Điều trị trong phòng tắm rõ ràng không thích hợp, Bùi Tỉnh lập tức bước nhanh theo vào. Người bên trong đã tỉnh táo hơn một nửa, tuy sắc mặt vẫn nhợt nhạt nhưng nhìn chung đã ổn hơn nhiều. Nghe thấy tiếng động ngoài cửa, Khâu Tân Viễn quay đầu lại nhìn.
Bùi Tỉnh lên tiếng: “Cậu còn đi lại được không?”
Lúc này, Khâu Tân Viễn thực sự không muốn đối diện với người đàn ông này, giọng điệu cũng lạnh lẽo thấy rõ: “Anh còn muốn làm gì?”
Bùi Tỉnh không hề tỏ ra khó chịu, chỉ dựa hờ vào bồn rửa tay, thản nhiên nói: “Tôi đã gọi bác sĩ đến rồi. Cậu tự ra ngoài được không, hay để tôi bế... để tôi dìu cậu?”
Anh đổi lời kịp thời, bởi lẽ để một người đàn ông trưởng thành bị bế ra ngoài, nói ra cũng có chút khó nghe.
Người vừa sai người bỏ thuốc cậu, không những không động tay động chân, lại còn gọi bác sĩ đến hành động này khiến Khâu Tân Viễn cảm thấy khó hiểu, thậm chí đầy nghi ngờ. Cậu hoàn toàn không đoán được rốt cuộc tên công tử này đang giở trò gì, mà thật ra cũng chẳng muốn đoán làm gì.
Cậu lạnh nhạt từ chối: “Tôi tự đi được.”
Bùi Tỉnh gật đầu tỏ ý đồng ý nhưng thấy Khâu Tân Viễn bước từng bước chậm rãi, người run rẩy như muốn ngã, anh vẫn không kìm được, chủ động bước tới đỡ lấy cánh tay cậu.
Khâu Tân Viễn phản xạ muốn rút tay về nhưng lại bị giữ chặt. Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên bên tai, có chút bất đắc dĩ nhưng cũng không thiếu phần dịu dàng: “Đừng giãy nữa, đi kiểu này thì tới sáng chắc cậu còn chưa ra nổi khỏi đây.”
Tay chân vẫn mềm nhũn, không còn sức, Khâu Tân Viễn đành cắn răng đè nén cảm giác chán ghét trong lòng, miễn cưỡng mượn lực đối phương chậm rãi bước ra khỏi phòng tắm.
Khi đi ngang qua cửa, Bùi Tỉnh tiện tay lấy một chiếc khăn tắm trên giá, khoác nhẹ lên người cậu.
Khâu Tân Viễn nằm xuống giường, để mặc cho Nhϊếp Ngạn tiến hành kiểm tra.
Trong lúc đó, Bùi Tỉnh lặng lẽ đóng cửa sổ đang mở, trong phòng vẫn còn điều hòa hoạt động nên dù người còn ướt, cũng không cảm thấy quá lạnh.
Thuốc ức chế đã được tiêm từ trước, pheromone cơ bản đã bị khống chế. Dù vậy, Nhϊếp Ngạn vẫn cẩn trọng tiêm thêm một mũi, sau đó kê thêm vài loại thuốc và dặn dò: “Hai ngày tới nhớ nghỉ ngơi cho tốt.”
Xong việc, hắn bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi.
Bùi Tỉnh nhận lấy tờ chẩn đoán từ tay bác sĩ, im lặng đọc qua từng dòng, âm thầm ghi nhớ nội dung để lát nữa còn tra cứu trên điện thoại.
Lúc này, ánh mắt anh mới dừng lại nơi góc dưới của tờ giấy, nơi có chữ ký của bác sĩ, và biết được tên người này, Nhϊếp
Ngạn.
Thu xếp xong xuôi, Nhϊếp Ngạn quay đầu lại, ném một câu cuối trước khi đi: “Tuyến thể của cậu ấy vốn đã yếu, cậu liệu mà làm, đừng để xảy ra chuyện chết người.”
Tuyến thể là gì?
Bùi Tỉnh im lặng nhìn người đang nằm trên giường, ánh mắt vô tình dừng lại ở vùng gáy, nơi có một chỗ nhô lên mờ mờ mà anh chưa từng chú ý đến trước đó.
Anh bình thản đáp lời: “Được, tôi hiểu rồi.”