Chương 26: Sốt cao

Cẩn Trạch Nghiêm dừng mọi hành động. Hắn đang định tiếp tục hành hạ cậu thì nhìn thấy Tôn Mạch có chút bất thường.

Cơ thể cậu run lên dữ dội, hai chân vẫn đang đặt trên đùi hắn chuyển động nhẹ. Hơi thở trở nên gấp gáp hơn, nhưng điều làm hắn hoàn toàn bất động chính là trên má cậu xuất hiện vài dòng nước mắt từ từ lăn xuống.

Tôn Mạch đang khóc.... Lần đầu tiên, là lần đầu tiên Cẩn Trạch Nghiêm nhìn thấy cậu khóc. Trước đây cho dù có bị mắng chửi hành hạ hay thậm chí bị hắn đánh cũng không hề rơi một giọt nước mắt nào, kể cả biểu cảm đau buồn của cậu hắn cũng rất ít khi thấy.

Tôn Mạch nằm yêu một chỗ, hai bàn tay bấu chặt vào nhau, cảm giác khó thở, nước mắt cũng không hiểu vì sao lại không ngừng rơi xuống đến ngẹn ngào, cổ họng cậu ứa nghẹn vô cùng khó chịu.

Tôn đương nhiên không muốn mình như vậy, nhưng bây giờ thật sự cậu không có cách nào để kiềm nén bản thân.

Nhìn thấy nước mắt cậu càng lúc càng rơi nhiều. Cẩn Trạch Nghiêm rơi vài trầm tư một lúc lâu, hắn không biết làm gì, phải nên giải quyết như thế nào. Lần đầu hắn cảm thấy khó xử đối với Tôn Mạch. Rõ ràng lúc sáng cậu ta vẫn còn cười rất tươi vậy mà tối hôm nay... Vì chuyện này lại không ngừng khóc nức nở.

Nhìn xuống chất lỏng màu trắng đυ.c còn vướng lại trên tay áo. Cẩn Trạch Nghiêm nhíu mày, bản thân phút chốc đã nhìn nhận được vấn đề, hắn đứng thẳng người, mặt quay sang hướng khác rồi lên tiếng nói.

"Đùng tỏ vẻ thanh cao với tôi."

Hắn nói rồi quay lưng bỏ đi. Mặc dù nhìn thấy cậu khóc nhưng hắn không hề muốn bản thân suy nghĩ nhìn vì vài giọt nước mắt đó. Tôn Mạch vẫn còn nợ hắn, tiền bạc lẫn lòng tin của hắn. Có khóc thì sao chứ, cái hắn muốn chính là nhìn thấy những cảnh tượng đau khổ đó của Tôn Mạch. Không hơn không kém, cậu ta đơn giản chỉ là một món đồ đã bị vứt đi mà hắn nhặt về. Ngoài ra không còn một chút giá trị nào.

.

Tôn Mạch vẫn nằm im như vậy, trên giường đã ướt một mảng nhỏ nơi gần khóe mắt của cậu.

Tôn Mạch bất chợt nở một nụ cười nhẹ, cậu vẫn luôn tự hỏi mình là tại sao... Tại sao lại như vậy, cậu không muốn chuyện này xảy ra, trái tin cậu đập mạnh, cảm xúc trong lòng lẫn lộn, cơ thể phải ứng rất nhanh khi Cẩn Trạch Nghiêm chạm vào. Cuối cùng là như thế nào.

Tôn Mạch muốn bỏ hết những suy nghĩ trong đầu, cậu muốn rời khỏi đây, xóa bỏ hết tấy cả, kể cả chuyện vừa mới xảy ra ngày hôm nay.

"Rốt cuộc Cẩn Trạch Nghiêm anh còn muốn chơi đùa cho tới khi nào nữa."

_____

Sáng ngày hôm sau.

Cẩn Trạch Nghiêm mở cửa phòng. Hắn không ngờ Tôn Mạch vẫn còn nằm trên giường, bộ dạng không khác gì hôm qua, hai bàn tay bấu vào nhau đến rướm máu, gương mặt nhợt nhạt khó coi.

Hắn hừ lạnh, tuy nhiên đã không quát hay đạp cậu xuống giường.

Bước đến lấy âu phục, chuẩn bị đi đến công ty. Mặc dù ở công ty không có việc để làm nhưng hắn không muốn nhìn thây gương mặt đó của cậu ta lảng vảng trong nhà.

Cẩn Trạch Nghiêm nhìn cậu thêm một lần, sau đó là tiếng đóng cửa không mạnh không nhẹ.

.

Cẩn Trạch Nghiêm dùng bữa sáng, trong lúc ăn đã nói với Thạc Trấn một câu.

"Hôm nay không cần gọi cậu ta xuống làm việc."

Thạc Trấn hiểu được ý của Chủ tịch. Nhưng vẫn hỏi thêm một câu, giống như nói thay lời của hắn. Chỉ là anh muốn xem phản ứng của Chủ tịch sẽ như thế nào.

"Vậy có cần tôi nấu một chút cháo cho cậu ấy?"

"Tôi nói cái gì thì anh cứ làm theo cái đó đi."

Cẩn Trạch Nghiêm đặt đũa xuống. Đưa ánh mắt không hài lòng về phía Thạc Trấn.

"Hình như anh hơi lo lắng cho cậu ta thì phải."

Thạc Trấn cuối đầu.

"Tôn Mạch gần đây ăn uống đều không được tốt. Không biết Chủ tịch có quan tâm đến không, nhưng sức khỏe của cậu ấy có vẻ..."

"Bếp trưởng, anh có nhiều thời gian rãnh lắm sao. Đến nổi để tâm đến một người giúp việc trong nhà"

Cẩn Trạch Nghiêm đứng lên, chỉnh lại cà vạt rồi bước ra khỏi nhà. Trước khi đi còn để lại một câu.

"Thạc Trấn, anh nên biết vị trí của mình đi."

Thạc Trấn thở dài. Đương nhiên anh nhớ rất rõ, thật chất anh và Chủ tịch đều cùng chung một họ Cẩn. Vốn dĩ anh được sinh ra trước Cẩn Trạch Nghiêm vài năm, ba của anh chính là em ruột của ba hắn, lúc ba Thạc Trấn mất, mẹ của anh lên nắm quyền ở công ty, rốt cuộc là muốn âm mưu nắm lấy tài sản của tập đoàn nhà họ Cẩn. Cho đến khi xuất hiện mọi chuyện bị phơi bài, mẹ con Thạc Trấn cũng bị đuổi khỏi Cẩn gia.

Từ lúc đó, Cẩn Thạc Trấn bị bỏ rơi, cũng nhờ vài sự phấn đấu và tài năng nấu nướng cho nên anh từ một người phụ bếp đã trở thành một bếp trưởng tài giỏi.

Cẩn Trạch Nghiêm đưa anh về đây, cho anh một chức vụ cũng bởi vì lúc trước Thạc Trấn không hề đối xử tệ với hắn.

Anh không thể mang họ Cẩn nữa, vì thế mọi người chỉ gọi anh là Thạc Trấn.

.

Cẩn Trạch Nghiêm vừa bước ra khỏi nhà, Thạc Trấn đã vội vàng bước lên phòng của hắn, đương nhiên là anh đi theo phía sau người giúp việc để không bị nói ra nói vào, lúc đó người đáng thương nhất lại là Tôn Mạch.

Có người đã nói rằng cậu đã là thứ mua vui cho Chủ tịch lại còn đi quyến rũ luôn bếp trưởng. Xem thường cậu, đem một thân phận khác đặt lên người Tôn Mạch.

Bước vào phòng. Trước mặt Thạc Trấn là Tôn Mạch với bộ dạng mệt mỏi, đôi mắt khép hờ sưng đỏ, trên người chị đắp chăn và không mặc quần áo.

Anh nhanh chóng lại gần, đặt tay lên trán cậu cảm nhận nhiệt độ tăng cao..

Cả người cậu nóng bừng, trán đổ rất nhiều mồ hôi. Cả gương mặt đỏ bừng.

"Cậu sốt rồi. Phải đi đến bệnh viện kiểm tra."

Thạc Trấn đánh thức Tôn Mạch, anh đặt tay lên gò má cậu lay nhẹ, nhưng ý thức của Tôn Mạch đã hoàn toàn mất hết. Cậu hé mắt nhìn anh, nhận ra người đang cố đánh thức mình là Thạc Trấn nhưng vẫn không thể nói được câu nào với anh.

Sức lực đã hoàn toàn bị trút cạn, đầu óc trống rỗng mơ hồ cộng thêm cơn đau nhứt. Tôn Mạchhiện tại chỉ còn nhớ rằng đêm qua cậu cứ như thế mà khóc đến đôi mắt mỏi nhừ, đến lúc không còn khóc được nữa mới chìm vào giấc ngủ trong sự mệt mỏi.

Người giúp việc bên cạnh không thèm ngó ngàng gì đến Tôn Mạch, cố làm cho xong nhiệm vụ của mình để nhanh chóng ra ngoài, trong lòng còn cười thầm mỉm nhìn thấy cảnh Tôn Mạch khổ sở như vậy.

Chắc là tối hôm qua rất kịch liệt, đến nổi không còn hay biết trời đất gì.

"Bếp trưởng à. Nhờ anh gọi cậu ta dậy, tôi phải thay ga giường."

Thạc Trấn rất lo cho Tôn Mạch, sắc mặt cậu càng lúc càng tệ, ngay cả khi anh đã cố đánh thức vẫn không thể tỉnh táo.

Anh nhìn sang người giúp việc đó, bản thân là một người ôn nhu như thế nào, trong thời điểm này cũng phải quát lên một tiếng.

"Cô không thấy tình trạng của cậu ấy sao."

Lần đầu nhìn thấy bếp trưởng quát tháo. Cô giúp việc cũng nhanh chóng bước ra khỏi phòng.

Thạc Trấn đặt Tôn Mạch nằm ở tư thế thoải mái hơn. Nếu như bây giờ đi đến bệnh viện, cậu ấy sẽ còn tệ hơn khi một đám y tá bác sĩ bao vây.

Điều đầu tiên là phải hạ sốt trước. Đợi cậu tỉnh táo hơn một chút. Anh không ngại đến phòng cậu lấy một bộ quần áo khác, chậm rãi mặc vào cho Tôn Mạch.

Dùng nước ấm lau người cho cậu, mặc dù bản thân anh vẫn có một chút ngại ngùng nhưng sức khỏe Tôn Mạch vẫn là quan trọng hơn.

"39,7 độ. Vẫn còn rất cao. Như thế này quả thật không ổn." Thạc Trấn nắm chặt điện thoại của mình trên tay. Anh phải nói việc này cho Chủ tịch Cẩn biết. Mặc dù trong lòng không muốn... Bởi vì anh thật sự mong rằng khi Tôn Mạch tỉnh dậy, cậu sẽ nhìn thấy anh. Trong lòng sinh ra cảm động mà dành một chút tình cảm nào đó cho anh cũng được.

Nhưng có lẻ Chủ tịch Cẩn sẽ rất tức giận nếu như nhìn thấy Tôn Mạch như thế này.

.

Cẩn Trạch Nghiêm ngồi trên ghế làm việc, mắt nhìn vào màng hình laptop kiểm tra phòng các phòng trong nhà, phòng bếp và phòng khách đều không thấy Tôn Mạch. Chắc là tỉnh dậy đã về phòng mình rồi.

Tuy nhiên, hình ảnh của cậu tối hôm qua khiến hắn không thể ngừng suy nghĩ. Sống trong nhà hắn đã lâu, chuyện đó làm không biết bao nhiêu lần, dù vậy thì chỉ có hắn là thỏa mãn bản thân, còn Tôn Mạch bị hành hạ đến bất tỉnh vẫn không hề phản ứng mạnh như hôm qua.

Hắn còn nghe thấy tim cậu đập rất mạnh, Tôn Mạch rõ ràng là xuất hiện cảm giác khi bàn tay hắn chạm vào cơ thể.

Chỉ là vì chuyện đó mà cậu ta lại khóc, xuất tinh trong lúc làʍ t̠ìиɦ thì có gì kỳ lạ đến nổi phải khóc lóc như vậy. Gương mặt đầy nước mắt đó của cậu ta đúng là vô cùng khó coi.

Điện thoại hắn reo lên. Là Thạc Trấn gọi, thường ngày tên bếp trưởng đó sẽ không bao giờ gọi điện. Trong lòng chắn cũng thấy chút gì đó không bình thường.

"Có chuyện gì sao."

Trong điện thoại, giọng Thạc Trấn vẫn điềm đạm nhưng vẫn nghe được sự khẩn trương.

[Chủ tịch. Tôn Mạch cậu ấy sốt rất cao, có thể nào gọi bác sĩ đến không]

Cẩn Trạch Nghiêm nhíu mày. Lưng hắn ngồi thẳng lên một chút, tuy nhiên nét mặt không mấy thay đổi mà lên tiếng nói.

"Đợi tôi về."

Tắt máy. Cẩn Trạch Nghiêm đứng lên, mắt nhìn về một hướng mà suy nghĩ. Hắn nữa muốn về nhà nữa không muốn, Tôn Mạch không quan trọng với hắn, chuyện cậu ta xảy ra chuyện gì vốn dĩ không hề liên quan đến hắn. Không chừng chỉ là cố tình giả vờ để được thương hại. Cậu ta rất giỏi về việc gạt người mà. Đến cả hắn mà cậu ta còn điều khiển được.

Cẩn Trạch Nghiêm ngừng lại một chút. Nhớ lại lúc sáng lúc vào phòng, Tôn Mạch nằm trên giường gắn với bộ dạng rất khó coi. Gương mặt mệt mỏi của cậu hiện lên trong đầu hắn khiến Cẩn Trạch Nghiêm cảm thấy vô cùng khó chịu.

Hắn chửi thầm một tiếng trong lòng, đứng lên cần lấy áo khoác rồi bước ra khỏi phòng làm việc.

Trên đương về nhà không khỏi mắng Tôn Mạch đúng là đồ vô dụng phiền phức.

.

Mở cửa bước vào phòng. Cẩn Trạch Nghiêm rất nhanh đã tức giận khi nhìn thấy trong phòng của mình đang tập trung nhiều người.

Thạc Trấn và bác sĩ đang xem xét cho cậu nhìn thấy Chủ tịch đã về liền cuối đầu chào. Thạc Trấn lập tức lên tiếng nói.

"Tôi xin lỗi. Tôn Mạch sốt cao quá nên tôi đã tự ý gọi bác sĩ đến."

Cẩn Trạch Nghiêm không chú ý tới lời của Thạc Trấn. Hắn bước đến gần Tôn Mạch, nhìn chằm chằm vào cậu. Gương mặt xanh xao, trên trán có rất nhiều mồ hôi, mày nhíu lại dường như đang rất khó chịu.

Hắn đảo mắt sang hướng khác. Giọng nói lạnh lùng phát ra.

"Trước mặt tôi, đừng có giở trò."

"Chủ tịch, cậu ấy..."

"Anh ra ngoài đi. Ở đây không có việc của anh."

Cẩn Trạch Nghiêm quát lên một tiếng khiến Thạc Trấn thật sự khó xử.

Tôn Mạch sốt cao đến nổi không còn nhận thức được điều gì. Nếu như không chữa trị, sợ rằng cậu sẽ chịu đựng không nổi.

Mặc dù vậy nhưng anh cũng không thể làm trái lời của Chủ tịch Cẩn.

Nhưng trước khi đi Thạc Trấn vẫn cố nói ra một câu.

"Hãy thương xót cho cậu ấy một lần."

Thạc Trấn bước ra khỏi phòng. Vị bác sĩ lớn tuổi cũng đang lo sợ, biểu cảm của Chủ tịch Cẩn không được tốt, người nằm trên giường này... Có cần thiết khám nữa hay không.

Ngay lúc này, Tôn Mạch cựa quậy nhẹ, trong miệng phát ra một chút âm thanh rất nhỏ cũng đủ khiến Cẩn Trạch Nghiêm chú ý tới.

"Chủ tịch, người này... Cậu ấy hiện tại vẫn chưa hạ sốt. Nhiệt độ đã tăng đến gần 40 độ rồi."

Bác sĩ vừa nói vừa lấy ra ra nhiệt kế từ người cậu. Biểu hiện rõ sự khẩn trương trên gương mặt. Cậu bé nằm trên giường chỉ cần nhìn sơ qua sắt mặt cũng đủ biết thể trạng rất yếu kém.

Cẩn Trạch Nghiêm nhìn vào con số 39,8 hiện trên nhiệt kế. Trong lòng không biết là đang có biểu tình gì, hắn cầm lấy nhiệt kế từ tay bác sĩ, ánh mắt trở nên tối lại...

Một lực vứt nhiệt kế bằng thủy tinh vào tường vỡ toan khiến vị bác sĩ phải giật mình.

"Làm cậu ta tỉnh táo lại cho tôi. Tôi cho ông một tiếng."

Cẩn Trạch Nghiêm nói rồi bước tới ghế ngồi xuống, quan sát từng nhất cử nhất động của bác sĩ và sắc mặt của Tôn Mạch. Trong đầu hắn luôn nghĩ rằng cậu chỉ đang giả vờ, làm cái gì cũng chỉ là giả vờ, vài giọt nước mắt đó rơi ra cũng không phải là chuyện khó khăn gì đối với một người như cậu ta.

Tuy nhiên, bác sĩ chắc là không thể nói dối đi. Dù sao thì cậu ta cũng không có cái gì để mua chuộc được bác sĩ.