Chương 20

Người trả lời Bùi Tỉnh là Khỉ Ốm, tốc độ còn nhanh hơn cả Tư Lượng Áo. Tiệc bắt đầu lúc bảy giờ, lần này họ muốn tổ chức tiệc bể bơi, mời không ít cậu ấm cô chiêu, trong đó trai xinh gái đẹp đặc biệt nhiều.

Điều này khiến An Hàng vô cùng phấn khích, chỉ nhìn tin nhắn thôi cũng cảm nhận được sự vui mừng của cậu ta.

Tư Lượng Áo có lẽ thấy đã có người trả lời, bên kia lại còn việc chưa xử lý xong nên mãi lâu sau mới xuất hiện.

Bùi Tỉnh đứng dậy, lấy một bộ quần áo từ tủ ném lên giường, rồi tìm một cái túi bỏ vào, xách theo chuẩn bị xuống nhà lái xe đi.

Nhưng đến cửa, anh chợt dừng lại, quay lại lấy thêm một cái túi nữa, trong đó để một bộ quần áo anh chưa từng mặc.

Vừa đi ra ngoài vừa nhắn tin hỏi Khâu Tân Viễn đang ở đâu.

Anh muốn đưa Khâu Tân Viễn đi cùng, loại tiệc tùng này sao có thể thiếu nhân vật chính trong truyện.

Địa chỉ Khâu Tân Viễn gửi là trước cửa một trung tâm thương mại ở khu trung tâm thành phố. Nơi này bất kể thời gian nào cũng đông người qua lại, gần tối thì càng náo nhiệt.

Bùi Tỉnh dừng xe bên đường, nhìn qua cửa kính, gần như ngay lập tức đã thấy chàng trai đang đứng dưới ánh đèn, cúi đầu nhìn điện thoại, bóng dáng lẫn trong đám đông, lúc ẩn lúc hiện.

Anh gọi điện: “Alo, tôi ở bên đường đối diện cậu, qua đây đi.”

Khâu Tân Viễn ngẩng đầu, đôi mắt hổ phách dưới ánh đèn đặc biệt sáng. Cậu nhìn quanh, nhanh chóng thấy chiếc Maserati màu trắng.

Bùi Tỉnh hạ cửa kính, tháo dây an toàn, nửa người ghé ra ngoài, mỉm cười vẫy tay: “Bên này.”

Một Alpha đẹp trai giàu có xuất hiện, ngay lập tức thu hút ánh nhìn của không ít người qua đường. Nhưng Bùi Tỉnh chẳng bận tâm, ánh mắt vẫn chỉ đặt trên Khâu Tân Viễn.

Khâu Tân Viễn vô thức siết chặt điện thoại: “Tôi thấy rồi, tôi qua ngay.”

Nói xong, cậu cúp máy.

Sau đó, Khâu Tân Viễn do dự một chút, cuối cùng đi vòng qua, mở cửa ghế phụ ngồi xuống.

Bùi Tỉnh thắt dây an toàn, đợi cậu ngồi yên mới khởi động xe. Cửa kính xe kéo lên, ngăn cách ánh nhìn bên ngoài.

Trong xe có một mùi hương thoang thoảng. Không phải xịt phòng, cũng không phải pheromone, càng không phải mùi của Bùi Tỉnh mà là mùi hương thực vật tươi mát, rất sảng khoái.

Chính mùi hương dễ chịu này lại khiến Bùi Tỉnh cảm thấy hơi choáng váng, không quá mạnh nhưng cũng đủ làm anh khó chịu.

Địa điểm tiệc khá xa trung tâm. Bây giờ họ đã đi được một quãng đường dài, xung quanh chỉ có cây xanh, con đường vắng vẻ chỉ còn ánh đèn đường. Gió thổi qua, những chiếc lá khô vàng xào xạc.

Cơ thể Bùi Tỉnh bắt đầu nóng lên, anh đánh lái dừng xe bên đường, quay sang người bên cạnh: “Cậu quên dán miếng dán ức chế à?”

Gò má Khâu Tân Viễn ửng hồng. Việc đầu tiên mỗi ngày của cậu là dán miếng dán này làm sao quên được, chỉ có thể nghĩ là vô tình rơi.

Nhưng khi sờ lên, cảm giác quen thuộc cho thấy miếng dán vẫn còn nguyên.

Cậu lắc đầu: “Không.”

Rồi nhíu mày: “Anh ngửi thấy mùi pheromone của tôi à?”

Bùi Tỉnh gật đầu: “Lần trước Nhϊếp Ngạn nói kỳ phát tình của cậu vào khoảng thời gian này.”

Mùi hương ngọt ngào dường như càng nồng hơn. Bùi Tỉnh xoa sống mũi, tay kia lấy từ hộp trong xe ra ống thuốc ức chế mà Nhϊếp Ngạn từng đưa, vốn để phòng hờ. Anh không ngờ lại dùng đến nhanh như vậy.

Không để ý lời người bên cạnh, anh đưa cho Khâu Tân Viễn: “Đây là thuốc Nhϊếp Ngạn đưa tôi lần trước, bây giờ cậu tự tiêm đi.”

Nói rồi, anh tháo dây an toàn, mở cửa xe. Gió lạnh ùa vào, đầu óc anh lập tức tỉnh táo hơn: “Tôi ra ngoài chờ, cậu xong thì gọi tôi.”

Khâu Tân Viễn nhận ống tiêm nhỏ, lúc này mới cảm thấy tay chân vô lực. Cậu nhìn theo bóng lưng Bùi Tỉnh, ánh mắt thoáng chút khó hiểu.

Dịch thể lạnh lẽo chảy dọc mạch máu, sự bồn chồn khó tả được xoa dịu.

Ngón tay đặt lên miếng dán ức chế, nhẹ nhàng vuốt ve.

Lần này không giống những lần trước, không đau đớn dữ dội, không buồn nôn khó chịu.

Khâu Tân Viễn khẽ hít vào, ngửi thấy mùi lạnh lẽo xen lẫn trong hương hoa trà nồng nàn còn sót lại trong xe.

Rõ ràng vẫn là mùi tuyết tùng quen thuộc nhưng cậu lại nhạy cảm nhận ra có gì đó khác lạ.

Nhận ra mình đang nghĩ gì, Khâu Tân Viễn lắc đầu. Pheromone làm sao có thể thay đổi? Một khi tuyến thể đã phát triển hoàn chỉnh, sẽ không biến thành mùi khác.

Bùi Tỉnh đứng dưới gốc cây, cả gương mặt chìm trong bóng tối. Hai ngón tay kẹp điếu thuốc đang cháy, làn khói trắng bay ra rồi nhanh chóng tan theo gió.

Lúc đi ra, anh mặc thêm chiếc áo khoác sẫm màu không mũ. Theo lý mà nói, thời tiết này vừa vặn nhưng giờ anh lại cảm thấy nóng.

Mùi nicotin vòng trong khoang miệng rồi rời đi, như một cách trấn an sự bất thường của cơ thể.

Đôi mắt đen sâu thẳm rơi vào khoảng tối, khó thấy rõ cảm xúc. Anh cúi đầu nhìn mặt đất, chợt nhận ra trên tay đã là điếu thuốc thứ hai.

Điếu đầu tiên bị anh dập dưới chân, tiện tay ném vào thùng rác gần đó.

Tỉ lệ tương tác giữa Alpha và Omega vốn cao, dễ mang lại kɧoáı ©ảʍ, cũng dễ khiến cả hai mất kiểm soát, chỉ vì pheromone mà phạm sai lầm không thể cứu vãn.

Nồng độ pheromone của Khâu Tân Viễn vừa rồi, nếu đổi lại là người khác, bên trong xe e rằng đã là cảnh tượng nóng bỏng.

Tuyến thể Khâu Tân Viễn phát triển kém, khả năng cảm nhận pheromone yếu hơn, thời gian nhận biết cũng chậm hơn. Nhưng Bùi Tỉnh thì khác. Pheromone ảnh hưởng không nhỏ đến anh, vậy mà ngay trong tình huống đó, anh vẫn không làm gì, chỉ đưa thuốc ức chế cho Khâu Tân Viễn rồi rời đi.

Dưới ánh đèn đường, thùng rác cạnh đó in bóng. Người đàn ông bước ra từ bóng tối, ánh sáng mờ phủ lên gương mặt tuấn tú, tạo thành một lớp bóng mơ hồ, khiến ngũ quan càng thêm dịu dàng.

Trong khoảnh khắc, hình ảnh về con người trước kia dần tan biến trong trí nhớ Khâu Tân Viễn, chỉ còn lại dáng hình trước mắt.

Bùi Tỉnh ngậm điếu thuốc, đầu óc đã tỉnh táo hơn, cảm giác cũng trở lại. Anh phát hiện ánh mắt của Khâu Tân Viễn từ nãy đến giờ vẫn luôn đặt trên mình.

Bùi Tỉnh nheo mắt.

Khâu Tân Viễn đang có ý gì?

Tác giả có lời muốn nói:

Đến rồi, đến rồi!