Suốt ngày chỉ đi đi lại lại trong nhà, đến nổi Tôn Mạch thuộc hết mỗi ngóc ngách của căn nhà rộng lớn này. Trước đây ngoài việc ra ngoài chơi cùng Lục Khiết Thu thì cậu chỉ dành bết thời gian căm cúi vào game trong điện thoại, bây giờ việc không sử dụng đến điện thoại cũng đã tập quen dần. Tôn Mạch đột nhiên lại nhớ cuộc sống lúc trước quá, nhớ Khiết Thu, anh Đình Lâm, anh Cảnh Phàm, còn có cả bà chủ quán thịt nướng nữa.. Không biết bây giờ họ sống có tốt hay không. Nhưng chắc chắn là tốt hơn cậu rồi.
Tôn Mạch cười lên một tiếng. Chưa được bao lâu hết mà cuộc sống của cậu lạo thay đổi nhiều đến như vậy, cực khổ hơn, cô đơn hơn, tủi nhục hơn. Chỉ vài tháng mà Tôn Mạch cùng một lúc đã nếm trải hết bao nhiêu vị cay đắng trên thế gian này rồi.
"Tôn Mạch, trong lúc sử dụng dao phải tập trung, cậu cứ cắt vô tay như vậy không cảm thấy đau sao."
Thạc Trấn vừa nói vừa đem một miếng băng cá nhân khác dán vào ngón tay cậu. Hai bàn tay không biết đã bao nhiêu vết thương rồi. Anh nhìn thôi đã cảm thấy xót.
"Chỉ xướt nhẹ thôi, tôi đã sử dụng thành thạo rồi."
Tôn Mạch cười cười, chợt nhớ đến câu nói hôm trước của Cẩn Trạch Nghiêm. Cậu lắc nhẹ đầu không suy nghĩ nữa. Đợi đến thời điểm thích hợp, nhất định cậu sẽ đi gặp Lục Khiết Thu, chắc là tên nhóc đó không có cậu chơi cùng sẽ buồn chán lắm.
Bên ngoài có tiếng động. Tôn Mạch bước ra phòng khách, Cẩn Trạch Nghiêm về nhà những đi cùng hắn lại là Mễ Yến Đình, khi nhìn thấy cô, chân Tôn Mạch cũng dừng lại bởi vì tay của cô đang ôm chặt lấy thắt lưng của Cẩn Trạch Nghiêm, trong vô cùng thân mật.
Cẩn Trạch Nghiêm hình như đã uống rượu, nhìn quần áo của hắn hơn lộn xộn, Tôn Mạch không nói gì, đứng nhìn Mễ Yến Đình đỡ hắn ngồi xuống ghế. Cẩn Trạch Nghiêm tựa cả người vào sofa lên tiếng nói.
"Không cần nhất thiết phải đưa anh về nhà, chỉ là uống vài ly rượu."
Hắn không say, tuy nhiên đầu có chút đau. Mễ Yến Đình thì lo lắng quá mức nằng nặc đỡ hắn vào trong nhà.
"Em đương nhiên cảm thấy lo lắng rồi. Đột nhiên anh lại muốn uống rượu."
Yến Đình nói rồi nhìn sang Tôn Mạch.
"Cậu đi lấy một ly nước ấm lên đây."
Tôn Mạch hơi giật mình. Dạ một tiếng rồi nhanh chóng vào trong, Tôn Mạch nhớ lúc trước ba cậu thường xuyên say khi về nhà, mẹ sẽ pha một ly trà nóng thêm vào một thìa mật ông sẽ giải rượu được. Cho nên cậu cũng làm theo.
Đặt ly trà nóng lên bàn, Tôn Mạch hơi ngẩng mặt nhìn hắn, cùng lúc ánh mắt của của hắn cũng nhìn vào cậu. Tôn Mạch cuối mặt, đứng sang một bên. Bộ dạng này thời gian gần đều được lập đi lập lại, Tôn Mạch Quốc đã hết can đảm nhìn thẳng mặt Cẩn Trạch Nghiêm.
"Chẳng phải tôi nói cậu lấy nước ấm sao. Cậu không biết uống trà sẽ mất ngủ à."
Mễ Yến Đình hơi lớn tiếng. Thật ra lúc chiều cô đến công ty của Cẩn Trạch Nghiêm nhưng quản lý nói hắn đã ra ngoài đi đến quán bar cho nên cô đã tìm đến tận nơi, nhìn thấy hắn ngồi một mình trầm tư và đang uống rượu. Cô không biết lý do là gì, Cẩn Trạch Nghiêm thường ngày không thích đến những nơi như thế này... Nhưng trực giác của cô cho thấy rằng dường như có liên quan đến Cẩn Trạch Nghiêm.
Cẩn Trạch Nghiêm nhìn ly trà trên bàn, hắn không nói gì, cầm lên uống vơi đi phân nữa.
"Trạch Nghiêm, anh sẽ mất ngủ......"
"Em về đi. Anh muốn nghỉ ngơi."
Cẩn Trạch Nghiêm nói rồi cởϊ áσ ngoài vứt lên người Tôn Mạch.
"Cậu dìu tôi lên phòng."
Mễ Yến Đình liền cảm thấy trong lòng bồn chồn, cảm giác lo lắng ập tới. Cô lập tức tiến đến nắm lấy bàn tay hắn.
"Hôm nay em ở lại với anh được không. Để em chăm sóc cho anh."
Cẩn Trạch Nghiêm gạt tay cô ra. Giọng nói có phần cáu gắt.
"Anh đã nói một lần, nghe không hiểu sao."
"Nhưng mà... Dù sao em chăm sóc cho anh vẫn tốt hơn là cậu ta. Với lại người giúp việc, làm sao chạm vào người anh được."
Mễ Yến Đình nhìn chằm chằm vào Tôn Mạch. Lúc nãy ở quán bar, khi cô đến gần, Cẩn Trạch Nghiêm thời điểm đó vẫn chưa biết được sự xuất hiện của cô. Nhưng Cẩn Trạch Nghiêm là đang xem ảnh của Tôn Mạch, bức ảnh trước đây hắn từng cài làm ảnh nền điện thoại.
Tôn Mạch nắm chặt áo vest của Cẩn Trạch Nghiêm trên tay, lời nói đó của Mễ Yến Đình không làm cậu cảm thấy tức giận, nhưng trong lòng giống như bị thêu đốt, tuy nhiên nó hoàn toàn không phải cảm giác giận dữ...mặc dù đây chính là một lời sĩ nhục. Tôn Mạch đột nhiên thấy mình thật đáng thương.
Là người giúp việc, không thể chạm vào người hắn...
Cẩn Trạch Nghiêm chú ý điến biểu hiện của Tôn Mạch, hắn bước tới một bước, đối diện với Mễ Yến Đình.
"Em nên nhớ chính mình cũng chưa được phép chạm vào người anh. Tự về nhà mà suy nghĩ lại thái độ của em tối hôm nay đi."
Hắn nói rồi quay sang Tôn Mạch lớn tiếng.
"Còn cậu đứng chết trân ở đó làm gì."
Tôn Mạch vội nắm lấy cánh tay hắn, tay kia choàng qua vai Cẩn Trạch Nghiêm. Tuy nhiên toàn thân lại có chút run rẩy, tâm trạng của hắn không tốt. Có khi nào lại xảy ra chuyện. Mấy ngày nay hắn không để ý đến cậu, Tôn Mạch thoải mái đi lại trong nhà vì Cẩn Trạch Nghiêm về nhà rất trễ, đến khi về cũng không nhìn mặt cậu. Cho nên Tôn Mạch nghĩ rằng hắn có khi nào đã bắt đầu cảm thấy thấy chán, còn tự thầm vui trong lòng rằng Cẩn Trạch Nghiêm rất có thể sẽ đuổi cậu khỏi nhà sớm thôi.
Mễ Yến Đình nắm chặt l*иg bàn tay, Cẩn Trạch Nghiêm đối với Tôn Mạch không hề tốt nhưng một chút cũng chưa từng bỏ xót cậu ta trong lòng, rõ ràng luôn miệng mắng chửi nhưng đến lúc không có mặt cậu ta thì luôn luôn suy nghĩ tới. Không đơn giản một người như Cẩn Trạch Nghiêm lại dành ra bao nhiêu phút chỉ để nhìn một bức ảnh của một người con trai, mà hiện tại còn là người giúp việc trong nhà hắn. Lúc nãy cô chỉ là đυ.ng chạm đến Tôn Mạch vài câu, vậy mà hắn ở trước mặt cậu ta lại tỏ vẻ khó chịu với cô. Nhất định phải làm sáng tỏ chuyện này, nếu như không có gì bất thường thì tốt, ngược tại Cẩn Trạch Nghiêm đã sinh ra tình cảm với một người con trai thì cô phải tìm mọi cách để tách hai người họ ra.
Tôn Mạch hốc, rất có khả năng đang cố tình quyến rũ Cẩn Trạch Nghiêm bằng một cách nào đó của cậu ta. Sự thu hút đó cả người đàn ông hoàn hảo như Cẩn Trạch Nghiêm cũng không thể chống lại được.
.
Tôn Mạch dìu hắn lên phòng. Đến trước cửa thì cậu dừng lại, buông cánh tay hắn ra rồi nói.
"Anh có cần gì nữa không."
Cẩn Trạch Nghiêm nhíu mài, Tôn Mạch khi nói chuyện với hắn chân còn lùi lại vài bước. Cũng không dám bước vào phòng hắn, lúc dìu hắn bản thân cũng phát run lên. Đã sợ hắn đến như vậy.
"Vào trong."
Cẩn Trạch Nghiêm đẩy cửa mở rộng ra, Tôn Mạch bước từng bước cứng ngắt vào trong, thông thường khi uống rượu sẽ không đơn giản để cậu được yên bình trong đêm đó, Tôn Mạch sợ chính là sợ Cẩn Trạch Nghiêm có việc gì không vui ở công ty, khi về nhà lại trúc hết lên người cậu. Ở đây cũng lâu rồi, có ngày nào khi nói chuyện với cậu mà hắn không cáu gắt.
Tôn Mạch đứng im một chỗ, nhìn hắn lấy quần áo ngủ rồi bước vào phòng tắm. Cậu vẫn đứng đó chờ, cho đến khi hơn 30 phút mới ngồi xuống ghê sofa trong phòng, điều gì đến rồi cũng đến, Tôn Mạch có sợ thì cũng vậy, có lo lắng thì nó cũng xảy ra. Cũng không còn sự lựa chọn nào khác.
.
Cẩn Trạch Nghiêm trên người mặc quần áo ngủ rộng rãi, đầu cũng bớt đau một chút. Hắn ngồi xuống phòng làm việc, tóc còn ướt sũn nhìn rất thoải mái.
"Lấy máy sấy lại đây."
Cẩn Trạch Nghiêm lên tiếng gọi, tuy nhiên lại không nghe thấy tiếng trả lời, hắn ngã người ra phía sau ghế làm việc, một lần nữa nói.
"Tôn Mạch. Tôi nói cậu có nghe không."
Mắt hắn đảo quanh một lượt trong phòng. Ngừng lại ngay sofa rộng lớn.
Tôn Mạch nằm trên ghế sofa, hai chân bó gối thu lại, dép lê đi trong nhà vẫn còn mang, một chiếc bị rơi xuống sàn. Bộ dạng cũng không được thoải mái gì.
Cẩn Trạch Nghiêm nhìn được một lúc, vừa nhận ra Tôn Mạch lại dám ngủ gật trong phòng của hắn, còn dám nằm trên sofa... Nhưng cũng không hiểu tại sao hắn lại không quát lên một tiếng để đánh thức cậu, có lẻ là do hơi mệt mỏi nên không muốn chửi mắng cậu ta làm gì chỉ thêm phí sức.
Cẩn Trạch Nghiêm đứng lên, bước vài bước đã đứng trước mặt Tôn Mạch.
Gương mặt của cậu ta lúc ngủ có vẻ rất say sưa, nhưng càng ngày nhìn cậu ta càng tiều tụy, hai gò má không còn đầy đặng như trước đây, sắc mặt hồng hào cũng trở nên xanh xao. Cẩn Trạch Nghiêm không thể phủ định rằng Tôn Mạch trời sinh có một gương mặt rất đẹp. Lần đầu tiên nhìn thấy hắn cũng bị cuốn vào vẻ đẹp đó. Mỗi lần cậu ta cười, mỗi lần cậu ta gọi tên hắn. Cẩn Trạch Nghiêm liền không ngần ngại đáp ứng mọi yêu cầu của cậu ta. Bây giờ nghĩ lại, khi đó có lẻ hắn đã bị Tôn Mạch điều khiển từ lúc nào cũng không hay biết.
Tư thế ngủ của cậu ta bây giờ không khác gì so với trước đây từng ngủ quên trong xe của hắn, ghế ngồi không mấy rộng nhưng Tôn Mạch lại thu hai chân lại thành một khối tròn vựa vặn. Nhìn xuống bàn tay của cậu, lại có thêm một vết thương, mấy cái băng dán trên tay cậu ta làm hắn thật chướng mắt.
Cẩn Trạch Nghiêm thở ra một hơi, lạnh lùng quay mặt sang hướng khác. Chân đạp vào sofa.
Đầu Tôn Mạch nghiêng sang một bên theo chấn động. Cậu thức giấc, trước mắt vẫn còn là một mảng mơ hồ.
Nhìn thấy Cẩn Trạch Nghiêm, cậu vội vàng ngồi dậy. Lập tức nói xin lỗi với hắn.
Cẩn Trạch Nghiêm mặc dù luôn muốn Tôn Mạchphải nghe theo lời mình, nhưng nhìn bộ dạng của cậu ta bây giờ càng khiến hắn chán ghét hơn.
Thuy nhiên cũng không rảnh mà trách mắng.
"Cậu là người giúp việc của tôi. Không phải người ngoài sai cái gì cũng làm theo."
Tôn Mạch nghe hắn nói câu đó đã tỉnh táo hơn hẳn. Cậu không hiểu rõ ý của Cẩn Trạch Nghiêm là gì, nhưng có lẻ cũng chỉ là trách mắng cậu.
Thấy Tôn Mạch cứ im lặng, Cẩn Trạch Nghiêm có phần bực mình mà quát lớn một câu.
"Cậu đang giả vờ câm điếc với tôi sao."
Hai bàn tay Tôn Mạch siết chặt vài nhau. Quả thật bây giờ đối diện với Cẩn Trạch Nghiêm là một điều rất khó khăn với cậu, Tôn Mạch không muốn nghe những lời mắng chửi đó của hắn, không muốn bị đánh, càng không muốn làm những chuyện đáng sợ đó.
Tôn Mạch luôn nghĩ, chỉ cần cậu im lặng, hắn có nói gì thì cậu chỉ cần làm theo. Như vậy sẽ không khiến Cẩn Trạch Nghiêm khó chịu.
Tôn Mạch hơi ngẩng mặt, miệng nói ra vài chữ.
"Cô ta là bạn gái của anh. Cũng không phải người ngoài."
Cẩn Trạch Nghiêm vùa nghe xong câu đó đã thật sự tức giận, hắn nắm lấy cổ áo Tôn Mạch kéo mạnh.Từng chữ một gằng giọng nói.
"Cậu chỉ được nghe theo lệnh của tôi. Nhớ kỹ điều này, tôi không muốn nhìn thấy cậu làm theo lệnh của bất kỳ người nào."
Hắn đẩy cậu sang một bên. Tôn Mạch mất thăng bằng chao đảo, cậu bám vào tủ quần áo, nhìn Cẩn Trạch Nghiêm đang bước đến giường nằm xuống. Hắn nhắm mắt lại, giọng nói trầm ấm mang theo sự lạnh lùng phát ra.
"Cút đi."
Tôn Mạch cuối thấp mặt. Quay người rời khỏi phòng, vội vàng mở cửa rồi trở về phòng mình.
Thật may mắn, Cẩn Trạch Nghiêm không ép thúc cậu.
Tôn Mạch ngồi xuống sàn nhà, đầu tựa vào cửa, tưng lời nói của Cẩn Trạch Nghiêm bắt đầu chạy đi chạy lại trong tâm trí. Hắn lúc nào cũng dùng những lời lẻ cáu gắt để nói với cậu, mặc dù khi mới đến đây Tôn Mạch không bận tâm.. Nhưng càng về sau, cậu thật sự rất muốn sẽ có một ngày Cẩn Trạch Nghiêm từ công ty trở về nhà, gọi tên cậu một cách bình thường, không phải một tiếng quá lớn tên Tôn Mạch.
Môi cậu nhếch lên một cái rất nhẹ, cậu đang suy nghĩ điều gì vậy chứ. Đúng là điên thật rồi, Tôn Mạch chính là người mà Cẩn Trạch Nghiêm ghét nhất, cậu buồn vì hắn để làm gì, mọi chuyện vẫn không hề thay đổi.
________