Chương 19

Chàng trai từ đầu đến cuối vẫn ngồi trên ghế sofa, đầu hơi ngẩng, mắt cụp xuống, lạnh lùng nhìn hai người trước mặt. Không một biểu cảm nào, chỉ có nắm đấm siết chặt đặt bên cạnh mới để lộ ra sự căm phẫn mãnh liệt trong lòng.

Cuối cùng, bị họ quấy rầy đến phát ngán, giọng cậu lạnh như băng: “Tôi sẽ không cho hai người một đồng nào.”

Việt Phi Chương tức giận, cầm cái ly trên bàn đập mạnh xuống đất. Tiếng vỡ chói tai, mảnh vỡ bắn tung tóe, một mảnh văng về phía Khâu Tân Viễn. Cậu không né tránh, mặc kệ nó để lại vết xước đỏ tươi trên làn da trắng.

Ông ta chửi rủa: “Đồ vong ân bội nghĩa!”

Cậu gác một chân lên chân kia, đầu hơi nghiêng, máu tươi chảy xuống theo khuôn mặt, giọng nói cũng dường như vương mùi máu tanh: “Hai người muốn tôi báo cảnh sát sao?”

Đúng lúc này, Chúc Hoằng Lượng bước vào, vừa hay chứng kiến cảnh tượng. Trong lòng hắn ta vô cùng tức giận nhưng trên mặt vẫn giữ bình tĩnh: “Sếp, cần gọi bảo vệ không?”

Khâu Tân Viễn nhắm mắt, che giấu cảm xúc, ngả người ra sau, xoay ghế lại: “Gọi đi.”

Hai người kia làm sao chịu bỏ cuộc. Nghe vậy, Tương Ức Mai bước lên, giọng the thé: “Khâu Tân Viễn, tôi là dì của cháu, cháu dám gọi người đuổi chúng tôi sao?”

Năng lực kinh doanh của Việt Phi Chương vốn không khá, xưa nay nhờ bố mẹ Khâu Tân Viễn chống lưng, nhiều đối tác nể mặt nhà họ Khâu mới hợp tác. Công ty hàng năm vẫn duy trì được chút lợi nhuận, ông ta lại tưởng bản thân có bản lĩnh.

Nhưng khi chỉ dựa vào chính mình, những người từng “tốt bụng” lập tức trở mặt. Dự án ngày một kém, công ty ngày một xuống dốc. Nếu cứ tiếp tục, phá sản chỉ còn là vấn đề thời gian.

Nghĩ đến những ngày tháng không tiền, Việt Phi Chương càng thêm sốt ruột, định vòng qua bàn, trực tiếp bắt lấy người trên ghế.

Chúc Hoằng Lượng lập tức bước lên chặn lại: “Ông muốn làm gì?”

Tuy là Beta, sức lực không bằng Alpha nhưng Chúc Hoằng Lượng dù sao cũng là đàn ông trưởng thành khỏe mạnh. Trong chốc lát, Việt Phi Chương không thể vượt qua được, sắc mặt càng thêm khó coi. Đang định dùng sức thì bảo vệ chạy đến, nhanh chóng khống chế ông ta. Đồng thời, một bảo vệ khác cũng giữ chặt Tương Ức Mai đang lao tới.

Việt Phi Chương giãy giụa: “Thả tôi ra! Các anh biết tôi là ai không? Còn muốn làm việc nữa không?”

Tiếng Tương Ức Mai the thé gần như muốn lật tung trần nhà: “Các anh muốn làm gì! Mau buông ra! Khâu Tân Viễn, bảo họ thả chúng tôi!”

Nhưng mặc kệ họ giãy giụa thế nào, bảo vệ vẫn giữ chặt, từ từ đưa cả hai ra khỏi văn phòng.

Tiếng chửi rủa dần xa.

Chúc Hoằng Lượng chỉnh lại bộ vest hơi nhăn nhúm, vuốt tóc, có chút bất lực nói: “Cậu là do hai người đó nuôi lớn thật sao?”

Khâu Tân Viễn đã xoay ghế lại. Cậu thản nhiên xoa vết thương trên mặt, ừ một tiếng rồi hỏi: “Những thứ tôi bảo cậu chuẩn bị xong chưa?”

Chúc Hoằng Lượng gật đầu: “Đều ở đây cả, nhưng e rằng chỉ vậy thì chưa đủ.”

Khâu Tân Viễn đặt tay lên bàn, tiện tay hất một mảnh vỡ vào thùng rác, rồi khoanh tay, cằm gác lên cánh tay: “Không sao. Tôi còn vài thứ ‘hay ho’, sắp xếp xong sẽ đưa cho cậu.”

Sau khi quen biết Khâu Tân Viễn, ấn tượng của Chúc Hoằng Lượng về Omega này là luôn bận rộn làm thêm. Từ lúc còn làm lặt vặt đến khi mở studio, vừa làm vừa quản lý, mỗi ngày đều quay cuồng như con thoi không nghỉ.

Ban đầu anh ta thắc mắc tại sao cậu bạn lại vất vả như vậy. Sau khi tìm hiểu, mới biết Khâu Tân Viễn mồ côi, dì nuôi chẳng mấy quan tâm, đến khi trưởng thành thì bị đuổi khỏi nhà.

Không biết cụ thể cậu từng sống thế nào ở đó nhưng chỉ riêng việc bị đuổi đi cũng đủ cho thấy chẳng tốt đẹp gì.

Omega này luôn tranh thủ từng cơ hội để vươn lên, sau mấy năm mới có được cuộc sống hiện tại. Không ngờ Tương Ức Mai và Việt Phi Chương lại mò tới như chuột ngửi thấy mùi, mở miệng ra là đòi tiền.

Khâu Tân Viễn biết bạn mình đang dùng ánh mắt quen thuộc nhìn cậu, thương hại, đồng cảm, xót xa.

Cậu không có phản ứng nào. Những cảm xúc ấy không ảnh hưởng được đến cậu, với cậu có cũng được, không có cũng chẳng sao.

Nhưng vì đó là bạn mình, Khâu Tân Viễn ngẩng đầu nói: “Tôi không sao.”

“Không sao thì tốt rồi.”

Chúc Hoằng Lượng nhìn kỹ biểu cảm của cậu. Ngoài vết thương trên mặt, cơ bản chẳng khác gì thường ngày, hắn ta mới yên tâm. Rồi cau mày nhìn căn phòng bừa bộn: “Tôi đi gọi người dọn dẹp.”

Khâu Tân Viễn gật đầu: “Làm phiền cậu.”

Chúc Hoằng Lượng cười: “Chúng ta khách sáo gì.”

Nói xong, hắn ta mở cửa đi ra.

Sau một hồi ồn ào, mặt trời đã lặn, ánh chiều tà chiếu xuống mặt đất, lan vào trong phòng.

Khâu Tân Viễn liếc nhìn rồi dứt khoát kéo rèm cửa lại. Văn phòng không bật đèn lập tức tối sầm.

Một tia nắng lọt qua khe rèm, chiếu vào chiếc điện thoại đang rung.

Vừa nãy cậu tiện tay đặt nó lên bàn. Màn hình sáng lên vì có tin nhắn mới, ánh sáng phản chiếu vào đáy mắt anh.

Tin nhắn của Bùi Tỉnh: [Ở đâu?]

Bùi Tỉnh: [Gửi địa chỉ cho tôi, tôi đến đón cậu.]

Người thanh niên đứng bên bàn cúi đầu nhìn màn hình dần tắt. Khi nghe thấy tiếng động ở cửa, cậu mới cầm điện thoại lên, gửi địa chỉ đi, không nói thêm lời nào, xoay người rời khỏi phòng.

Bùi Tỉnh bị tin nhắn trong nhóm đánh thức.

Không phải nhóm hơn hai mươi người có Khỉ Ốm và mấy người khác, nhóm đó quá ồn ào, bọn họ đã lập nhóm mới, còn anh thì rời nhóm cũ.

Không lâu sau khi nhóm mới lập, Khỉ Ốm đã kéo thêm một người vào. Chính người đó từng nhắn tin cho anh lúc anh đang ngủ. Ban đầu chỉ có cậu ta nói, sau Khỉ Ốm mới nhập cuộc.

Tính cách hai người kia khá hoạt bát, nói chuyện không ngừng. Mới một lúc mà tin nhắn trong nhóm đã lên đến hàng trăm.

Bùi Tỉnh vừa vào, đã bị tag tên.

Tư Lượng Áo: [Anh Bùi, em về rồi. Tối nay vừa hay là sinh nhật em, đến chơi nhé.]

Anh lục trí nhớ mới nhận ra cậu ba nhà họ Tư. Người này tính cũng không tệ, năm kia đi du học, gần đây mới về nước. Quan hệ với nguyên chủ khá tốt.

Anh gõ vài chữ lên màn hình: [Được, mấy giờ?]

Tác giả có lời muốn nói:

Được nghỉ rồi, cuối cùng cũng có thể thở phào, vui vẻ, yêu mọi người! Chúc mừng Trung thu!