Mùi trong phòng rõ ràng có vấn đề nhưng vì hương ấy phát ra từ người Khâu Tân Viễn mà cậu ta lại là nạn nhân, còn thủ phạm rất có thể chính là chủ nhân thật sự của cơ thể này nên Bùi Tỉnh cũng không tiện mở miệng hỏi.
Anh ngồi thả lỏng trên ghế sofa, cổ áo choàng tắm hơi trễ xuống, để lộ một phần ngực săn chắc và vòm xương quai xanh quyến rũ.
Bùi Tỉnh nghiêng đầu, ánh mắt nhìn về phía người đang nằm trên giường. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, từng động tác đều trở nên ám muội nhưng trong đôi mắt đen sâu thẳm của anh, vẫn luôn giữ được sự tỉnh táo và sáng rõ.
Anh cất tiếng hỏi khẽ: “Này cậu, ổn chứ?”
Ống thuốc ức chế mà Khâu Tân Viễn tìm được không phải loại tốt. Dù tạm thời kìm nén được cơn phát tình do thuốc kí©h thí©ɧ, nhưng lại kéo theo những cơn đau dữ dội và phản ứng phụ nghiêm trọng.
Thấy người kia không trả lời, sắc đỏ trên gương mặt cũng dần biến mất, thay vào đó là vẻ tái nhợt, toàn thân run lên từng chập, Bùi Tỉnh lập tức cảm thấy có điều không ổn, anh thầm nghĩ: [Chẳng lẽ thuốc phản ứng mạnh đến mức nguy hiểm đến tính mạng?]
Anh bật dậy, bước nhanh đến bên giường: “Cậu sao rồi?”
Tuyến thể của Khâu Tân Viễn vốn đã yếu hơn Omega bình thường nên khi thuốc ngấm vào lại càng khiến cơn đau thêm khốc liệt. Cậu hé môi, muốn nói gì đó, nhưng một đợt đau quặn thốc lên khiến cậu không thốt nổi nên lời.
Thấy cậu khẽ rên lên, mặt mày trắng bệch, trán túa đầy mồ hôi lạnh, Bùi Tỉnh không kịp nghĩ nhiều, lập tức bế cậu vào phòng tắm với hy vọng ngâm nước lạnh có thể làm dịu cơn khó chịu.
Nước lạnh xối thẳng lên da thịt, giúp làm dịu cảm giác râm ran khó chịu, đồng thời cũng khiến cơn đau nơi tuyến thể của Khâu Tân Viễn giảm đi phần nào.
Quần áo ướt sũng dính sát vào cơ thể, làm nổi bật vóc dáng mềm mại, làn da dưới lớp áo sơ mi ẩn hiện, đỏ ửng như một đóa hồng vừa hé nở.
Bùi Tỉnh dù không hứng thú với đàn ông, cũng chẳng phải bậc thánh nhân có thể hoàn toàn thờ ơ trước cảnh tượng này, huống hồ, hiện tại anh cũng đang bị ảnh hưởng bởi mùi hương kia.
Cố gắng dẹp bỏ những phản ứng đang trỗi dậy trong người, anh đưa vòi sen cho người đang ngồi trong bồn, giọng nói vọng trong phòng tắm có chút khàn khàn: “Cậu cứ ngâm mình ở đây, tôi ra ngoài đợi. Có chuyện gì thì gọi tôi.”
Anh ra ngoài, mở cửa sổ cho gió đêm tràn vào xua bớt mùi hương nồng nặc trong phòng.
Gió tầng cao khách sạn về đêm khá mạnh, thổi bay mái tóc anh ra sau, để lộ khuôn mặt tuấn tú, góc cạnh rõ ràng dưới ánh đèn nhạt.
Bác sĩ tư đến rất nhanh, chẳng mấy chốc bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Bùi Tỉnh ra mở cửa.
Người đến trông khoảng hai mươi lăm tuổi, mặc blouse trắng, đeo một hòm thuốc lớn sau lưng, thoạt nhìn có phần giống thầy thuốc cổ truyền hơn là bác sĩ hiện đại.
Lúc này, Bùi Tỉnh đã lấy lại phần nào tinh thần. Anh nghiêng người nhường đường, chỉ tay về phía phòng tắm vẫn còn tiếng nước chảy: “Người ở trong đó, phiền anh vào xem giúp.”
Bác sĩ này tên là Nhϊếp Ngạn. Trước kia, Bùi Tỉnh chưa từng gọi hắn là “bác sĩ”, chỉ gọi thẳng tên. Nghe vậy, Nhϊếp Ngạn hơi ngạc nhiên liếc nhìn anh, ánh mắt thoáng qua một tia nghi hoặc.
Nhưng chưa kịp hỏi gì, hắn đã bị mùi pheromone dày đặc trong phòng ngủ đập thẳng vào mũi. Là một Beta, khả năng cảm nhận pheromone của hắn vốn không mạnh, vậy mà trong phòng này hắn vẫn ngửi thấy rõ ràng, đủ hiểu thứ mùi này đã nồng đến mức nào.
Hắn bước nhanh vào trong, không nhịn được lầm bầm: “Không hiểu cậu đang nghĩ gì nữa. Dùng thuốc ép Omega phát tình, cậu không sợ xảy ra án mạng à?”
Omega?
Là lần đầu tiên Bùi Tỉnh nghe thấy từ này, trong lòng đầy nghi hoặc.
Nhưng thấy đối phương có vẻ rất thân quen với “nguyên chủ” của cơ thể này, anh sợ nói nhiều sẽ bại lộ nên chỉ im lặng, tạm thời coi như mặc nhận chuyện đó.