Cẩn Trạch Nghiêm ăn xong bữa tối cũng đã quá trễ. Hơn nữa đêm, ngôi nhà rộng lớn đèn được bật sáng. Tôn Mạch một tiếng cũng không nói, im lặng chờ hắn ăn xong. Ngay cả gương mặt cũng không dám đối diện với anh, từ lúc không còn thân thiết, Tôn Mạch luôn mặc định rằng Cẩn Trạch Nghiêm ghét cậu, ghét cay ghét đắng con người của cậu. Trong bữa ăn... Tốt nhất đừng để hắn nhìn thấy mặt.
Cẩn Trạch Nghiêm bước lên phòng. Đáng lẽ ra cả đêm nay hắn phải tham dự một buổi tiệc của khách hàng. Nhưng hắn lại gọi điện từ chối lời mời đó, trong lòng hắn... Có một chút gì đó muốn trở về nhà, ăn cơm ở nhà. So với buổi tiệc ồn ào đó, có lẽ sẽ khiến hắn dễ chịu hơn.
Chân hắn dừng lại. Xoay gương mặt lạnh lùng sang bên phải, xuyên qua tấm kính trong suốt, Tôn Mạch đang ngồi trên bàn ăn. Những món ăn lúc nãy hắn dùng đã được dọn dẹp sạch sẽ. Thay vào đó là một phần mì ăn liền đóng hộp.
Tôn Mạch đang ăn cái thứ mất vệ sinh như vậy ở trong nhà của hắn. Trong nhà này bộ không có gì để cậu ta bỏ vào miệng hay sao. Ai mua mấy thứ đó cho cậu ta chứ.
"Tôn Mạch."
Cậu ngẩng mặt đã thấy Cẩn Trạch Nghiêm đang bước về phía mình. Cậu vội đứng lên, còn chưa kịp ăn một đũa mì.
"Anh cần gì sao."
Cẩn Trạch Nghiêm nhìn xuống bàn, trong lòng vô cùng khó chịu khi nhìn thấy thứ nghi ngút khói đó.
Tay hắn gạt bỏ hộp mì ăn liền vẫn còn nóng xuống sàn nhà. Hành động chỉ trong vòng 3 giây khiến bản thân hắn cũng không hiểu vì sao mình lại làm như vậy.
"Dọn đi."
Cẩn Trạch Nghiêm quay lưng bước thẳng lên phòng. Ngay lúc đó mới cảm thấy bản thân thật vô lý, chuyện này cũng không có lý do gì làm hắn phải tức giận. Đầu óc như cậu ta... Chắc là không suy nghĩ gì nhiều đâu.
Tôn Mạch không hiểu hắn tại sao lại tức giận. Chỉ biết bữa tối của mình không còn nữa, bởi vì Tôn Mạch không dám ăn đồ trong nhà của hắn, cho nên trong lúc Cẩn Trạch Nghiêm không có ở nhà, Tôn Mạch lén lút chạy ra bên ngoài cửa tiệm tạp hóa mua vài hộp mì ăn liền, cũng không dùng đến chén bát trong nhà. Tuy nhiên, đây là hộp cuối cùng, Tôn Mạch vẫn chưa kịp mua thêm... Nói trắng ra là cậu không có tiền để mua.
Tôn Mạch thở dài. Dọn dẹp đóng lộn xộn dưới sàn nhà, lau đi lau lại đến không còn phảng phất một chút mùi nào mới cảm thấy yên tâm.
Tắt hết đèn trong nhà, Tôn Mạch bước lên phòng. Hôm nay nhịn ăn một bữa vậy.
Có đôi khi cậu cảm thấy Cẩn Trạch Nghiêm rất kỳ lạ. Hắn không ngó ngàng đến cậu, có lúc thì nhìn cậu chằm chằm, nhưng dù thế nào thì Tôn Mạch vẫn đề phòng khi ở trước mặt hắn. Chuyện hôm trước của anh Hạn Đình Lâm đã khiến hắn rất giận. Mỗi lần nhìn hắn tức giận, thật tình trái tim của cậu đều rất đau.
Đến mức này rồi, Tôn Mạch cũng không muốn che giấu cảm xúc của mình nữa. Từ trước đến giờ, cảm giác mỗi lúc nhìn Cẩn Trạch Nghiêm không hề thay đổi. Cậu đau lòng khi bị hắn quát, tổn thương khi bị hắn khinh thường.
Nếu như là một Tôn Mạch của trước đây sẽ không bao giờ để ý tới những cảm giác phiền phức này. Nhưng cậu bây giờ, chỉ cần một ánh mắt lạnh nhạt của Cẩn Trạch Nghiêm đầu óc đã bắt đầu đảo loạn.
Tôn Mạch thật sự không muốn bản thân rung động trước Cẩn Trạch Nghiêm, đây chính là điều sai trái nhất đối với cậu.
____
Hạn Đình Lâm nhận được tin nhắn từ một số lạ. Khi nhìn thấy hai chữ Tôn Mạch trong nội dung tin nhắn ngay lập tức đã đứng dậy. Vẫn là những câu nói cũ, vẫn là ngăn cản anh đừng đi tìm cậu. Tôn Mạch nói rằng cậu rất an toàn, Cẩn Trạch Nghiêm không làm gì quá đáng cả. Cậu nhất định sẽ đến gặp anh nhưng bây giờ không phải là lúc thích hợp.
Hạn Đình Lâm nắm chặt điện thoại, bấm số gọi cho cậu hai ba cuộc đều không có người bắt máy. Anh thở ra một hơi, cảm giác bất an trong lòng nhẹ hơn một chút.
Việc duy nhất anh có thể làm lúc này là chờ đợi.
Bởi vì anh vốn dĩ là một kẻ si tình quá vô dụng.
"Anh nhất định sẽ đánh bại Cẩn Trạch Nghiêm. Cho dù có trả giá như thế nào, anh nhất định phải bảo vệ an toàn cho em."
_____
Buổi sáng hôm nay thời tiết rất đẹp. Tôn Mạch đem quần áo của mình ra bên ngoài ban công trong phòng để phơi. Cậu sống ở đây đều độc lập như vậy, đến việc giặt quần áo cũng chỉ tự giặt trong phòng. Nhưng nhờ vậy Tôn Mạch mới cảm nhận được không khí buổi sáng đẹp bao nhiêu, những điều đơn giản như thế này tại sao bao lâu nay cậu lại không bận tâm đến, nghĩ lại thì cuộc sống trước đây của Tôn Mạch dù có được mọi thứ vẫn là quá nhạt nhẽo, so với bây giờ, ở nơi này, mỗi ngày phải nhìn biểu cảm của Cẩn Trạch Nghiêm mà sống, về một phương diện nào đó cậu vẫn cảm thấy bản thân được giải thoát, thoát khỏi những ngày tháng sai lầm kia.
"Mọi chuyện rồi sẽ khá hơn thôi. Tôn Mạch."
Tự nói ra một câu. Tôn Mạch mỉm cười nhẹ, hít vào hơi không khí trong lành.
Tuy nhiên cậu lại không biết có một ánh mắt từ nãy đến giờ vẫn luôn quan sát mình.
Cẩn Trạch Nghiêm đã bước vào phòng từ lúc nào, hắn đứng một chỗ nhìn từng hành động của cậu, nụ cười của Tôn Mạch vào buổi sáng... Không còn mang nét vô tư thoải mái như lúc trước nữa. Cho dù có đẹp đến cỡ nào cũng kéo theo một chút u buồn kỳ lạ. Nhưng vào buổi sáng...lại vô cùng bình yên.
Cẩn Trạch Nghiêm bị cuốn vào nụ cười ấy một cách vô thức. Cậu ta rất đẹp, vẻ đẹp mê người làm hắn nhớ tới từ lần gặp đầu tiên. Hắn thừa nhận rằng lúc đó không tài nào cưỡng lại sự thu hút của Tôn Mạch, đến nổi cậu ta nói ra điều gì một người cao lãnh như hắn cũng muốn làm theo.
Trái tim hắn chậm đi một nhịp. Cẩn Trạch Nghiêm lập tức điều chỉnh bản thân, miệng kêu lên một tiếng phá đi không khí trầm lặng này.
"Cậu định đứng ở đó tới bao giờ."
Tôn Mạch giật mình quay người lại, chân bất giác theo phản xạ mà lùi lại vài bước khiến một chút nữa đã ngã xuống bên dưới lầu.
"Tôn Mạch..."
Cẩn Trạch Nghiêm ngay thời điểm nguy hiểm đó đã nhanh chóng chạy lại. Nhưng kịp thời Tôn Mạch đã bám vào lan can, có thể cũng đứng vững lên.
Cẩn Trạch Nghiêm ngừng lại, bàn tay chưa kịp chạm vào người Tôn Mạch đã lập tức thu về.
Tôn Mạch bất ngờ mở to mắt nhìn hắn. Cũng không biết phải phản ứng gì.
"Tôi... Đi làm bữa sáng cho anh."
Cậu bước ngang hắn, bước chân khá vội vì không muốn Cẩn Trạch Nghiêm vừa sáng ra đã mắng mình. Cậu nhanh chóng chạy xuống bếp, các đầu bếp đang chuẩn bị bữa sáng cũng nhìn sang cậu.
"Làm gì mà mới sáng sớm đã như ma đuổi."
Tôn Mạch đứng im một chỗ. Đầu óc bắt đầu xao động, trái tim đập liên hồi.... Cẩn Trạch Nghiêm lúc nãy, có phải là đang lo lắng cho cậu không.
Tuy nhiên ý nghĩ đó vừa nghĩ ra đã bị cậu tự gạt bỏ. Không thể nào, chỉ là do phản xạ tự nhiên.
"Chuyện gì vậy. Đêm qua gặp ác mộng sao."
Thạc Trấn cười một tiếng rồi đem tạp dề đeo lên người cậu.
"À, không có gì."
Tôn Mạch lắc đầu, bắt đầu bỏ hết những suy nghĩ buồn cười kia.
.
Cẩn Trạch Nghiêm trở về phòng. Trước đây Tôn Mạch luôn luôn bám theo hắn, là người đầu tiên dám ngồi ở ghế bên cạnh trong xe hắn, là một cậu nhóc phá phách không xem ai ra gì. Vừa lúc nãy cũng chính là Tôn Mạch, nhưng vẻ mặt sợ sệt đó của cậu khi đối diện với hắn hoàn toàn xa lạ, Tôn Mạchbắt đầu tránh né hắn, khi nhìn thấy hắn đều lùi lại vài bước. Nếu như lúc nãy không cẩn thận thì sẽ như thế nào. Nghe thấy giọng hắn cậu ta lại sợ đến như vậy.
Cẩn Trạch Nghiêm nhắm mắt lại, quả thật lúc nãy hắn bị Tôn Mạch dọa một phen. L*иg ngực co thắt một cách bất ngờ, ngay lúc đó... Bản thân hắn chỉ muốn tiến tới giữ chặt cậu vào lòng.
Đến lúc này Cẩn Trạch Nghiêm không muốn phủ nhận rằng mình đối với Tôn Mạch vẫn còn chút thương xót, nhưng điều này hoàn toàn không nằm trong dự tính ban đầu của hắn. Cái hắn muốn nhất chính là lúc này, cậu ta hoàn toàn trở thành một đồ vật nằm trong lòng bàn tay hắn, mặc hắn sai khiến mặc hắn chà đạp.
Cậu ta ung dung sống trong nhà của hắn, một chút đau khổ cũng không có. Cẩn Trạch Nghiêm hắn có lẽ đã quá nương tay với cậu ta rồi. Phải chấm dứt những cảm giác đáng ghét này.
Cẩn Trạch Nghiêm rời khỏi phòng. Hôm nay không có nhiều việc, hắn quyết định ở nhà một hôm. Cũng để xem thử, cả một ngày Tôn Mạch sẽ làm cái gì.
Dùng xong bữa sáng, Tôn Mạch ngồi ở phòng khách, bật tv lên lướt qua một lượt các kênh, cuối cùng dừng lại ở một bộ phim hành động Mỹ. Bao lâu rồi hắn không được thư giản đầu óc, công ty có rất nhiều việc cần làm, đôi lúc chính hắn tự thấy bản thân mình quá đơn độc. Cho nên lúc Tôn Mạch xuất hiện đã khiến hắn rất vui...
Mắt Cẩn Trạch Nghiêm đảo quanh một vòng, nhìn thấy Tôn Mạch đang lau cửa kính. Căn nhà này trang trí rất nhiều cửa kính trong suốt, hắn là người kỹ tính cho nên ngày nào cũng phải lau đến sáng bóng.
Tôn Mạch làm việc rất tốt. Lau qua một lượt lại đứng lại quan sát xem đã sạch chưa. Hành động này người khác nhìn vào có thể nói là khá dễ thương.
"Cậu lên tầng 4 treo hết mấy tầm rèm này lên cửa đi. Nhanh tay lẹ chân lên."
Một người giúp việc đem hai túi đồ to tướng đặt vào tay cậu, vì là đồ mắc tiền cho nên được bào gối cẩn thận. Tôn Mạch lập tức ôm lấy, lên tiếng nói.
"Vài tuần đều có người đến thay mà, việc này tôi thật sự không biết làm."
"Đừng có nói nhiều nữa. Làm lẹ lên đi"
Người giúp việc bỏ đi. Tôn Mạch nhìn hai túi đựng rèm cửa trên tay, nặng nề bước vào thang máy đi lên tầng 4.
Cậu không biết làm việc này, nhưng cậu có thể cãi lệnh họ sao. Không thể cãi được.
Cẩn Trạch Nghiêm nhíu mày. Nhìn theo hướng tên giúp việc lúc nãy. Người giúp việc trong nhà khá nhiều, nhưng hắn đã nhớ được mặt tên đó.
Bước vào tháng máy đi lên tầng 4. Cẩn Trạch Nghiêm nhìn một lượt, đây chính là phòng thư giản của hắn, có đầy đủ mọi thứ ở đây, khi nào Cẩn Trạch Nghiêm tổ tức tiệc tùng ở nhà hay bản thân hắn muốn giảm áp lực thì tới, rạp chiếu phim, quầy bar, phòng tắm hơi đều có đủ.
Ở một giang phòng trống, bên ngoài là bể bơi trên không, bên trong đặt những chiếc ghế dài để nằm ngắm cảnh.
Nhìn thấy Tôn Mạch đứng trên một chiếc ghế dài đó, bắt đầu lấy một tấm rèm cửa so với cậu lớn hơn gấp hai ba lần. Lúc nãy cậu đã tìm hiểu thì ra việc này cũng không mấy khó, chỉ là hơi cao so với cậu.
Cẩn Trạch Nghiêm vừa nhìn thấy cảnh đó đã định lên tiếng gọi. Nhưng nhớ tới lúc sáng, gọi một tiếng cậu ta đã giật mình một chút nữa đã rơi xuống.
Hắn cảm thấy rất khó chịu kèm theo tức giận. Không muốn làm thì có thể từ chối, cũng không ai ép buộc cậu ta làm.
Tôn Mạch nhón chân, bàn tay cẩn thận mở từng khuy sắc ở đầu tấm rèm. Thuận lợi cài được hơn 3 khuy. Cậu cười nhẹ, chuyện này không làm khó được cậu.
"Bộ dạng như vậy mà còn cười."
Cẩn Trạch Nghiêm thật sự rất muốn đánh cho cậu ta một trận. Chuyện như vậy không hề nhờ ai giúp đỡ, một mình cậu ta đến khi nào mới xong.
"Xong một cái."
Tôn Mạch thở ra một hơi. Dù đơn giản nhưng vẫn hơi mệt, hai chân cũng bắt đầu mỏi.
Cậu xoa xoa cổ, bước xuống tiếp tục treo cái thứ hai. Một chân chạm đất, Tôn Mạch mới sửng sốt mà bất động.
"Anh..."
Tôn Mạch mở to mắt nhìn Cẩn Trạch Nghiêm đang cuối cùng vịn hai chân ghế. Hèn gì lúc bước xuống lại thấy vững vàng đến vậy.
"Bước xuống."
Cẩn Trạch Nghiêm lạnh lùng nhìn cậu. Tôn Mạch cũng nhanh chóng bước xuống ghế, đừ ga im một chỗ chờ hắn nói.
Cẩn Trạch Nghiêm nhìn sang đóng rèm cửa vẫn còn nằm dưới sàn nhà. Hắn không có biểu hiện gì mà lên tiếng.
"Đã biết bản thân không làm được còn cố làm."
Tôn Mạch ngẩng mặt nhìn tấm rèm mình vừa mới treo. Cậu đưa tay vừa chỉ vừa nói.
"Tôi làm được mà. Cái đó.. Không phải treo như vậy sao?"
"Cậu định dùng cả ngày hôm nay để làm mấy thứ vớ vẫn này hả."
Tôn Mạch vẫn nhìn hắn chằm chằm. Cậu không hiểu Cẩn Trạch Nghiêm muốn gì, chẳng phải bây giờ cậu đã là người giúp việc trong nhà, những chuyện này cậu làm cũng là chuyện bình thường thôi.
"Tại sao anh đột nhiên lại tức giận chứ. Tôi cũng không làm gì sai."
Tôn Mạch cuối nhặt thêm một tấm rèm, đi tới cửa sổ khác tìm cách trèo lên.
Cẩn Trạch Nghiêm nắm lấy cổ tay cậu, vứt tấm rèm phiền phức đó sang một bên. Hắn kéo cậu vào trong thang máy, ấn số tầng trệt.
"Sau này cứ nói là không muốn làm. Biết chưa."
Tôn Mạch nhìn bàn tay hắn đang giữ chặt cổ tay mình, cậu im lặng một lúc... Bàn tay Cẩn Trạch Nghiêm rất ấm, nhưng cảm giác an toàn thoái mái khi nắm tay hắn như lúc trước đã không còn nữa. Ngược lại, cảm giác của cậu chính là rất bất an, sợ sệt.
____