Trời sáng rõ, ánh nắng vàng chói chang từ rìa thành phố lan rộng, chiếu rọi khắp bầu trời.
Tối qua, rèm cửa sổ không kéo kín, một tia sáng len qua khe hở rọi thẳng vào mặt Bùi Tỉnh.
Anh nheo mắt tỉnh dậy, quay đầu thì nhìn thấy cậu thanh niên kia không biết đã ngồi ở đó từ bao giờ.
Khâu Tân Viễn gần như thức trắng cả đêm, đôi mắt đầy tơ máu. Ánh nhìn của cậu hướng sang khiến người ta cảm thấy lạnh lòng nhưng cậu cũng chỉ liếc mắt một cái rồi cụp mắt xuống, hàng mi dài rũ bóng che khuất thần sắc nơi đáy mắt.
Ngón tay thon dài nhẹ đẩy về phía trước một bản hợp đồng, không rõ đã đặt ở đó từ lúc nào.
Giọng Khâu Tân Viễn khàn đặc, chất giọng trầm thấp vang lên bên tai Bùi Tỉnh: "Tôi ký hợp đồng này."
Ý của cậu đã quá rõ ràng.
Bùi Tỉnh nghe xong lập tức tỉnh hẳn. Anh chậm rãi đứng dậy, không vội đáp lời, chỉ im lặng nhìn bản hợp đồng đã được chuẩn bị sẵn trên bàn.
Anh không biết tình tiết gốc là gì nhưng cũng hiểu rõ đây chính là khởi đầu cho kết cục tồi tệ của nguyên chủ. Nếu không muốn bị cuốn vào mớ kịch bản rối rắm trong cuốn truyện này, tránh xa Khâu Tân Viễn là điều không đúng đắn.
Ngồi xuống đối diện với Khâu Tân Viễn, Bùi Tỉnh hơi nghiêng người về phía trước, cổ áo choàng tắm xộc xệch để lộ xương quai xanh trắng trẻo.
Anh cầm bản hợp đồng trên bàn lên, liếc nhìn sơ qua.
Nội dung bên trong đúng như anh dự đoán, một bản thỏa thuận bao nuôi. Đại ý là Khâu Tân Viễn sẽ ở bên anh một năm, đổi lại anh sẽ trả mười triệu tiền thù lao, đồng thời cam kết không bạc đãi đối phương trong thời gian đó.
Điều kiện đưa ra rất hậu hĩnh. Đổi lại là người khác, có lẽ đã ký ngay không chút do dự nhưng Khâu Tân Viễn lại từng sống chết không đồng ý, giờ không hiểu sao lại thay đổi.
Cậu ấy đã thông suốt nhưng bây giờ Bùi Tỉnh lại không muốn dính dáng gì đến chuyện này nữa.
Anh đặt tờ giấy xuống, ngẩng đầu nhìn người đối diện, định mở miệng từ chối. Thế nhưng chưa kịp nói lời nào, tim anh bỗng nhói lên một cơn đau dữ dội.
May mà khả năng chịu đau của anh khá tốt, không để lộ điều gì khiến Khâu Tân Viễn nghi ngờ.
Cơn đau thoáng qua rồi biến mất như chưa từng xảy ra. Bùi Tỉnh định nói tiếp, nhưng lần này, cơn đau không chỉ ở tim mà lan dọc từ ngực trái ra khắp cơ thể.
Không kịp đề phòng, anh khẽ rên một tiếng, tay vô thức đưa lên ôm lấy ngực.
Khâu Tân Viễn đang đợi câu trả lời, đột nhiên nghe thấy tiếng động, theo phản xạ ngẩng đầu nhìn sang.
Ánh mắt cậu thờ ơ rơi lên gương mặt đang lộ rõ vẻ đau đớn kia, không nói gì, cũng không hỏi han, chỉ lặng lẽ dõi theo anh.