"Ở đây tôi không có quyền lựa chọn."
Tôn Mạch thu tay lại. Nhích người tạo khoảng cách với Cẩn Trạch Nghiêm. Cậu bất chợt cười nhẹ một tiếng rồi nói.
"Họ không cho tôi được phép từ chối. Im lặng làm việc còn hơn là bị sỉ nhục."
Cẩn Trạch Nghiêm nhất thời không nói được điều gì khi nghe câu vừa rồi của Tôn Mạch. Ai sỉ nhục cậu ta, là những người giúp việc đó.
"Cậu...."
Cửa thang máy mở ra. Tôn Mạch cuối thấp mặt chờ hắn bước ra trước.
Cẩn Trạch Nghiêm thở dài trong lòng, hắn nắm lấy cổ tay cậu kéo ra ngoài, bước đi cũng rất nhanh. Trong lúc đó Tôn Mạch cũng chỉ biết đi theo phía sau hắn. Cho dù bản thân đang thắc mắc rất nhiều điều, hôm nay Cẩn Trạch Nghiêm bị làm sao vậy. Mọi ngày đều chẳng nói với cậu một câu.
Đứng trước mặt người giúp việc lúc nãy bảo Tôn Mạch đi treo rèm cửa. Ai nấy cũng đều bất ngờ vì Chủ tịch lại bước xuống phòng bếp lại còn đi cùng Tôn Mạch.
Hắn đối diện với người giúp việc đang run sợ kia, giọng nói lạnh lùng phát ra.
"Bước lên tầng 4, treo hết rèm cửa cho tôi. Xong thì cút ra khỏi nhà tôi ngay lập tức."
Người giúp việc đó không hiểu chuyện gì đang xảy ra, đột nhiên mình lại bị mất việc trong khi từ trước đến giờ vẫn luôn làm việc chăm chỉ. Không lẽ là thằng nhóc thối đó đã nói năng xằng bậy.
"Chủ tịch Cẩn. Thằng nhóc này suốt ngày chẳng làm được việc gì. Chủ tịch đừng nghe những lời cậu ta nói."
Tôn Mạch cảm thấy rất ấm ức. Cậu tiến tới một bước, chất giọng lúc cũng cao hơn và phần.
"Tôi không nói gì cả. Chính anh mới là người hết lần này đến lần khác làm khó tôi."
"Tôn Mạch."
Thạc Trấn lên tiếng ngăn cậu lại. Anh cũng biết người giúp việc trong nhà không thích cậu, nhất là người đàn ông này, tuổi chênh lệnh Tôn Mạch khá nhiều nhưng vô cùng ghét cậu. Là người luôn bắt nạt sĩ nhục Tôn Mạch mà cậu lại bỏ qua hết. Hôm nay có lẽ gieo tiếng xấu cho cậu trước mặt Chủ tịch Cẩn nên Tôn Mạch mới phản ứng lại.
Tôn Mạch ấm ức đến đỏ cả gương mặt, cậu quay sang hướng khác, hai bàn tay bấu chặt vào nhau.
Cẩn Trạch Nghiêm nhíu mày, nhìn chằm chằm người giúp việc kia. Ánh mắt sắc lạnh khiến tất cả mọi người đều phát run.
"Đừng để tôi nói lần hai."
Cẩn Trạch Nghiêm gầm giọng. Người đàn ông đó ngay lập tức chạy lên tầng 4, cũng không có thời gian để nói thêm một câu nào nữa.
Rất hiếm khi thấy Chủ tịch Cẩn tức giận đến vậy, có thể nói đây là lần thứ hai. Lần trước cũng là vì chuyện của Tôn Mạch. Lần này lại là do cậu ta mà tiếp tục có một người bị đuổi.
Tất cả người giúp việc đều lo lắng khi nào sẽ đến lượt mình. Tôn Mạch rốt cuộc có sức ảnh hưởng đến Chủ tịch như thế nào, động vào cậu ta một chút cũng không được.
Tôn Mạch đứng im bất động. Có mặt Chủ tịch nên Thạc Trấn cũng không thể trấn an cậu. Anh lo lắng nhìn Tôn Mạch, vẻ mặt cậu vẫn không khá hơn. Dường như đang cố kiềm nén sự ấm ức của mình.
"Cậu bây giờ lên phòng tôi."
Cẩn Trạch Nghiêm nói rồi bước thẳng lên phòng.
Tôn Mạch từ từ thả lỏng bàn tay mình, bàn tay trắng nõn đã hiện lên vài vết đỏ.
Thạc Trấn xoa xoa ngón tay cậu, cuối người nói.
"Đừng để mình bị mắng, mau đi đi."
.
Tôn Mạch bước vào phòng Cẩn Trạch Nghiêm.
Ở trước mặt hắn, tim cậu đập rất nhanh. Ngày hôm nay thật kỳ lạ, Cẩn Trạch Nghiêm có ý giúp đỡ cậu đến tận hai lần khiến Tôn Mạch vừa thấy vui vừa lo lắng.
Cẩn Trạch ngồi trên ghế làm việc. Quan sát cậu một lúc mới nói.
"Từ lúc nào."
Tôn Mạch ngẩng mặt, không hiểu lời của hắn.
"Từ lúc nào bị người khác ức hϊếp đến như vậy."
Tôn Mạch lại cuối mặt. Câu hỏi này chứa đựng hàm ý gì. Cuối cùng thì Cẩn Trạch Nghiêm muốn biết điều gì ở cậu đây.
Giọng nói cậu trùng xuống.
"Từ ngày đầu tiên đến đây sống. Lúc đầu là anh, tiếp theo là giúp việc của anh."
Cẩn Trạch Nghiêm không thể nhìn thấy biểu hiện của cậu. Nhưng Tôn Mạch vẫn luôn e dè trước mặt hắn, đứng cách xa hắn một khoảng, nói chuyện không bao giờ dám nhìn thẳng mặt hắn.
"Trước đây cậu không xem ai ra gì. Bây giờ trước mặt mấy tên giúp việc đó lại răm rắp nghe lời. Cậu ở nhà của tôi chỉ cần nghe theo lệnh tôi, còn bọn họ ngang hàng với tôi sao hả."
Cẩn Trạch Nghiêm đột nhiên quát lớn. Tôn Mạch lùi lại vài bước, quả thật khi hắn tức giận lên không khác gì một con hổ dữ. Tôn Mạch chỉ sợ Cẩn Trạch Nghiêm lại sỉ nhục cậu giống như những lần trước.
Cậu thở ra một hơi mệt mỏi, chậm rãi nói.
"Vì tôi đang ở trong nhà của anh. Bọn họ đều nghĩ tôi trèo lên giường anh để được sống ở đây. Nhưng tôi thì làm sao giải thích được những chuyện đã xảy ra...."
Tôn Mạch dừng lại một chút, hai vai bất chợt run lên nhè nhẹ.
"Những chuyện trước đây, tôi xin lỗi. Đều là do tôi suy nghĩ quá nông cạn. Thời gian tôi sống ở đây cũng khá lâu rồi, anh đã chán chưa. Có thể cho tôi đi được chưa."
"Tôn Mạch"
Cẩn Trạch Nghiêm tiến đến trước mặt cậu, một mạch đẩy mạnh cậu vào bức tường, chôn chân Tôn Mạch ngay tại đó.
"Cậu hối hận? Nhưng chưa thật sự chịu đau khổ đâu."
"Anh giữ tôi ở đây thì được cái gì. Chẳng thà để tôi ra ngoài kiếm tiền trả nợ cho anh."
Tôn Mạch xoay mặt sang hướng khác. Cẩn Trạch Nghiêm lại dùng đôi mắt đó để nhìn cậu. Làm sao cậu có thể ngăn thứ cảm xúc khó chịu đó trong lòng.
Cẩn Trạch Nghiêm càng lúc càng tức giận. Hắn không chú ý đến cậu, Tôn Mạch mỗi ngày đều ở cùng tên bếp trưởng đó cười cười nói nói, đến lúc gặp hắn thì trốn tránh. Cuộc sống của cậu ta ở đây như vậy là quá an nhàn rồi.
Hắn nắm lấy cằm cậu, kéo mặt Tôn Mạch đối diện với mình. Gằng giọng nói.
"Cậu nói thử xem, làm cái gì để trả hết nợ, BAO LÂU THÌ TRẢ ĐƯỢC."
Tôn Mạch dùng lực đẩy hắn ra. Cậu ghét khi phải ở khoảng cách này với hắn, không thích Cẩn Trạch Nghiêm chạm vào người. Bản thân cậu thế nào thì chính cậu là người hiểu rõ nhất, đối với Cẩn Trạch Nghiêm, trái tim dù có đập mạnh cỡ nào Tôn Mạch cũng phủ nhận... Cậu không bao giờ thích một người như Cẩn Trạch Nghiêm, hắn chính là người triệt mất đường sống của cậu, thay vì cứ đến mấy thứ tình cảm nhảm nhí đó xâm chiếm đầu óc thì Tôn Mạch nên dành thời gian để suy nghĩ cách rời khỏi đây. Tìm cách trả hết nợ cho hắn, sau đó kiếm một nơi tốt hơn bắt đầu một cuộc sống mới không còn sự tồn tại của cái tên Cẩn Trạch Nghiêm nữa.
Thành công đẩy Cẩn Trạch Nghiêm ra. Tôn Mạch xoa xoa cổ tay, miệng nói ra vài chữ rất nhỏ, giống như chính cậu cũng không biết mình phải nên trả lời hắn như thế nào.
"Nếu như anh đồng ý, tôi sẽ làm mọi cách."
Vừa nói dứt câu môi đã bị Cẩn Trạch Nghiêm chiếm lấy. Hắn khống chế cả cơ thể cậu, bắt buộc Tôn Mạch phải tiếp nhận nụ hôn mạnh bạo đó. Nhìn gương mặt của cậu... Nụ cười của Tôn Mạch dành cho người khác khiến hắn không thể chịu được.
Tôn Mạch thuộc về hắn, cuộc sống của cậu chính là cho Cẩn Trạch Nghiêm hắn quyết định, kể cả nụ cười đó cũng là của hắn. Không ai được phép nhìn thấy.
Không biết đây là lần thứ mấy bị Cẩn Trạch Nghiêm ép xuống giường ngủ, nằm dưới thân hình to lớn của hắn mà một chút chống cự cũng không thể được.
Tim Tôn Mạch đập loạn xạ, cảm giác vừa sợ hãi vừa len lỏi sự kỳ lạ đến nổi cậu phải tự giật mình. Giờ phút này mà cậu còn rung động trước nụ hôn vốn dĩ không hề giống hôn đó. Đúng là điên thật rồi.
Môi Cẩn Trạch Nghiêm rời khỏi môi cậu, Tôn Mạch hít vào một hơi, thở gấp gáp vì ngộp. Hắn thật sự đang muốn hôn chết cậu hay sao.
"Cẩn Trạch Nghiêm. Dừng lại."
Tôn Mạch nắm lấy tay áo hắn, dùng sức chống cự. Mỗi lần như thế này, Cẩn Trạch Nghiêm đều rất thô bạo. Sau khi kết thúc hắn đều bỏ đi, để lại một mình cậu... Cảm giác lúc đó đối với Tôn Mạch còn đau đớn hơn khi bị hắn hành hạ. Tôn Mạch sợ những lời bàn tán của mọi người khi nhìn thấy cậu từ phòng Cẩn Trạch Nghiêm bước ra với bộ dạng khó coi.
Chỉ cần nghĩ đến từng lời nói họ đặt lên người mình, Tôn Mạch thật sự chỉ mong sau cậu không còn khả năng nghe nữa. Ban đầu cậu nghĩ chắc có lẽ là do bản thân từ nhỏ đến lớn đều được người khác đội lên đầu, nghe vài lời sỉ nhục không quen nên mới khó chịu. Nhưng càng lúc lại càng quá đáng, Tôn Mạch không muốn im lặng chịu đựng nữa.
"Tôn Mạch. Chỉ có việc này là tôi không cảm thấy chán ở cậu. Duy nhất việc này cậu mới có thể trả hết nợ cho tôi thôi."
Cẩn Trạch cởϊ qυầи áo của cậu. Thuần thục như mọi khi, việc này trải qua nhiều lần cho nên hắn đều biết rõ Tôn Mạch mẫn cảm nhất ở chỗ nào. Cố tình trêu chọc cậu.
"Ư... Đừng, đừng chạm vào chỗ đó."
Cẩn Trạch Nghiêm dừng lại một chút. Cơ thể Tôn Mạch lần đầu tiên có phản ứng trước hắn. Thông thường Cẩn Trạch Nghiêm cố tình khıêυ khí©h cậu, không chịu được cậu mới phản ứng lại. Vậy mà lần này hắn chỉ vừa mới chạm vào...
"Chẳng phải cậu đang rất mong chờ sao. Tôn Mạch, thành thật đi."
"Không phải... Tôi không muốn."
Tôn Mạch biết rõ bản thân mình đang sắp điên lên vì Cẩn Trạch Nghiêm. Tại sao lại như vậy, thời khắc này thật sự cậu chỉ muốn tự mình đập đầu vào thành giường ngất đi để không phải đối diện với hắn nữa. Vừa xấu hổ vừa nhục nhã, càng tức giận chính mình hơn.
"Cẩn Trạch Nghiêm. Tôi không thể, anh... A.."
"Nói ra những lời vô ích đó làm gì."
Cẩn Trạch Nghiêm nhìn cơ thể của cậu. Tôn Mạch là người nhạy cảm, chạm vào một chút đã ửng hồng lên. Cũng vì điểm này nên hắn không cảm thấy nhàm chán mỗi lúc cùng trên một chiếc giường. Sức hút của Tôn Mạch không ai có thể cưỡng lại được. Nhưng ngoài hắn ra, tuyệt đối bất kỳ người nào cũng không được phép chạm vào Tôn Mạch.
Cẩn Trạch Nghiêm không thích dây dưa gì nhiều, thay vì như những lần trước trực tiếp lật người Tôn Mạch lại rồi chơi đùa thì hôm nay lại chậm rãi đặt lên cơ thể cậu rất nhiều nụ hôn. Từng chút một cảm thận sự mềm mại trên làn da cậu, điều này khiến Tôn Mạch vô cùng khó chịu. Cậu không hề muốn ở trước mắt hắn làm ra chuyện xấu hổ đó. Trái tim cậu giống như sắp nhảy ra khỏi l*иg ngực, hiện tại đã co thắt đến khó thở.
Tôn Mạch cố kiềm nén bản thân, bàn tay Cẩn Trạch Nghiêm chạm vào hạ thân đã phản ứng theo nụ hôn của hắn từ lúc nào. Từng chuyển động tay của hắn khiến Tôn Mạch phải cong người lại, một dòng diện chạy dọc theo cơ thể cậu, thà rằng hắn cứ như lúc trước, thô bạo chiếm hữu cậu, còn hơn bây giờ.... Tôn Mạch không hề quen với sự nhẹ nhàng này. Nó khiến cậu mơ màng ảo tưởng rằng Cẩn Trạch Nghiêm đang nâng niu mình, bản thân cậu lại đang phát sinh cảm giác kỳ lạ với hắn. Hai chuyện này gộp lại thật khiến Tôn Mạch mất hoàn toàn kiểm soát mà nhắm mắt hòa nhập theo từng sự trêu ghẹo khıêυ khí©h của hắn.
Trước mặt cậu như một mảng mơ hồ, ý thức dần dần trở nên mông lung, chỉ còn thấy duy nhất gương mặt của Cẩn Trạch Nghiêm. Miệng cậu phát ra vài tiếng rất nhỏ... Phải làm sao hắn mới chịu ngừng tay, phải làm sao mới dừng lại cảm giác vừa khó chịu vừa khao khát này.
Càng lúc Tôn Mạch càng phản ứng mạnh, Cẩn Trạch Nghiêm có hơi bất ngờ, nhưng hắn lại cảm thấy vô cùng hài lòng. Gương mặt cố gượng của cậu đúng là rất dễ nhìn.
Cho đến khi Tôn Mạch chịu không nổi mà làm chuyện xấu hổ đó trước mặt Cẩn Trạch Nghiêm thì hắn mới chịu dừng lại.
Tôn Mạch mệt mỏi rã rời, cơ thể buông lỏng nằm trên giường, hai chân vẫn còn đặt trên đùi hắn. Cậu hé môi thở nhẹ, cảm giác giống như vừa đẩy được môt tảng đá lớn trên người.
Nhưng bản thân cậu thì vô cùng nhục nhã, cậu đang làm cái gì vậy chứ. Chẳng phải bản thân cậu đã tự nói rằng rất hận Cẩn Trạch Nghiêm, vậy mà đối với hắn lại sinh ra cảm giác ham muốn đến vậy. Chẳng những thế còn bắn ra thứ đó ngay trước mặt hắn. Cẩn Trạch Nghiêmđã xem thường cậu đến vậy rồi, bây giờ chắc là hắn đang rất hả hê đi...