Tôn Mạch nằm trên giường của Cẩn Trạch Nghiêm, mùi hương trên người hắn vẫn còn lưu lại rất rõ. Cậu khép hờ mắt, một giọt nước mắt còn đọng lại chưa kịp rơi xuống đã bị Tôn Mạch lấy tay gạt mạnh đi, đến nổi ở đuôi mắt đã ửng lên một vệt đỏ.
Cậu ghét cảm giác tuyệt vọng này, ghét những lời nói lúc nãy của Cẩn Trạch Nghiêm. Hắn dựa vào đâu mà khinh thường cậu đến vậy, đơn thuần chỉ là một vài câu trò chuyện với người khác, vậy mà hắn lại tự suy diễn cho rằng cậu là loại người đó. Tôn Mạch trước giờ tự làm tự nhận, nhưng điều mà cậu không làm, đừng bao giờ bắt cậu phải khoanh tay nhận lỗi.
Ngày hôm nay, Tôn Mạch khuất phục hắn, không phải vì cậu chấp nhận chính mình là một con người đê tiện thích câu dẫn nam nhân, mà là vì cậu không muốn Cẩn Trạch Nghiêm đem thân thể mình ra để trút giận. Càng không phải là người làm ấm giường cho hắn.
Tôn Mạch mở mắt, đứng lên sơ sài mặc quần áo rồi trở về phòng mình.
Cậu hiểu bản thân đang hiện lên cảm giác quen thuộc, Tôn Mạch tức giận nhưng trong lòng sinh ra một cơn buồn bã khó hiểu. Sự thất vọng ào ạt xâm chiếm tâm trí của cậu, không biết đã bao nhiêu lần xuất hiện loại cảm giác này rồi, tuy nhiên Tôn Mạch đều bỏ qua, chỉ là lần này... Cậu thật sự nhận ra rằng bất kỳ lời nói nào của Cẩn Trạch Nghiêm đều ảnh hưởng rất lớn đến cậu, ban đầu là tức giận, nhưng dần về sau lại đau lòng. Chính xác là rất đau lòng.
.
Cẩn Trạch Nghiêm thức dậy sau một đêm ngủ ở phòng làm việc. Chai rượu trên bàn vơi đi một nữa, hắn xoa xoa hai bên thái dương, nhìn lại đồng hồ đã thấy hơn 7 giờ. Quản lý vừa gọi điện báo hôm nay có một cuộc họp cổ đông vào lúc 9 giờ, Cẩn Trạch đôi lúc cũng cảm thấy chán nản với danh hiệu nhà đứng đầu này, cho dù bản thân hắn có quyền quyết định tất cả, ngay cả muốn đi làm hay không. Nhưng nếu như hắn lơ là trong công việc thì thử hỏi tập đoàn có đứng vững được như bây giờ.
Trở về phòng, trên giường chăn đệm được sắp xếp gọn gàng, drap giường được thay mới. Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh của Tôn Mạch, cả gương mặt tái nhợt của cậu ta.
Chỉ là suy nghĩ thoáng qua, Cẩn Trạch Nghiêm không muốn phải bận tâm nhiều vào những những thứ không xứng đáng.
Hắn chỉnh chu lại quần áo, bước ra khỏi phòng. Nhưng lại dừng lại trước cánh cửa phòng đối diện.
Cửa khép hờ, hắn không suy nghĩ gì mà đẩy cửa vào bên trong.
Tôn Mạch không có trong phòng, dường như cả đêm qua cũng không nằm trên giường. Cẩn Trạch Nghiêm đoán như vậy.
Mày hắn hơi nhíu lại, một mạch đi xuống tầng trệt.
Điều đầu tiên hắn nhìn thấy là Tôn Mạch đang dọn bữa sáng lên bàn, cảnh tượng quen thuộc hằng ngày.
Gương mặt vẫn nhợt nhạt nhưng không đến nổi khó coi như hôm qua.
Hắn tiến đến ngồi vào bàn ăn. Thường ngày Cẩn Trạch Nghiêm và bếp trưởng sẽ đứng một bên, Thạc Trấn sẽ nói sơ lượt về những món của ngày hôm nay, sau đó nhận được một cái gật đầu của hắn mới rời đi.
Sáng hôm nay cũng vậy, Thạc Trấn nói xong một lược tất cả món ăn, cố tình chờ cho đến khi Cẩn Trạch Nghiêm đυ.ng đũa vào món chính đã nói thêm một câu.
"Bữa sáng đặc biệt có súp ngô hải sản, là do Tôn Mạch chuẩn bị."
Tôn Mạch nhìn sang Thạc Trấn. Quả thật món đó là do cậu làm, tính Tôn Mạch là người đã làm việc gì thì nhất định phải làm đến cùng, mặc dù đây là một món ăn khó, Thạc Trấn khen cậu có khiếu về nấu ăn nhưng việc sử dụng dao thì có hơi lúng túng. Cho nên trong lúc nấu được món này đã 3 lần cắt trúng tay, vậy mà vẫn không bỏ cuộc.
Tôn Mạch đơn giản chỉ thấy yêu thích công việc này, cậu cũng không muốn để hắn biết, vậy nên khi Thạc Trấn nói ra đã rất bất ngờ. Có khi nào Cẩn Trạch Nghiêm lại vô cớ mà tức giận.
Cẩn Trạch Nghiêm dừng đũa, nhìn món súp trước mặt đó rồi chuyển mắt sang Tôn Mạch.
Tôn Mạch cũng nhìn hắn, nhưng không phải là mong chờ bất kỳ phản ứng nào của Cẩn Trạch Nghiêm, mà chính là vẻ mặt vô cùng thờ ơ.
Có lẽ Thạc Trấn đã nhận ra được điều gì đó, ngay lập tức đã chạm vào lưng cậu, đẩy nhẹ Tôn Mạch tiến đến bàn ăn.
Cậu thở dài, tiến đến cẩn thận múc canh vào bát của hắn. Mọi bữa ăn của Cẩn Trạch Nghiêm đều được chuẩn bị chu đáo như vậy, giống như một ông hoàng.
Cẩn Trạch Nghiêm nhìn thấy ngón tay của cậu có vài miếng băng cá nhân nhỏ, hắn không nói gì nhưng không thể phủ nhận trong lòng sinh ra một chút khó chịu. Không phải chỉ một ngón bị thương, hôm qua rõ ràng không có, một món ăn cũng làm không xong.
Dù vậy hắn vẫn thử món đó. Cảm nhận đầu tiên là cũng tạm được, coi như sáng hôm nay cậu không làm ra chuyện gì khiến hắn phải sinh khí.
Chỉ duy nhất bàn tay đầy vết thương của cậu ta. Cẩn Trạch Nghiêm nắm cổ tay của cậu, quan sát vài lần rồi gạt sang một bên, hắn đứng lên, bỏ lại một câu trước khi bước ra khỏi cổng.
"Vô dụng."
Đợi cho hắn đi khỏi. Tôn Mạch cũng không biết hắn là có ý gì, nhưng cũng tốt, không chửi bới là may mắn rồi.
Thạc Trấn cười nhẹ, anh đặt tay lên vai cậu cười nói.
"Không cần vội, cứ học từ từ. Chủ tịch không có ý chê bai cậu đâu."
"Vốn dĩ anh ta chưa từng nói một lời tốt đẹp nào với tôi..."
Tôn Mạch dừng lại.... Lời này nếu như nhớ đến trước đây là không đúng, lúc trước Cẩn Trạch Nghiêm luôn chiều theo ý cậu, mặc dù không phải là nói ra những câu ngọt ngào, nhưng dù sao cũng chưa từng cáu gắt hay khó chịu khi ở cùng cậu.
Tôn Mạch lại như vậy rồi. Nhớ đến những ngày trước, so với bây giờ thật khác quá. Nếu như Cẩn Trạch Nghiêm đối tốt với cậu bằng một phần nhỏ như vậy cũng được. Tôn Mạch sẽ cảm thấy cuộc sống ở đây khá hơn một chút.
Thạc Trấn nhìn thấy Tôn Mạch trầm tư, anh vổ nhẹ vào vai cậu như lời an ủi. Đối với Chủ tịch Cẩn, cậu không phải người quá đặc biệt hay là người mà Chủ tịch căm ghét. Tôn Mạch giống như một phần không thể thiếu trong cuộc sống hiện tại của Cẩn Trạch Nghiêm. Không nhìn thấy cậu, có le Chủ tịch cả ngày sẽ vô cớ mà phát cáu.
"Tôn Mạch. Cậu có một nụ cười rất đẹp, nhất định sau này phải thật hạnh phúc."
"Anh đừng trêu tôi nữa."
Tôn Mạch vừa cười vừa lắc đầu. Nhanh chóng dọn chén dĩa vào trong.
Thạc Trấn nhìn theo cậu, trong lòng hiện lên một cảm xúc khó diễn tả.
"Cậu là người mà Cẩn Trạch Nghiêm chú tâm. Nên tôi không đủ khả năng để có thể thích cậu. Tôn Mạch."
.
Cẩn Trạch Nghiêm trong cuộc họp. Hắn tựa người vào ghế Chủ tịch, trong đầu nhớ rất rõ bàn tay dán đầy băng cá nhân của Tôn Mạch. Dù thế nào cũng không thoát khỏi suy nghĩ về cậu ta.
Mặc dù mỗi lần đánh cậu hắn lại không có bất kỳ cảm giác nào, nhưng hôm nay là Tôn Mạch tự tay nấu bữa sáng cho hắn... Cẩn Trạch Nghiêm lại bất chợt cảm thấy bản thân có chút phấn khởi. Ngược lại thấy cậu ta bị thương lại pha lẫn chút khó chịu.
Còn bộ dạng mệt mỏi đầm đìa mồ hôi của cậu ta tối hôm qua... Thật tình khiến hắn đau cả đầu.
"Chủ tịch, Chủ tịch à."
Cẩn Trạch Nghiêm thoát khỏi dòng suy nghĩ. Là quản lý gọi hắn, bên khách hàng đã trình bày xong hợp đồng, hắn vẫn không hay biết.
"Tôi sẽ xem xét lại sau. Buổi họp đến đây là được rồi."
Cẩn Trạch Nghiêm đứng lên, chào khách hàng rồi bước ra khỏi phòng họp khiến tất cả mọi người đều lo lắng, Chủ tịch Cẩn có vẻ không hài lòng với hợp đồng lần này.
Cẩn Trạch Nghiêm trở về phòng làm việc. Hắn tiến thẳng đến cửa kính, đôi mắt híp lại, muốn vứt bỏ hết những cảm giác trong lòng.
Cái hắn muốn là khiến Tôn Mạch phải phục tùng hắn, hắn muốn nhìn thấy cậu đau khổ quỳ dưới chân hắn mà cầu xin. Đến bây giờ Tôn Mạch đã ngoan ngoãn nhưng ngược lại chính là hắn không thể mạnh tay với cậu ta. Vài ba cái tát đó là chuyện vô cùng bình thường, Tôn Mạch còn chưa lãnh đủ những gì mà hắn muốn làm.
Cẩn Trạch Nghiêm nhắm mắt lại, bắt buộc mình nhớ đến những lời trước đây mà mẹ hắn từng nói.
Không thể để bất kỳ ai xem thường hắn, từ đầu đến cuối đều là Tôn Mạch tự chuốc lấy, đúng như vậy. Cậu ta không đáng nhận được sự thương hại từ hắn.
___
"Khiết Thu, mọi chuyện thế nào rồi."
Lục Khiết Thu lắc đầu.
"Em không biết tin tức gì của cậu ấy cả. Tôn Mạch không sử dụng điện thoại, chuyện này rất khó."
Hạn Đình Lâm thở ra một hơi, anh không thể trực tiếp tìm Tôn Mạch, sợ rằng cậu sẽ không nhìn mặt anh nữa. Tôn Mạch biết chuyện anh dành tình cảm cho cậu, chắc chắn càng không muốn anh tìm cậu.
Nhưng anh lo lắng đến sắp phát điên rồi, Tôn Mạch biến mất không một chút tin tức, đã hơn 1 tháng rồi, một cuộc gọi cũng không gọi.
"Đình Lâm, đừng cố nữa. Tôn Mạch không muốn chúng ta tìm cậu ấy là có lý do riêng. Cũng không nên ép buộc cậu ấy như vậy."
Lưu Cảnh Phàm nhỏ giọng nói, đã bao nhiêu ngày thấy Hạn Đình Lâm lo đến ăn ngủ không yên. Thật tình chính anh cũng cảm thấy tức giận Tôn Mạch, nhưng suy nghĩ lại, cậu ấy đã trải qua một cú sốc rất lớn, những chuyện sau này nên để cậu ấy tự mình quyết định.
"Chỉ có Cẩn Trạch Nghiêm thôi, hắn ta không bỏ qua cho Tôn Mạch đâu. Nhất định chuyện này là do hắn nhúng tay vào."
Hạn Đình Lâm nắm chặt ly rượu trong tay, ánh mắt đỏ ngầu khi nhắc đến Cẩn Trạch Nghiêm.
"Anh không được tự tiện đi gặp Cẩn Trạch Nghiêm. Hậu quả không thể lường trước được."
"Nhưng Tôn Mạch thì sao. Cậu bắt anh bỏ mặc em ấy sao, đã hơn 1 tháng rồi."
Hạn Đình Lâm lớn tiếng. Nếu như không có Cảnh Phàm và Khiết Thu ngăn cản thì anh đã đi tìm tên họ Kim đó từ lâu rồi.
"Tin em đi. Nếu như là Cẩn Trạch Nghiêm, hắn ta sẽ không làm gì nguy hiểm đến Tôn Mạch."
Cả Lục Khiết Thu và Hạn Đình Lâm đều nhìn Lưu Cảnh Phàm. Đó là ý gì, như hắn ta coi trọng danh nghĩa như vậy chắc chắn nắm được Tôn Mạch trong tay sẽ khiến cậu sống không bằng chết. Cái gì mà không nguy hiểm.
"Tôn Mạch sẽ an toàn thôi. Hãy chờ cậu ấy liên lạc với chúng ta. Anh phải giữ sức khỏe đi Đình Lâm, đừng để bản thân không chịu đựng được."
Lục Khiết Thu nắm lấy cánh tay anh. Mở to mắt nhìn Lưu Cảnh Phàm, sau đó kéo anh sang một chỗ khác.
"Anh nói vậy là có ý gì."
Cảnh Phàm chạm vào mũi cậu.
"Chuyện người lớn, em không hiểu đâu."
"Lưu Cảnh Phàm, anh đừng đùa nữa."
Lục Khiết Thu bắt đầu cáu lên, chân cũng giẫm xuống đất muốn biết rõ ràng mọi việc.
Lưu Cảnh Phàm xoa nhẹ đầu cậu. Anh cuối đầu nói.
"Có những việc chỉ cần quan sát kỹ một chút sẽ hiểu được, giống như anh vậy. Chỉ cần nhìn em, anh liền biết được em đang suy nghĩ điều gì."
Lục Khiết Thu thất thần nhìn anh. Sự nôn nóng lúc nãy cũng không còn nữa, trong lòng liền trở nên vui vẻ. Khiết Thu nhìn người đàn ông trước mặt mình, nụ cười ấm áp của anh, đôi mắt của anh chứa đựng hình ảnh của cậu.
Lục Khiết Thu gật đầu. Miệng bất chợt nói.
"Em hiểu ý của anh rồi. Cẩn Trạch Nghiêm hắn sẽ không làm hại Tôn Mạch."
______
Buổi tối. Tôn Mạch ngồi ở trong phòng bếp, trên tay cầm quyển sách các công thức nấu ăn. Từng trang một đều đọc rất kỹ qua một lượt, Tôn Mạch bất chợt nhận ra sách vở đem đến rất nhiều kiến thức. Như nấu ăn chẳng hạn.
Cậu cười nhẹ, không ngờ còn có cả món thịt nướng mà cậu yêu thích, trong sách cũng dạy cách chế biến món này.
Có một điều cậu không hề biết. Cẩn Trạch Nghiêm đã về nhà lúc nào, không biết đã đứng đấy bao lâu. Nụ cười của cậu đột ngột hiện lên trước mắt hắn... Lâu rồi không nhìn thấy Tôn Mạch cười, đến bây giờ hắn mới biết được tại sao khi thấy cậu cười với người khác lại tức giận đến mức đó.
Chính là nụ cười của Tôn Mạch quá đẹp, quá mê người.
Cẩn Trạch Nghiêm nhìn sang hướng khác, cố tình tạo ra tiếng động để Tôn Mạch chú ý.
Cậu ngẩng đầu, thấy hắn đã về nhà nên vội đóng sách lại, đứng lên tiến đến trước mặt hắn.
"Xin lỗi. Tôi không biết anh về."
"Chăm chú vào mấy thứ vô bổ đó làm gì."
Cẩn Trạch Nghiêm nhìn quyển sách trên tay cậu. Là sách dạy nấu ăn, lại còn đi đọc mấy loại này.
"Tôi cảm thấy thích nên đọc thôi."
Tôn Mạch nắm chặt quyển sách, sau đó định bước qua hắn để lên phòng.
"Lần sau làm cái gì thì cẩn thận một chút. Đừng để bẩn nhà của tôi."
Tôn Mạch đứng lại, chỉ cần hắn nói câu đầu thôi cũng được mà.
Cậu nhìn lại những vết thương trên bàn tay mình, hiểu được ý của hắn nói. Nhưng kỳ lạ, bên ngực trái của cậu lại ẩn đau.
Tôn Mạch tự cười thầm trong lòng. Cất giọng nói.
"Tôi biết rồi."
Cẩn Trạch Nghiêmcũng mặc kệ. Hắn quay người muốn tìm nước uống, cả ngày hôm nay ở công ty làm việc không đâu vào đâu. Một người như hắn có thể cùng lúc giải quyết bao nhiêu dự án, vậy mà cả ngày đến một bản hợp đồng cũng không thể xong.
"Món mà anh ăn sáng nay...."
Tôn Mạch vẫn cuối mặt nhìn bậc thềm cầu thang. Giọng nói không lớn không nhỏ phát ra.
"Là món đầu tiên mà tôi làm, tôi làm nó rất cẩn thận, không bẩn. Những lần sau.. tôi sẽ kỹ lưỡng hơn."
Cẩn Trạch Nghiêm đứng nhìn cậu mất hút theo dãy cầu thang. Nói với hắn những lời đó, có cần thiết hay không. Bộ dạng này của Tôn Mạch, thật sự giống như một người giúp việc đang muốn được tăng thêm tiền lương, thật đáng thương.
Cẩn Trạch Nghiêm cởi bỏ cà vạt, tháo hai cúc áo sơ mi. Cảm giác khó chịu khiến hắn chỉ muốn tắm rửa rồi ngủ một giấc.
_______