Cũng giống như trước đó, cơn đau lần này chỉ kéo dài trong chốc lát rồi biến mất. Bùi Tỉnh buông tay xuống, ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn chằm chằm vào bản hợp đồng trên bàn.
Chẳng lẽ... thế giới này đang chống lại việc anh không đi theo đúng tình tiết gốc?
Trong đầu anh lại hiện lên ý định từ chối đối phương, quả nhiên ngay lập tức tim lại nhói lên một cơn đau sắc bén.
Cảm giác khó chịu ấy, Bùi Tỉnh thật sự không muốn trải qua thêm lần nào nữa, vội vàng dừng lại suy nghĩ.
Nội dung hợp đồng kia, có thể sửa đôi chút được không?
Vừa lóe lên suy nghĩ ấy, cơn đau quen thuộc lại ập đến khiến anh cau mày.
Bùi Tỉnh khẽ gõ tay lên mặt bàn, móng tay va vào lớp gỗ cứng tạo nên những âm thanh trầm đυ.c, mang theo vẻ bực bội rõ ràng.
Cuối cùng, anh đành thỏa hiệp: "Được rồi, cậu thu xếp đồ đạc đi, hai ngày nữa chuyển đến đây."
Trong hợp đồng ghi rõ trong vòng một năm tới, Khâu Tân Viễn phải sống chung với anh tại căn hộ này.
Khâu Tân Viễn im lặng một lúc, rồi nở một nụ cười nhạt. Vẻ âm u ban nãy dường như chưa từng tồn tại: "Vâng, Bùi thiếu gia."
Bùi Tỉnh không quen bị gọi như vậy, liền nhắc: "Không cần gọi tôi là thiếu gia đâu, cậu cứ gọi tên tôi là được."
Dáng vẻ Khâu Tân Viễn lúc này đặc biệt ngoan ngoãn, gật đầu đáp lời: "Vâng, Bùi Tỉnh."
Sau khi đưa ra quyết định đó, Bùi Tỉnh cảm thấy thế giới xung quanh bỗng trở nên chân thực hơn. Anh như hoàn toàn hòa nhập vào nơi này, trở thành một phần không thể thiếu của cốt truyện.
Anh cũng không bận tâm liệu Khâu Tân Viễn có đang diễn kịch với mình hay không. Bùi Tỉnh đứng dậy, cầm bộ quần áo mà trợ lý không biết đã để ở đó từ lúc nào. Tay còn lại kéo lỏng dây áo choàng tắm nơi eo, rồi bước về phía phòng tắm.
Dây lưng vừa tuột, áo choàng cũng mở ra theo, để lộ phần cơ thể săn chắc với những đường cơ bụng rõ ràng. Mỗi cử động của anh đều mang theo sức hút đặc trưng của một Alpha.
Đi được nửa chừng, anh khẽ dừng lại, quay đầu nhìn Khâu Tân Viễn: "Cậu có thể về trước. Tôi sẽ bảo tài xế đưa cậu đi."
Khi Bùi Tỉnh tắm rửa thay đồ xong bước ra, căn phòng đã hoàn toàn yên tĩnh, chỉ còn lại mình anh.
Rèm cửa sổ đã được kéo hẳn ra. Anh đứng lặng ở tầng hai mươi, ngước mắt nhìn về phía chân trời.
Bầu trời giờ đã sáng hẳn, ánh nắng rực rỡ phủ lên những tòa cao ốc, sắc trời trong xanh, vài tầng mây trắng vẫn còn lững lờ tụ lại phía xa, cảnh sắc đẹp đến ngỡ ngàng.
Chỉ nhìn qua, khung cảnh nơi đây chẳng khác gì thế giới cũ của anh nhưng anh hiểu rõ, đây không phải nơi mình thuộc về. Nếu muốn quay về, có lẽ chỉ còn cách ngoan ngoãn để cốt truyện tiếp diễn đến hồi kết.
Tâm trạng Bùi Tỉnh lúc này khá tốt, khóe môi anh khẽ nhếch lên.
Xem như đang nghỉ phép đi. Dạo này cũng thật sự quá mệt mỏi rồi.