Chương 19: Dụ dỗ đàn ông

Trên đường đi, không có bất kỳ lời nói nào, Tôn Mạch tựa cả người vào ghế, từ bao giờ lúc ra ngoài cùng Cẩn Trạch Nghiêm lại trở thành một áp lực như thế này.

Nhiệt độ cơ thể của cậu tăng cao, lúc đến nơi càng khó chịu vì không khí đông nghẹt người ở đây. Cậu đi theo phía sau hắn, chẳng buồn nói một lời, Tôn Mạch chỉ mong mau mau về nhà, cậu mệt lắm rồi.

Nơi đông đúc trở nên ồn ào hơn khi Cẩn Trạch Nghiêm xuất hiện. Điều này khiến Tôn Mạch không bất ngờ, vốn dĩ hắn là người của công chúng, được tất mọi người săn đón. Giống như cách nhìn của Tôn Mạch, Cẩn Trạch Nghiêm mang đến rất nhiều điều thu hút không ai có thể làm ngơ.

Ngay lúc này có vài ánh mắt chuyển sang hướng của cậu, một máy ảnh đưa lên chụp hình Tôn Mạch, cậu nhíu mày quay sang hướng khác, bàn tay che mặt mình lại... Tôn Mạch quên mất thân thế của mình trước đây, bọn họ có khi nào sẽ nhận ra.

Tôn Mạch ở phía sau Cẩn Trạch Nghiêm thế này, bây giờ muốn đi ra khỏi cửa cũng không được. Cẩn Trạch Nghiêm lại không một chút màng tới cậu.

Mễ Yến Đình trong bộ váy dạ hội ôm sát cơ thể quyến rũ, cô tiến tới gần Cẩn Trạch Nghiêm, đôi môi xinh đẹp nở một nụ cười.

"Trạch Nghiêm, em cứ tưởng anh không đến."

Cô định choàng tay vào cánh tay hắn nhưng lại thôi. Chỉ quay sang những khách mời lên tiếng nói.

"Anh ấy là một trong những nhà đầu tư quan trọng trong dự án lần này của chúng tôi. Xin mọi người nhường bước."

Khách mời ai nấy đều nhìn Cẩn Trạch Nghiêm và Mễ Yến Đình một cách ngưỡng mộ, bởi vì bề ngoài trong họ rất xứng đôi, hai công ty còn là đối tác, cho nên việc muốn cùng nhau ghép đôi họ là lẽ đương nhiên.

Mễ Yến Đình bất chợt nhìn thấy Tôn Mạch đứng phía sau Cẩn Trạch Nghiêm. Bởi vì cậu cuối đầu cho nên không để ý, bây giờ nhìn kỹ lại trong lòng ngay lập tức đã cảm thấy vô cùng kỳ lạ... Đương nhiên có chút khó chịu.

Đợi cho mọi người giải tán, Mễ Yến Đình mới nắm lấy tay áo hắn.

"Tại sao cậu ta lại đi cùng anh vậy."

Cẩn Trạch Nghiêm đưa mắt sang Tôn Mạch từ nãy giờ vẫn đứng yên một chỗ, kiên quyết né tránh mọi ánh nhìn về phía mình. Bộ dạng này đúng là khác xa so với lần đầu gặp mặt, cũng là trong buổi tiệc, cậu ta chủ động tiếp cận hắn, chủ động đi theo phía sau hắn. Bây giờ vẫn là đi theo phía sau, nhưng lại thật hèn mọn.

"Em đừng bận tâm làm gì. Cũng không ảnh hưởng gì đến buổi tiệc."

Mễ Yến Đình nhìn Tôn Mạch một lượt, cách ăn mặc rất hợp thời trang, bộ âu phục này được thiết kế vô cùng đặc biệt. Tôn Mạch... Bây giờ mà ngẩng mặt lên chắc chắn sẽ rất thu hút sự chú ý.

Nhưng cậu ta chính là con trai của chủ tịch tập đoàn C.oo đã phá sản cách đây không lâu, đột nhiên bây giờ lại xuất hiện ở buổi tiệc của cô, điều này ít nhiều gì ngày mai cũng sẽ được đăng lên báo đài.

Tuy nhiên Mễ Yến Đình vẫn không muốn làm Cẩn Trạch Nghiêmcảm thấy không vui. Cô mỉm cười, hướng về Tôn Mạch rồi nói.

"Ba tôi muốn gặp anh ấy để bàn chuyện, cậu cứ tự nhiên tìm bàn ngồi, ở bên đó có rất nhiều đồ ăn."

Tôn Mạch ngẩng mặt lên nhìn cô, sau đó nhìn sang Cẩn Trạch Nghiêm. Hắn định để cậu ở đây một mình trong tình huống này sao, lỡ như có người nhận ra cậu, lỡ như ở đây... Một trong số họ là người mà ba cậu còn nợ tiền.

"Cẩn Trạch Nghiêm. Tôi ra ngoài đợi anh."

"Nếu như họ nhận ra cậu thì đã nhốn nháo lên từ lâu rồi, ở yên cho tôi."

Cẩn Trạch Nghiêm để lại một câu rồi quay người rời đi.

Tôn Mạch cũng không nói gì thêm, cậu biết rõ điều mà Cẩn Trạch Nghiêm muốn khi đem cậu đến đây, đó chính là muốn nhìn thấy bộ dạng này của cậu. Hắn ta biết rõ Tôn Mạch ghét nơi đông người, còn sợ người khác nhận ra mình. Là hắn cố tình.

Trong lòng cười thầm, tự mình tìm phòng vệ sinh. Nơi này làm cậu nhớ đến ngày đầu tiên nhìn thấy Cẩn Trạch Nghiêm. Lúc đó không biết là cảm giác gì, có lẽ đơn thuần cũng như bao người khác bị chú ý bởi hắn. Nếu như lúc đó cậu không quá mạo muội mà đi theo hắn thì tốt rồi.

Tôn Mạch nhìn mình trong gương, đúng là cậu so với lúc trước có vẻ đã khác đi một chút. Gương mặt nhỏ hơn, đôi mắt có quầng thâm, môi nhợt nhạt.

Tôn Mạch tự đánh giá mình bây giờ chính là nhìn không còn một chút sức sống nào nữa.

"Cậu không sao chứ."

Có người đặt tay lên vai cậu, Tôn Mạch quay mặt nhìn người đó, là một người đàn ông cao ráo. Cậu lắc đầu, đi ngang người đó mà bước ra ngoài.

Tìm một bàn trống ngồi xuống, bụng có chút đói những miệng lại không muốn ăn.

Cậu nhìn sang nơi bày thức ăn, mắt chuyển đến món thịt nướng rất đẹp mắt, Tôn Mạch nhớ vị thịt nướng ở ngã tư gần trường quá, ước gì bây giờ được ăn một xiên thôi cũng được.

"Cậu muốn ăn không. Tôi thấy cậu nhìn món thịt nướng đó rất lâu."

Là người đàn ông lúc nãy, trên tay anh ta cầm một dĩa thịt nướng đặt lên bàn, đưa tới trước mặt Tôn Mạch.

"Không cần đâu. Cảm ơn anh."

Tôn Mạch đứng lên, nhưng anh ta đã nói thêm một câu.

"Cậu hình như không thích nơi này. Tôi cũng vậy, tôi có thể nói chuyện với cậu."

Tôn Mạch nhìn anh ta có vẻ không phải là người xấu, lại còn là một người ngoại quốc. Cậu ngồi xuống, dù sao cũng không biết phải đi đâu.

"Tôi mời cậu một ly."

"Xin lỗi, tôi không thể uống."

Người đàn ông ngoại quốc đó cười nhẹ, kêu phục vụ mang đến cho cậu một ly nước trái cây. Sau đó lại nhìn chằm chằm vào Tôn Mạch

"Cậu có một nét đẹp rất đặc biệt. Tôi rất thích gương mặt của cậu."

Tôn Mạch cười lên một tiếng.

"Anh có thể đi bàn khác ngồi. Tiếp xúc với tôi không tốt đâu."

"Tôi chỉ muốn làm bạn với cậu. Như vậy cũng không được sao."

Chạm vào bàn tay Tôn Mạch, người đang ông đó cố tình vuốt nhẹ lên ngón tay cậu.

"Cậu đã có người yêu chưa."

"Tôn Mạch"

Tôn Mạch và người đó đều ngẩng mặt nhìn. Cẩn Trạch Nghiêm bước đến trước mặt cậu, sau đó nhìn sang tên kia rồi lên tiếng nói.

"Cậu ta là người của tôi."

Người đàn ông khi nhìn thấy Cẩn Trạch Nghiêm đã tỏ vẻ e dè, im lặng rời đi. Cứ tưởng sẽ bắt được một con mồi xinh đẹp, không ngờ lại đυ.ng người không nên đυ.ng.

"Về nhà."

Cẩn Trạch Nghiêm đột nhiên lại cáu gắt. Tôn Mạch cũng mặc kệ, hắn là như vậy, tâm trạng thay đổi thất thường, cậu cũng không muốn tìm hiểu nguyên nhân làm gì.

"Trạch Nghiêm, anh ở lại một chút đi... Buổi tiệc vẫn còn dài."

Mễ Yến Đình chạy theo níu hắn ở lại, vốn dĩ cô muốn cùng hắn đi chào khách mời, hôm nay cô cố tình trang điểm thật đẹp sao cho xứng đôi với hắn nhất.

Cẩn Trạch Nghiêm trong lòng đang dâng lên một cơn khó chịu, hắn nhíu mày, không hề để ý đến Mễ Yến Đình mà quay sang nói với Tôn Mạch.

"Còn đứng đó làm gì."

Tôn Mạch suốt một buổi không nói câu gì. Đi theo hắn vào trong xe mặc cho phía sau là tiếng gọi của Mễ Yến Đình.

Đầu cậu hiện lên cơn đau, Tôn Mạch mệt mỏi, cả cơ thể đều lạnh do nhiệt độ buổi tối. Hắn bắt cậu đi theo cùng, bây giờ lại sinh ra tức giận bắt cậu về cho bằng được. Thật ra Cẩn Trạch Nghiêm muốn cái gì đây, đáng lẽ ra Tôn Mạch đã được ngủ một giấc thật ngon.

.

Cả hai bước vào nhà, Cẩn Trạch Nghiêm cởϊ áσ vest vứt lên bàn.

"Tên ngoại quốc lúc nãy là ai."

Tôn Mạch thở dài.

"Tôi không biết. Tự nhiên anh ta tới nói chuyện với tôi."

"Tôi kêu cậu ở yên một chỗ. Lại đi trò chuyện với một tên xa lạ không quen biết."

Thấy hắn có vẻ đã tức giận, Tôn Mạch cũng cảm thấy trong lòng thật ấm ức. Cậu không làm chuyện gì sai, hắn tức là tức chuyện gì.

"Tôi gặp anh ta trong phòng vệ sinh. Lúc ngồi ở bàn anh thì anh ta tự đi đến. Mọi chuyện là như vậy."

Cẩn Trạch Nghiêm tiến tới, nắm lấy cổ áo cậu.

"Tôi cảm thấy... Cậu cố tình quyến rũ hắn ta thì đúng hơn."

"Cẩn Trạch Nghiêm. Anh đang nói cái gì vậy hả."

"Còn không đúng sao. Lúc trước cũng dùng thủ đoạn đó để kết bạn với tôi. Tôn Mạch vẻ mặt đó của cậu, quả thật rất dễ để câu dẫn người khác."

Tôn Mạch nắm lấy cánh tay hắn, dùng sức kéo bàn tay hắn khỏi cổ áo mình. Cậu lớn tiếng nói.

"Con mắt nào của anh nhìn thấy tôi câu dẫn anh ta. Vả lại tôi có nói chuyện với ai thì liên quan gì tới anh, chẳng qua tôi chỉ là con nợ của anh thôi. Khi tôi trả hết tiền rồi, một chút quan hệ cũng không có."

Cẩn Trạch Nghiêm thẳng tay đẩy mạnh cậu một cái. Đôi mắt hắn đỏ ngầu. Cái gì mà không có quan hệ, Tôn Mạch muốn trả hết nợ sao, đừng mơ tưởng sẽ có ngày đó.

Lưng Tôn Mạch đạp mạnh vào tường. Hai chân mềm nhũn sắp khụy xuống, Cẩn Trạch Nghiêm là dùng sức đẩy cậu. Nhưng chuyện này rõ rành Tôn Mạch không hề sai, cậu chẳng hề làm việc gì trái lệnh của hắn cả.

"Tôi không phải loại người đó. Cho dù tôi mất hết tất cả cũng không bao giờ đi dụ dỗ đàn ông như anh nói."

Tôn Mạch quay lưng, đôi mắt cay nhòe, vội vàng cố kiềm nén lại nước mắt sắp rơi xuống. Cậu ghét để bản thân mình phải khóc, bởi vì đối với Tôn Mạch, nước mắt rất vô dụng. Chỉ tự làm bản thân cậu thêm mệt mỏi.

Cẩn Trạch Nghiêm một mạch kéo tay cậu lên phòng. Mặc kệ cho Tôn Mạch có chống cự, cũng không biết cậu đã té bao nhiêu lần.

Đẩy Tôn Mạch xuống giường, Cẩn Trạch Nghiêm kiềm chặt cậu, vừa cởi bỏ áo sơ mi của cậu vừa nói.

"Cậu thích cười tươi với đàn ông. Tại sao lúc trên giường cùng với tôi lại ra vẻ khổ sở đến như vậy."

"Cẩn Trạch Nghiêm.... Buông ra."

Tôn Mạch cảm thấy rất khó thở, trong bụng giống như bị đảo lộn, hơi thở trở nên khó khăn sắp chết ngạt. Khó chịu vô cùng.

"Cậu yên bình cho đến bây giờ đều là nhờ vào tôi. Sau khi phá sản những công ty bị lừa gạt sẽ để cho cậu yên sao, báo chí sẽ để cậu nhàn rỗi như vậy sao."

Cẩn Trạch Nghiêm nhìn gương mặt của cậu, nhớ đến hình ảnh Tôn Mạch cười với người khác khiến hắn muốn phát điên, hắn ghét nụ cười đó của cậu. Giống hệt nụ cười lúc trước dành cho hắn. Đều là giả tạo.

Tôn Mạch thở gấp, vẫn thì thào nói.

"Tôi... Không nhờ anh làm những chuyện đó.. Khụ..."

Cẩn Trạch Nghiêm sau khi vứt hết quần áo trên người cậu, cộng với lúc nãy uống khá nhiều rượu làm hắn không thể kiềm nén được bản thân. Hắn muốn chạm vào Tôn Mạch, tất cả những gì của cậu đều thuộc quyền sở hữu của hắn. Bởi vì Tôn Mạch đã mắc phải một sai lầm rất lớn trong quy tắc sống của Cẩn Trạch Nghiêm hắn.

Tôn Mạch khiến hắn có được khoảng thời gian vui vẻ nhất, ngoài mẹ hắn ra thì trên đời này chưa từng có ai khiến bản thân hắn cười khi ở bên cạnh. Cẩn Trạch Nghiêm tin tưởng Tôn Mạch, đến nổi chỉ muốn hoàn thành xong công việc thật nhanh chóng để đến trường đón cậu. Nhưng rốt cuộc khi nghe được cậu ta nói chuyện với những tên trong trường học.. Tất cả chỉ nằm trong kế hoạch muốn đùa giỡn hắn của cậu ta.

Cẩn Trạch Nghiêm hắn chỉ muốn một lần bóp chết Tôn Mạch, đem cậu ta mãi mãi trở thành đồ vật của bản thân hắn.

"Cẩn Trạch... A.. Dừng lại."

"Nói. Lần sau còn dám đi quyến rũ đàn ông nữa hay không."

"Tôi không có.."

Tôn Mạch cắn chặt môi. Tuy nhiên lần này Cẩn Trạch Nghiêm lại không trực tiếp xâm nhập vào cậu, hắn chỉ hôn và vuốt ve nơi đó của Tôn Mạch, nhưng vô cùng thô bạo.

"NÓI."

Tôn Mạch vừa khó chịu vừa đau đớn. Tay của Cẩn Trạch Nghiêm liên tục mơn trớn trêu chọc nơi mẫn cảm của cậu. Tôn Mạch cố gắng thở, cơ thể không còn sức lực để chống cự nữa. Cậu chịu thua hắn, cả người mềm nhũn.

"Tôi sau này sẽ không tiếp xúc với ai nữa."

Tôn Mạch nói xong một câu đã nhắm mắt lại. Bản thân chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay biết, cậu không thể chống cự lại hắn, Tôn Mạch không còn cách nào ngoài ngoan ngoãn nghe theo lời hắn. Tôn Mạch bây giờ trở thành con rối của Cẩn Trạch Nghiêm. Không muốn bị trừng phạt thì phải một mực nghe theo.

Người trong nhà xem cậu là đồ ti tiện, Cẩn Trạch Nghiêm cũng xem cậu là loại không ra gì. Tôn Mạch còn nhất thiết phải cố gượng mình mạnh mẽ làm gì nữa.

Cẩn Trạch Nghiêm dừng lại. Điều chỉnh lại hơi thở của mình.

Hắn nhìn gương mặt Tôn Mạch, nhợt nhạt xanh xao giống như người sắp chết.

Hắn thở hắt ra một hơi, tâm trí bắt đầu hiện lên một dòng suy nghĩ. Hắn đối với Tôn Mạch.... Vẫn còn một chút gì đó, quả thật chính hắn cũng không hiểu đó là gì. Nhưng khi nhìn thấy cậu ta trò chuyện với người khác, nhìn thấy cậu ta cười với kẻ khác. Trong lòng hắn như bị thêu cháy, Cẩn Trạch Nghiêm đã nói rằng đêm nay sẽ khiến Tôn Mạch khổ sở, nhưng đến lúc nhận ra hơi thở khó khăn cậu ta lại không thể làm điều đó.

Hắn rốt cuộc là đang bị cái gì. Vẫn còn thương hại cho Tôn Mạch sao.

Cẩn Trạch Nghiêm đứng lên, nhìn cậu một lúc, sau đó bước ra khỏi phòng, đến phòng khách lấy ra một chai rượu loại nặng. Hắn cần đính chính lại mọi thứ, không thể để cảm giác này phát sinh thêm một lần nào nữa.

_____