Trong phòng Khâu Tân Viễn có một chiếc ghế sofa đơn, cậu nằm dài trên đó. Vì vừa tắm xong nên trên người vẫn còn hơi nước, đôi chân dài trắng nõn buông thõng trên tay vịn, những giọt nước chưa khô còn đọng lại trên da.
Lưng cậu cong thành một đường mềm mại, hai tay buông tự nhiên sang hai bên, đầu ngửa ra sau, mái tóc nửa khô xõa xuống, ánh mắt hướng lên trần nhà trắng tinh.
Không có cha mẹ bên cạnh, dì cũng chẳng mấy bận tâm, cậu không bị gò bó bởi bất kỳ quy tắc nào. Cậu thích tư thế này, nó giúp cơ thể thư giãn, dù ngồi lâu sẽ hơi khó chịu.
Bên cạnh là cửa sổ phòng ngủ, lớp kính ngăn cách tiếng gió rít bên ngoài. Bên trong tối om, chẳng nhìn thấy gì.
Không rõ đã bao lâu trôi qua, đến tận ba giờ sáng cậu mới thấy buồn ngủ.
Khâu Tân Viễn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, hình ảnh phản chiếu trên mặt kính. Cậu đưa tay kéo rèm lại.
Ngày hôm sau, Bùi Tỉnh dậy rất sớm. Anh không vội gọi Khâu Tân Viễn mà trước tiên ghé công ty một vòng, sau đó ngồi xuống một quán gần đó, gọi hai món điểm tâm ngọt rồi nhìn về phía cửa công ty qua ô cửa kính lớn.
Nhiệt độ giảm mạnh, người qua đường đã khoác quần áo dày dặn. Bùi Tỉnh mặc hoodie trắng, bên ngoài khoác áo bóng chày đen, hai chân vắt chéo lười biếng dưới lớp quần jean sáng màu.
Anh chống cằm, tay phải thỉnh thoảng chọc vào chiếc bánh trước mặt. Vì đội mũ đen nên ánh mắ tanh khuất trong bóng tối không rõ đang nhìn về đâu.
Anh lại đưa một miếng bánh vào miệng, trong dòng người qua lại vẫn chưa thấy bóng dáng người cần đợi.
Có những thứ, càng vội càng chẳng thể chờ, chỉ có thể kiên nhẫn.
Bùi Tỉnh lấy điện thoại nhắn cho Khâu Tân Viễn, bảo cậu ta đợi khi nào mình báo hãy đến, anh sẽ gọi bác Lâm đến đón. Bên kia chưa trả lời, chắc vẫn còn ngủ.
Chiếc điện thoại đen xoay tròn trong tay, ánh mắt Bùi Tỉnh thoáng hiện nét ngạc nhiên.
Thầm nghĩ: [Lười thật.]
Không vội, anh quay đầu gọi thêm vài món. Rất nhanh, trước mặt đã bày ra những chiếc bánh ngọt tinh xảo.
Chuyện Bùi Tỉnh đến công ty hôm nay lọt đến tai Bùi Thiên Giới, lần này đối phương lại gọi anh lên.
Anh nhìn tin nhắn thư ký gửi, đưa một chiếc macaron vào miệng, thấy ngọt quá liền bưng ly trà hồng bên cạnh uống một ngụm.
Đặt ly xuống, anh trả lời: [Lần trước đánh rơi đồ, tôi đến lấy, giờ về rồi.]
Thấy Bùi nhị thiếu gia lại đến công ty, nhân viên xôn xao bàn tán. Sau lần có tin đồn anh muốn vào công ty, giờ càng nhiều người tin anh để ý một Omega nào đó ở đây.
Không ai rõ tin đồn từ đâu ra, nhưng đúng là rất giống tác phong thường ngày của Bùi Tỉnh.
Một vài nhân viên từng được anh “để ý” lặng lẽ đỏ mặt, tim khẽ xao xuyến.
Nhìn tin nhắn Bùi Thiên Giới gửi, khóe môi anh cong lên, chính là hiệu quả mong muốn.
Bùi Thiên Giới: [Đừng gây rối ở công ty.]
Bùi Tỉnh: [Dạ, con biết rồi.]
Vẻ cà lơ phất phơ, rõ ràng chẳng để tâm, Bùi Thiên Giới cũng nhận ra. Ông cứ tưởng con trai đã ngoan ngoãn hơn, hóa ra vẫn vậy.
Cuối cùng cũng đến trưa, từ cửa chính Bùi thị đi ra hai người, một là Trần Khiêm, người còn lại khá xa lạ, chắc là khách hàng.
Không lâu sau một chiếc xe dừng trước cửa, họ lên xe rồi biến mất.
Bùi Tỉnh không nán lại, nhanh chóng đứng dậy, cầm túi bánh ngọt đã đóng gói sẵn rời khỏi quán.
Hôm nay anh tự lái xe. Cắm chìa khóa, đạp ga, anh bám theo xe của Trần Khiêm.
Đúng như dự đoán, họ đến một quán “hẹn hò”.
Giữa trưa, không đi ăn mà lại vào quán cà phê hẻo lánh này, rõ ràng có vấn đề.
Ngồi trong xe một lát, đợi họ vào chỗ, Bùi Tỉnh mới đi theo. Trần Khiêm ngồi đối diện cửa, thấy anh vào liền nhìn sang.
Chiếc mũ của Bùi Tỉnh che vừa tầm, không cố ý che mặt mà vẫn không nhìn rõ.
Anh chỉnh lại áo khoác vừa thay trong xe, sải bước, tự nhiên ngồi xuống một bàn cách đó không xa, quay lưng về phía họ.
Cảm nhận được ánh mắt nhìn chằm chằm, Bùi Tỉnh lấy điện thoại mở khung chat của Khâu Tân Viễn. Đối phương đã tỉnh, dòng chữ “chưa đọc” biến mất.
Tin nhắn từ mười phút trước: [Được.]
Bây giờ là mười một rưỡi, chắc hai người kia nói chuyện không lâu. Anh gửi địa chỉ qua.
Bùi Tỉnh: [Đến đây.]
Lần này bên kia trả lời ngay: [Ok.]
Xong xuôi, Bùi Tỉnh mới bỏ mũ, đưa tay vuốt tóc, gọi một ly cà phê.
Thấy anh như vậy, Trần Khiêm bớt nghi ngờ. Chưa kịp đứng dậy thì vị khách hàng trước mặt đã lên tiếng: “Trần Khiêm, anh đang làm gì? Nói chuyện chính đi.”
Người này nhìn đồng hồ, giọng thúc giục: “Tôi có cuộc họp, phải đi ngay.”
Trần Khiêm biết thời gian gấp rút, vội lấy tài liệu trong cặp đưa cho đối phương: “Đây là tất cả những gì tôi tra được gần đây.”
Nói xong, hắn ta cau mày: “Dạo này có người nghi ngờ tôi, giám sát chặt quá, không có cơ hội ra tay.”
Khách hàng nhìn những dòng chữ, sắc mặt trở nên nghiêm trọng: “Không được, bên kia đang giục. Nếu lần sau vẫn vậy, không biết đến bao giờ kế hoạch mới thực hiện được.”
Đúng lúc đó, cà phê của Bùi Tỉnh được mang đến. Anh lấy điện thoại ra vừa nhắn tin vừa nhấp một ngụm.
Vừa ăn đồ ngọt xong lại uống cà phê, vị đắng càng rõ, Bùi Tỉnh chỉ nhấp môi một chút rồi thôi.
Giọng hai người kia không to không nhỏ, anh nghe rõ từng chữ. Quả nhiên, Trần Khiêm này có vấn đề.
Chỉ là chưa rõ có phải do Quý Ước Lược sai khiến hay không. Trần Khiêm tuy khôn khéo, nhưng vẫn có vài chỗ xử lý sơ sài. Nếu có người để ý, chỉ cần điều tra sơ là phát hiện. Nếu không, sao lại bị Bùi Tỉnh nắm thóp nhanh như vậy.
Nghĩ vậy, anh dừng lại ở một dãy số, rồi mở tin nhắn của Khâu Tân Viễn, nhưng không gửi gì.
Trần Khiêm thở dài: “Không còn cách nào, chức vụ của tôi chỉ làm được đến thế thôi.”
Khách hàng lắc đầu: “Cứ vậy đi.”
Một bên khác.
Khâu Tân Viễn ngồi trên xe, chiếc xe sang trọng chạy qua khu thương mại, ven đường thưa dần. Cậu mở khung chat của Bùi Tỉnh, thấy dòng chữ “đang nhập...”
Không hiểu sao lại kiên nhẫn chờ, nhưng bên kia vẫn không gửi tin nhắn.
Tưởng mạng lag, cậu kéo xuống, vẫn chẳng có gì.
Vẻ mặt vô cảm, Khâu Tân Viễn tắt điện thoại, nhìn màn hình đen kịt: “Làm cái quái gì vậy?”
Nơi này không phải chỗ Trần Khiêm thường bàn bạc, anh ta vốn rất cẩn thận. Hai người chỉ ngồi mười mấy phút rồi đứng dậy rời đi.
Thế nên khi Khâu Tân Viễn đến quán cà phê vắng vẻ này, chỉ thấy Bùi Tỉnh ngồi một mình.
Cà phê ở đây rất ngon, hơn mấy quán gần công ty. Bùi Tỉnh cho thêm hai viên đường, vị đắng dịu đi, anh thong thả thưởng thức.
Khâu Tân Viễn đến trước mặt, ngồi xuống, đưa mắt nhìn quanh quán rồi thắc mắc: “Không phải đi ăn sao?”
Nghe nói Quý Ước Lược vừa ở một nhà hàng gần đây, Bùi Tỉnh dẫn cậu đi thử vận may. Nghe câu hỏi, anh đặt ly xuống, đẩy túi bánh ngọt về phía Khâu Tân Viễn: “Cầm lấy, đi thôi.”
Khâu Tân Viễn không thích đồ ngọt, anh từ chối: “Tôi không cần, cảm ơn.”
Bùi Tỉnh đứng dậy đội mũ, nghe vậy cong môi, trêu chọc: “Ai nói cho cậu? Bảo cậu cầm thôi mà.”
Khâu Tân Viễn sững người, nhận ra mình đã tự đa tình, thoáng xấu hổ.
Cậu cầm túi bánh, lạnh nhạt: “Tôi biết rồi.”
Mùi bánh ngọt thoang thoảng, Khâu Tân Viễn nghĩ: [Chắc lại mua cho người nào đó.]
Quý Ước Lược không đến nhà hàng kia nữa. Hôm qua anh ta mới đến, chắc mấy hôm nay sẽ không ghé nên lần này Bùi Tỉnh dẫn Khâu Tân Viễn đến cũng hụt.
Dù vậy, quán này cũng ngon, sau này có thời gian đến ăn cũng được. Tất nhiên, phải sau khi xử lý xong những chuyện rắc rối trong bóng tối của Bùi thị.
Ăn xong, Khâu Tân Viễn còn phải đến studio, liền tìm chỗ nào đó bảo Bùi Tỉnh thả xuống. Đến nơi, cậu nghĩ người đàn ông lái xe sẽ nói gì đó, cũng đã chuẩn bị sẵn lời từ chối nên chỉ im lặng chờ.
Nào ngờ ngồi một lúc, chỉ nghe giọng trầm ấm của Alpha: “Cậu không xuống xe sao?”
Khâu Tân Viễn: …
Khâu Tân Viễn: “Xuống.”
Mũ dễ che khuất tầm nhìn nhưng Bùi Tỉnh đã bỏ mũ từ khi lên xe. Anh lái xe chậm, mắt nhìn về một tầng cao của tòa nhà phía xa, ngón trỏ gõ nhè nhẹ lên vô lăng, nốt ruồi đỏ bên cạnh di chuyển theo.
Nghĩ đến vẻ mặt ngỡ ngàng của đối phương khi nãy, khóe môi anh nhếch lên, nụ cười có chút tinh quái.
Khá đáng yêu.
Bóng người ven đường nhỏ dần, rẽ qua khúc nữa là không còn thấy. Khâu Tân Viễn chắc chắn chiếc xe kia không quay lại, mới xoay người. Lòng bàn tay hơi ướt mồ hôi, trán cũng vậy, cậu thật sự sợ đối phương theo dõi.
Lần trước "anh ta: đến đây đã gây không ít ảnh hưởng. Vừa đi vừa nghĩ, móng tay bấu vào da thịt, trong lòng hối hận. Cậu không nên để anh ta đưa đến.
Dạo này mọi việc quá thuận lợi, đúng là an nhàn quá dễ khiến con người mất cảnh giác, làm việc cũng trở nên chủ quan.