Chương 18

Văn phòng của Khâu Tân Viễn đột ngột xuất hiện hai vị khách không mời mà đến.

Omega đứng chắn ngay cửa, gương mặt lạnh lùng. Chiếc hoodie đen trùm đầu càng làm làn da trắng trẻo thêm nổi bật, khiến sắc mặt cậu dường như phủ một tầng sương mỏng. Đôi mắt màu hổ phách dưới bóng tối trở nên sâu thẳm, ánh nhìn tưởng như bình thản nhưng lại mang một áp lực vô hình, đè nén lên người thanh niên trước mặt.

Trong phòng, người phụ nữ kia ăn mặc tươm tất, song hành động và khí chất chẳng khác gì một mụ đàn bà chanh chua.Bà ta ngồi chễm chệ trên ghế làm việc, buộc chủ nhân chỗ ngồi phải đứng nép sang một bên. Màn hình máy tính vẫn sáng nhưng may mắn đã kịp khóa lại.

Bà ta nhướn mày, ánh mắt không hề e dè đảo khắp căn phòng. Không gian rộng rãi, sáng sủa nhưng trong mắt bà thỉnh thoảng lóe lên tia tham lam khiến người ta buồn nôn.

Bên cạnh bà là một người đàn ông trung niên mặc âu phục chỉn chu nhưng bụng bia nhô ra rõ rệt. Hắn đứng chống tay vào mép bàn làm việc, vạt áo trước nhăn nhúm thành từng nếp. Vừa nhìn quanh hắn vừa cất giọng hờ hững: “Phòng làm việc này cũng tạm được.”

Hai gương mặt quá quen thuộc này đã gắn liền với hơn mười năm cuộc đời Khâu Tân Viễn, đến mức dù chết đi cậu cũng không thể quên.

Dì cùng dượng của cậu.

Bóng dáng đen thẫm kia vốn đã nổi bật, nay đứng giữa đám người lại càng chói mắt. Càng khiến người ta chú ý là khi thấy Khâu Tân Viễn, dì còn nở nụ cười tươi hoàn toàn khác với dáng vẻ chanh chua khi vừa đuổi người ra ngoài.

Trên tai bà ta đeo đôi hoa tai cũ kỹ, viên trân châu mờ xỉn, dưới ánh đèn cũng không phát ra chút sáng bóng nào.

Tương Ức Mai nhìn Khâu Tân Viễn từ trên xuống dưới, đưa tay định kéo cậu: “Tiểu Viễn, nhiều năm không gặp, không ngờ cháu đã lớn thế này rồi!”

Việt Phi Chương ở phía sau cũng bước theo, ánh mắt hơi hoảng hốt, quét qua từng tấc quần áo hàng hiệu trên người cậu, biểu cảm có phần bất thường.

Lâu sau, trên gương mặt béo núc nặn ra một nụ cười: “Xem ra những năm gần đây sống không tệ.”

Chỉ cần liếc mắt cũng nhìn thấu sự dối trá.

Khâu Tân Viễn né tránh bàn tay của Tương Ức Mai ngay trước mặt tất cả nhân viên, ánh mắt lạnh lùng lóe lên vẻ hung ác theo bản năng. Nhưng nghĩ đến điều gì đó, cậu vội lộ ra một nụ cười cứng ngắc: “Dì…”

Cậu không muốn giả vờ trước mặt họ, trực tiếp nói rõ mục đích: “Hai người đến đòi tiền à?”

Việt Phi Chương vòng qua Tương Ức Mai, cười nói: “Tiểu Viễn, gần đây công ty của cậu gặp chút vấn đề, cháu mà chịu giúp thì còn gì bằng.”

Nói xong, ánh mắt ông ta vô thức dừng lại trên gương mặt Khâu Tân Viễn, nơi dường như hội tụ tất cả ưu điểm của bố mẹ cậu.

Một thời gian trước, công ty ông ta gặp rắc rối tài chính. Khi cầu cứu khắp nơi, từ một người bạn thân thiết, ông ta mới biết đứa cháu trai từng bị họ đuổi ra ngoài đã mở studio, lại được cậu ấm nhà họ Bùi để mắt tới. Nhờ thế mà giá trị của cậu hiện tại đã khác xưa.

Chỉ cần Khâu Tân Viễn chịu ra mặt, tất cả vấn đề của công ty chẳng phải sẽ dễ dàng giải quyết sao?

Nghĩ vậy, nụ cười trên mặt Việt Phi Chương càng rạng rỡ.

Trong lòng lại không khỏi oán trách, nuôi đứa nhỏ này lớn từng ấy năm, nay kiếm được nhiều tiền mà chẳng hề nói cho họ biết, đúng là đồ vong ân bội nghĩa.

Khâu Tân Viễn quay người đi về phía văn phòng. Hai vợ chồng thấy vậy liền tưởng cậu đi lấy tiền, vội vàng đi theo, nụ cười trên mặt nở rộ như hoa.

Chúc Hoằng Lượng đợi sau khi cửa đóng, nhìn nhân viên còn đang hóng chuyện, cau mày: “Còn không đi làm việc? Công việc xong hết rồi à?”

Thấy sếp sắp nổi giận, mọi người mới lục tục trở lại chỗ ngồi.

Hắn ở ngoài canh chừng một lúc, đảm bảo không ai dám phân tâm, rồi mới đặt tài liệu xuống, lo lắng bước vào văn phòng.

Tương Ức Mai hớn hở đi vào, ai ngờ Khâu Tân Viễn đã nằm xuống sofa, thản nhiên nói: “Tôi không có tiền. Có cũng không giúp. Hai người về đi.”

Tương Ức Mai nhíu mày: “Tiểu Viễn, sau khi bố mẹ cháu mất, chúng tôi đã tốt bụng cưu mang. Nhiều năm qua cũng coi như tận tâm tận lực.”

Việt Phi Chương phụ họa: “Tiểu Viễn, cháu không thể vong ân bội nghĩa như thế.”

Khâu Tân Viễn tuy thấp hơn họ, nhưng ánh mắt lại mang áp lực, chẳng còn dáng vẻ nhẫn nhịn như mấy năm trước. Cậu đột nhiên cười, giọng nói không chút cảm xúc: “Tận tâm tận lực? Dì nói câu này mà không thấy chột dạ sao?”

Tương Ức Mai không giữ nổi bình tĩnh, song vẫn cố gắng giữ thể diện, nụ cười biến mất, giọng the thé: “Cháu có ý gì? Chẳng phải chúng tôi đã nuôi cháu lớn sao? Bây giờ cháu lành lặn, không phải ngủ ngoài đường, còn chưa hài lòng?”

Khâu Tân Viễn ngồi dậy, ánh mắt càng lạnh lẽo, bị lời bà ta chọc cười: “Hài lòng? Vậy dì nói xem, cháu ở đâu, ăn gì, hai người dùng cách nào nuôi cháu lớn?”

Trong ký ức, căn phòng nhỏ hẹp, đêm đến chuột gián bò khắp nơi, mùa đông co ro trong chăn lạnh cứng, run rẩy không thể ngủ.

Quần áo trên người toàn là đồ cũ của con trai họ vứt cho, cơm ăn thì khi có khi không. Hễ họ không vui, mấy ngày liền chẳng được nhìn mặt, thậm chí bị đánh đập.

Ngày bị đuổi khỏi nhà, cậu còn cảm thấy đó là một sự giải thoát.

Cậu biết sớm muộn cũng có ngày họ tìm đến, chỉ không ngờ nhanh như vậy.

Ánh mắt lạnh lùng của cậu dán chặt vào hai kẻ trước mặt.

Nếu họ không bao giờ đến, có lẽ cậu sẽ bỏ qua chuyện cũ, coi như cả đời không có quan hệ. Dù sao việc nuôi cậu lớn cũng là sự thật.

Nhưng chỉ đến thế thôi.

Không ngờ Tương Ức Mai và Việt Phi Chương lại trơ trẽn mặt dày đến vậy.

Hai năm qua, cậu chưa từng có một ngày nghỉ ngơi đúng nghĩa. Dù bận rộn, chỉ cần có chút thời gian, cậu vẫn dành để theo dõi công ty của Việt Phi Chương, nên những chuyện mờ ám ông ta làm, cậu đều biết đôi phần.

Việt Phi Chương vẫn không chịu buông tha: “Giờ cứng cáp rồi, sao lại không coi là nuôi lớn? Cháu tiêu nhiều tiền của nhà chúng tôi như thế, không nên báo hiếu sao?”

Khâu Tân Viễn nheo mắt: “Nói đến đây, tôi suýt quên. Lúc đó bố mẹ tôi có để lại một khoản tiền bồi thường không nhỏ, phải không?”

Bố mẹ cậu mất đột ngột, trong nhà chỉ còn lại một đứa trẻ. Tình cảnh lúc đó, cậu hoàn toàn bất lực.

Cuối cùng, Tương Ức Mai và Việt Phi Chương đứng ra thương lượng. Rõ ràng có nhiều điểm đáng ngờ, vậy mà họ khẳng định là tai nạn, không đến hai ngày đã nhận khoản bồi thường lớn, rồi dẫn cậu rời đi.

Từ nhỏ đến lớn, chưa từng thấy họ nhắc tới số tiền ấy. Đến năm mười lăm tuổi, một lần Việt Phi Chương uống say lỡ miệng, cậu mới nghe lén được.

Giờ còn dám nói chuyện báo hiếu?

Khâu Tân Viễn bật cười lạnh.

Cậu chưa bao giờ là người ngoan ngoãn, càng không phải là kẻ dễ tha thứ.

Tác giả có lời muốn nói:

Hai vợ chồng này không sống yên ổn được bao lâu đâu, mọi người yên tâm nhé!