cùng, vì sự kiêu ngạo và trẻ con của mình. Tôn Mạch dù cảm nhận được sự yêu thương từ hắn vẫn cố chấp làm theo ý định ban đầu. Đến bây giờ có làm thế nào thì cũng không thay đổi được.
Hắn không còn là Cẩn Trạch Nghiêm luôn bên cạnh cậu như lúc trước, hiện tại bây giờ, ở căn phòng đối diện chính là Chủ tịch của một tập đoàn lớn mạnh. Một Cẩn Trạch Nghiêm vô tình sắc lạnh.
Tôn Mạch cười thầm, cậu đúng là thật vô lý. Chính cậu là người đùa giỡn với hắn. Bây giờ lại muốn trở lại, nếu trở lại thì sẽ làm gì chứ. Xin lỗi hắn... hay là giả vờ như chẳng biết gì.
____