Chương 2.2

Nhϊếp Ngạn nhìn vẻ mặt kia của anh là biết ngay đối phương chẳng hề để tâm đến lời mình nói nhưng hắn cũng quen với cái tính khí bướng bỉnh này rồi, hắn không nói thêm nữa, chỉ lặng lẽ đeo hòm thuốc lên lưng rồi đẩy cửa bước ra ngoài.

Trước khi đi vẫn không yên tâm, hắn quay đầu dặn thêm: “Nếu có chuyện gì thì gọi cho tôi. Sau này đừng dùng loại thuốc đó với Omega nữa, cậu ấy không chịu nổi đâu.”

Bùi Tỉnh ngoài miệng thì ừ à cho có nhưng trong lòng lại âm thầm suy nghĩ không biết sau gáy mình có cái chỗ gồ lên nhỏ nhỏ như vậy không. Anh bèn giơ tay sờ thử, quả nhiên cũng có một cái.

Anh ấn nhẹ lên đó, bất ngờ cảm thấy một luồng điện kỳ lạ chạy khắp cơ thể, khiến anh giật mình rụt tay lại.

Sau một hồi vật lộn mệt nhoài, cả hai người đều rã rời. Bùi Tỉnh gọi trợ lý Lâm mang lên hai bộ quần áo khô cho Khâu Tân Viễn, rồi đi tìm máy sấy tóc, quay lại nhìn người đang ngồi trên giường.

Anh hỏi: “Muốn tôi sấy tóc giúp không hay cậu tự làm?”

May mà có khăn tắm nên chỗ giường bị ướt cũng không nhiều, chỉ có cái gối là hơi thấm nước, lát nữa thay là xong.

Khâu Tân Viễn im lặng, không rõ đang nghĩ gì. Một lúc sau, cậu đột nhiên ngẩng lên nhìn Bùi Tỉnh, ánh mắt dừng lại khá lâu rồi mới vươn tay cầm lấy máy sấy: “Để tôi tự làm.”

Tiếng máy sấy vù vù vang lên, gió mát từ khung cửa sổ thổi vào, cuốn theo mùi hương mờ nhạt còn vương trong không khí.

Trợ lý Lâm làm việc rất nhanh, chẳng bao lâu sau đã có tiếng gõ cửa. Bùi Tỉnh nhận quần áo mang vào, đặt bên giường: “Đây, quần áo mới, lát nữa nhớ thay nhé.”

Tiếng máy sấy quá lớn khiến Khâu Tân Viễn không nghe rõ nhưng nhìn động tác của anh ta thì cũng đoán được. Cậu khẽ gật đầu, mái tóc màu lanh bị gió thổi tung, trông có phần ngoan ngoãn hơn thường ngày.

Bùi Tỉnh bất giác liếc nhìn thêm mấy lần.

Thấy mình không còn việc gì, anh chỉnh lại áo quần hơi xộc xệch rồi đến nằm tạm trên chiếc sofa đặt ở góc phòng chuẩn bị ngủ qua đêm ở đó.

Khâu Tân Viễn vẫn luôn để ý anh, cậu phát hiện đối phương thực sự ôm chăn nằm xuống, không động đậy nữa, hình như đã ngủ rồi.

Ánh mắt cậu hiện lên vẻ kinh ngạc xen lẫn hoài nghi, trong lòng cậu càng thêm thắc mắc về hành động khác thường của Bùi Tỉnh tối nay, rốt cuộc là vì lý do gì?

Trải qua một đêm giằng co mệt mỏi, Khâu Tân Viễn cũng đã rã rời cả người. Cậu mặc bộ đồ mới được đưa tới, cuộn mình trong chăn, tay siết chặt mép chăn.

Lúc hỗn loạn thì chỉ lo vùng vẫy, phản kháng. Giờ yên tĩnh lại, đầu óc quay cuồng cũng dần tỉnh táo, ánh mắt mờ mịt ban nãy giờ nhìn rõ mọi thứ xung quanh.

Căn phòng này giá một đêm hơn vạn tệ, một người bình thường như cậu cả đời có khi cũng không dám mơ bước chân vào. Vậy mà mấy cậu ấm nhà giàu chỉ cần giơ tay là bao trọn cả nơi này.

Dù phản kháng thế nào cũng vô ích. Cuối cùng cậu vẫn bị đưa đến đây, nằm trên chiếc giường này, đúng như người ta muốn.

Đèn trong phòng đã tắt, không gian chìm trong bóng tối. Đôi mắt cậu trống rỗng nhìn vào khoảng đen như bị nuốt chửng.

Khâu Tân Viễn cuối cùng cũng hiểu ra, sự phản kháng của cậu trong mắt những kẻ có tiền chỉ là trò giãy giụa vô nghĩa, không đáng nhắc tới. Thay vì đấu tranh vô vọng, chi bằng thuận theo họ, mỗi người lấy được thứ mình cần.

Cậu đã từ chối biết bao nhiêu người vậy mà đến cuối cùng vẫn phải thỏa hiệp. Nhưng không sao cả, chỉ cần đạt được thứ mình muốn thì những chuyện này... có là gì đâu?

Trong bóng tối, cậu khẽ nhếch môi. Đôi mắt không còn lấy một chút cảm xúc.