Lâm Bác Dịch đứng trước cửa căn hộ của Bùi Tỉnh, bấm chuông. Tối qua, Bùi Tỉnh đột nhiên bảo anh tìm hồ sơ của một công ty nhỏ. Định gửi bản điện tử nhưng Bùi Yên lo em trai xảy ra chuyện nên bảo Lâm Bác Dịch mang tới trực tiếp.
Vì vậy, anh đã in tài liệu ra giấy.
Bùi Yên khá bất ngờ khi Bùi Tỉnh yêu cầu tài liệu này, cứ tưởng em trai đã hồi tâm chuyển ý, cuối cùng cũng chịu làm việc đàng hoàng. Không ngờ khi Lâm Bác Dịch hỏi, anh chỉ trả lời qua loa: “Khâu Tân Viễn thích studio này, tôi muốn mua tặng cậu ấy.”
Đương nhiên đây chỉ là lời nói dối của Bùi Tỉnh. Studio nhỏ này là do anh tình cờ gặp. Ban đầu không để ý, nhưng sau đó phát hiện ra những người bên trong không hề đơn giản, có thể tìm được rất nhiều thông tin bí mật.
Quân bài trên tay quá ít, Bùi Tỉnh do dự một chút rồi quyết định tìm kiếm ngay dưới mí mắt của Bùi Yên và Bùi Thiên Giới. Nếu sau này có chuyện gì xảy ra cũng không đến nỗi không có manh mối, coi như thêm một lớp bảo đảm.
Chờ một lúc lâu, cửa mới mở.
Người ra mở cửa là Bùi Tỉnh, trông anh như vừa ngủ dậy, mặc đồ ngủ, mái tóc đen hơi dài lòa xòa trên trán, đôi mắt còn ngái ngủ nhìn người trước cửa.
Bùi Tỉnh xoay người đi vào trong:
“Vào đi.”
Lâm Bác Dịch nhìn vào bên trong, ngoài ít đồ ăn vặt trên bàn trà ở phòng khách, những chỗ khác không khác gì trước kia.
Anh thay dép, vào nhà đưa tập tài liệu cho Bùi Tỉnh đang cầm cốc nước.
Bùi Tỉnh nhận lấy, đi đến sô pha ngồi xuống. Anh đoán được lý do Lâm Bác Dịch đến, vừa hay cũng có việc phải đến công ty.
Lâm Bác Dịch ngồi ngay ngắn xuống sô pha đối diện, nhanh chóng quan sát căn phòng, không thấy gì bất thường.
Anh đã điều tra, biết Bùi Tỉnh đang sống cùng một Omega, nhưng bây giờ đã mười giờ mà vẫn chưa thấy người đâu, không nhịn được nhìn về phía phòng ngủ. Nhìn qua khe cửa, bên trong tối om, không thấy gì cả.
Cuối cùng đành thu hồi ánh mắt.
Hôm nay Khâu Tân Viễn ở trong phòng. Dự án mới cuối cùng cũng hoàn thành hơn một nửa vào sáng nay, đã đạt được thỏa thuận hợp tác với một công ty khác. Bây giờ chỉ cần chờ đối phương đóng gói sản phẩm rồi tung ra thị trường xem phản ứng.
Cậu làm việc không ngừng nghỉ, vốn còn rất tỉnh táo, sáng về đến nhà nằm lên giường, trút bỏ được gánh nặng, cơn mệt mỏi ập đến, vừa chạm giường đã ngủ say.
Lúc này Khâu Tân Viễn vẫn đang ngủ, cuộn tròn trong chăn, bàn làm việc bừa bộn cũng chưa dọn.
Có lẽ do mấy ngày nay Bùi Tỉnh chưa từng chủ động tìm cậu nên ngay cả tài liệu quan trọng để trên bàn cũng không cất đi.
Mấy ngày gần đây Bùi Tỉnh không hề quan tâm đến Khâu Tân Viễn, cũng không biết cậu đang ở đâu. Thấy Lâm Bác Dịch nhìn về phía phòng ngủ, anh thản nhiên nói: “Đừng nhìn nữa, cậu ấy không ở trong phòng tôi.”
Lâm Bác Dịch đến đây còn một mục đích khác, xem tình hình của Omega kia. Bùi Yên đã ngăn cản khi biết những gì Bùi Tỉnh làm nhưng không ngờ anh vẫn tiếp tục.
Nếu không, một người bình thường không có bối cảnh, không có thế lực như Khâu Tân Viễn làm sao có thể chịu đựng Bùi Tỉnh lâu như vậy.
Chuyện ở khách sạn hôm đó anh không nghĩ nhiều, mãi đến hôm qua mới nghe nói, Bùi Tỉnh lại làm ra chuyện quá đáng như vậy.
Bùi Yên tức giận định tự mình đến tìm nhưng lại có cuộc họp gấp, khi xong việc thì đã muộn.
Vì vậy Lâm Bác Dịch cũng muốn xác nhận tình hình của Omega đó.
Bị phát hiện, anh cũng không thấy ngại ngùng, thản nhiên đáp: “Vâng ạ.”
Bùi Tỉnh thấy anh vẫn nhìn xung quanh, thờ ơ lật giở tài liệu: “Có thể cậu ấy cũng không ở căn hộ này.”
Lâm Bác Dịch ngạc nhiên: “Có thể?”
Bùi Tỉnh ừ một tiếng: “Dạo này cậu ấy ít khi về.”
Tuy biết người như Bùi Tỉnh chóng chán nhưng mới chưa đầy một tháng đã chán rồi có phải quá nhanh không?
Lâm Bác Dịch sờ mặt, thầm may mắn, may mà mình trông có vẻ cứng nhắc, tính cách cũng nhàm chán, nếu không chắc cũng chẳng khá hơn là bao.
Anh hỏi: “Bùi nhị thiếu gia, dạo này Omega đó có khỏe không ạ?”
Bùi Tỉnh ngước mắt nhìn về phía anh ta: “Đã có thể bỏ đi cả đêm không về, anh thấy cậu ta có ổn không?”
Nói xong, anh lại nhìn tờ giấy trong tay: “Yên tâm, tôi không điên cuồng như vậy.”
Lâm Bác Dịch vẫn còn hơi nghi ngờ, ánh mắt dò xét rơi vào Bùi Tỉnh, cảm xúc này được che giấu rất kỹ.
Nhưng vẫn bị Bùi Tỉnh nhận ra.
Anh đang định lên tiếng, Lâm Bác Dịch bất ngờ cử động, tay vô tình đυ.ng vào tập tài liệu trên tay Bùi Tỉnh. Xấp giấy nghiêng đi làm đổ ly nước trên bàn trà.
Nước nhanh chóng chảy ra làm ướt mặt bàn, ly thủy tinh rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Lâm Bác Dịch sững người vì loạt sự cố bất ngờ này, sau đó vội vàng đứng dậy tìm dụng cụ dọn dẹp.
Bùi Tỉnh nhắc anh ta cẩn thận mảnh vỡ.
Tiếng động lớn làm Khâu Tân Viễn đang ngủ trong phòng gần đó tỉnh giấc. Cậu bật dậy khỏi giường, ánh mắt mơ màng rồi nhanh chóng tỉnh táo lại.
Cậu đứng dậy đi ra cửa, chưa kịp ra ngoài xem xét thì đã nghe thấy tiếng nói chuyện bên ngoài.
Ống quần Bùi Tỉnh bị ướt, anh không để ý lắm, dịch sang bên cạnh một chút để Lâm Bác Dịch tiện dọn dẹp, thuận miệng nói tiếp lời vừa rồi: “Tôi đã thích cậu ấy từ lâu, sẽ không làm gì cậu ấy đâu.”
Anh nhớ chuyện nguyên chủ bỏ thuốc, ai lại làm vậy với người mình thích chứ.
Để tăng thêm tính thuyết phục, anh nói thêm: “Thật đấy, cậu ấy luôn xa lánh tôi, tôi không còn cách nào khác nên mới làm vậy, tôi cũng rất hối hận.”
Nếu những lời này từ miệng người khác nói ra, Lâm Bác Dịch chắc chắn sẽ không nghi ngờ. Nhưng đây lại là lời của Bùi Tỉnh...
Trợ lý của Bùi Yên đúng là không dễ lừa gạt.
Bùi Tỉnh rời mắt khỏi tập tài liệu, nhìn Lâm Bác Dịch:
“Nếu không thì sao, tôi không hề ép buộc cậu ấy.”
Anh nói năng hùng hồn, Khâu Tân Viễn sau cánh cửa lặng lẽ nhớ lại, những điều cậu vẫn luôn thắc mắc bỗng nhiên có lời giải thích hợp lý.
Tay cậu đang đặt trên nắm cửa khựng lại, cảm xúc dâng lên khó tả, không hẳn là vui.
Khâu Tân Viễn nhếch mép: [Đùa gì vậy?]
Một lúc sau, cậu buông tay, quay người trở lại giường, nhắm mắt lại, vẻ mặt phức tạp, mãi không ngủ được.
Lâm Bác Dịch cũng không biết có tin hay không, gật đầu nói: “Tôi biết rồi, Bùi nhị thiếu gia.”
Bùi Tỉnh khẽ nhếch mép, biết mình không cần phải đến gặp Bùi Yên và Bùi Thiên Giới để nghe giáo huấn.
Anh cũng không sợ họ điều tra, dù sao anh cũng không làm gì quá đáng với Khâu Tân Viễn, tự do của cậu gần như là chủ nhà, không hề giống kim chủ bao nuôi tình nhân.
Sau khi dọn dẹp xong mảnh vỡ, Lâm Bác Dịch cảm thấy cũng nên rời đi, anh đặt dụng cụ dọn dẹp sang một bên: “Bùi nhị thiếu gia, tôi còn có việc, xin phép.”
Bùi Tỉnh vẫn chưa xem xong tài liệu, nghe vậy gật đầu: “Đi đi.”
Không ai làm phiền, anh xem nhanh hơn, nhanh chóng ghi nhớ những thông tin này.
Bùi Tỉnh cầm một góc giấy, chậm rãi đi về phía phòng ngủ.
Tối qua anh ở quán bar đến nửa đêm mới về, vì uống chút rượu nên bây giờ đầu óc hơi choáng váng, không thể xử lý thông tin ngay được.
Vì vậy Bùi Tỉnh quyết định về ngủ thêm một giấc, tỉnh rồi tính tiếp.
Cửa phòng ngủ đóng lại, cả căn hộ chìm vào yên tĩnh.
Cửa phòng Khâu Tân Viễn đột nhiên mở ra, cậu đã ăn mặc chỉnh tề, quầng thâm dưới mắt không thể che giấu, rõ ràng mệt mỏi rã rời nhưng lại không sao ngủ được.
Chỉ cần nhắm mắt là cậu lại nghe thấy giọng nói của Bùi Tỉnh: [Tôi thích cậu ấy.]
Đến cửa, cậu quay đầu nhìn về phía phòng ngủ của người đàn ông.
Sau đó Khâu Tân Viễn không chút do dự mở cửa rời khỏi căn hộ.
Xe cậu gọi đã đến cổng khu chung cư, lên xe, cậu nói: “Đến đường Xuân Niệm.”
Đường Xuân Niệm khá vắng vẻ, bên cạnh có một con đường rộng không có xe cộ qua lại, trước đây Khâu Tân Viễn từng thuê nhà ở đó, thỉnh thoảng cậu lái xe máy của bạn bè đến đó để giải tỏa căng thẳng.
Sau khi chuyển nhà, mở studio riêng thì cậu không đến đó nữa.
Xuống xe, cậu đi vào trong, băng qua những con hẻm nhỏ, dừng lại trước một cánh cửa cuốn cũ kỹ.
Cậu đưa tay gõ cửa, tiếng kim loại leng keng vang lên, Khâu Tân Viễn hơi lớn giọng: “Vu Trí, anh có trong đó không?”
Bên trong không có tiếng trả lời, Khâu Tân Viễn kiên nhẫn đợi một lát, lại gõ cửa: “Vu Trí, anh có đó không?”
Lần này bên trong vang lên một giọng nam trầm khàn, có vẻ như vừa mới ngủ dậy: “Ai đấy?”
Khâu Tân Viễn trả lời: “Là tôi, Khâu Tân Viễn.”
Nhận ra người bên ngoài, Vu Trí mới mở cửa cuốn.
Anh ta là thợ sửa xe duy nhất ở đây, cũng là một Alpha, dáng người cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, quần áo dính dầu mỡ, làn da rám nắng cũng lấm tấm vết bẩn.
Hôm nay không có nhiều khách, anh ta ăn cơm xong thì đi ngủ sớm.
Trong này quanh năm nồng nặc mùi dầu mỡ, ngửi lâu sẽ thấy chóng mặt.
Nhà của Vu Trí ở chỗ khác, chỉ khi nào làm việc anh ta mới đến đây.
Vu Trí ngồi trên ghế bố, ngáp một cái: “Khâu Tân Viễn, cậu lâu rồi không đến.”
Khâu Tân Viễn ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ mà cậu thường ngồi khi làm việc, hai chân dài co lại. Trong này không bật đèn, ánh sáng khá mờ, gần như toàn bộ khuôn mặt cậu khuất trong bóng tối.
Nghe Vu Trí nói, cậu gật đầu: “Đúng là đã lâu rồi.”
Khâu Tân Viễn giải thích: “Không còn cách nào, dạo này bận quá.”
Vu Trí cảm thấy tâm trạng của cậu không tốt, liền hỏi: “Cần xe không?”
Khâu Tân Viễn bóp bóp ngón tay, vẻ mặt u ám, ừ một tiếng: “Vẫn như cũ, lát nữa tôi chuyển tiền cho anh.”
Vu Trí cười lớn: “Chuyện nhỏ.”
Sau đó anh ta đứng dậy, lấy chìa khóa xe từ trong tủ ra ném cho Khâu Tân Viễn.
Khâu Tân Viễn nhanh chóng bắt lấy, quay người đi lấy xe.
Đội mũ bảo hiểm, ngồi trên xe máy, tiếng động cơ vang lên bên tai, cậu lại nghĩ đến Bùi Tỉnh.
Cười lạnh một tiếng: [Toàn lời nói dối.]