Suốt dọc đường, trong xe vô cùng yên tĩnh, pheromone mùi tuyết tùng của Bùi Tỉnh bao trùm lấy Khâu Tân Viễn.
Cậu khẽ tựa vào cửa sổ, đầu cũng nghiêng theo, ánh mắt cậu dõi theo cảnh vật bên ngoài, không hề phản kháng sự vỗ về của Alpha.
Lâm Thang nhìn Khâu Tân Viễn qua kính chiếu hậu thấy cậu khoanh tay, im lặng. Những đường nét sắc sảo trên gương mặt ẩn trong bóng tối, chỉ lộ ra chiếc cằm nhọn.
Nhìn dáng cậu cuộn tròn trên ghế, thoáng chốc khiến người ta liên tưởng đến một chú mèo nhỏ đang ngủ gật trên bức tường cao dưới ánh hoàng hôn, trông thật yên bình, dễ chịu.
Nhưng khi đôi mắt lạnh lùng ấy nhìn qua, mọi ảo tưởng lập tức tan biến.
Khâu Tân Viễn mở mắt, nhìn thẳng vào Lâm Thang qua gương.
Thấy vậy, Lâm Thang mỉm cười. Ông có khuôn mặt phúc hậu, rất dễ gần. Vài giây sau, Khâu Tân Viễn dửng dưng thu ánh mắt lại, quay đầu nhìn ra ngoài.
Bùi Tỉnh bận nhắn tin, dường như không để ý đến diễn biến trước mặt.
Chiếc xe màu trắng rẽ vào khu chung cư, nhanh chóng dừng dưới tòa nhà. Bùi Tỉnh mở cửa bước xuống, ngoái lại: "Cậu tự đi được chứ?"
Khâu Tân Viễn đã được pheromone xoa dịu suốt dọc đường, cơ thể cũng không còn khó chịu nữa nên cậu lắc đầu, mở cửa bên kia: "Tôi không sao rồi."
Dưới ánh đèn đường, gương mặt cậu hiện rõ. Ngoài sắc mặt vẫn hơi tái, nhìn chung không có vấn đề gì lớn.
Bùi Tỉnh gật đầu nhưng để chắc chắn vẫn quyết định gọi Nhϊếp Ngạn đến.
Anh nói với Lâm Thang: "Chú về đi ạ!"
Lâm Thang đáp rồi lái xe rời đi. Chiếc xe nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.
Bùi Tỉnh và Khâu Tân Viễn bước vào căn hộ, bật đèn lên làm căn phòng tối om bừng sáng.
Không khí ban đêm lạnh hơn ban ngày. Quần áo Bùi Tỉnh ướt đẫm mồ hôi, vừa dính vừa khó chịu, gió thổi qua còn khiến anh nổi da gà.
Anh đưa chiếc chăn mỏng trên sofa cho Khâu Tân Viễn: "Tôi đi tắm, cậu ngồi đây đợi một lát, tôi đã gọi bác sĩ gia đình đến rồi."
Khâu Tân Viễn nhận chăn: "Tôi biết rồi."
Cậu cụp mắt, trên người mặc chiếc áo dài tay tự mua, cổ áo rộng để lộ xương quai xanh. Tay cầm chăn, hai lọn tóc nâu nhạt hơi vểnh nghịch ngợm.
Bùi Tỉnh đưa tay vuốt hai lọn tóc đó xuống, bàn tay ấm áp xoa nhẹ: "Tôi đi đây."
Hành động của anh quá bất ngờ làm Khâu Tân Viễn không kịp phản ứng đã bị xoa đầu, cậu ngẩng lên ngạc nhiên. Đôi mắt hổ phách mở to, tóc hơi rối.
Rõ ràng ngũ quan cậu không nhỏ nhắn như những Omega khác, thậm chí còn mang nét sắc sảo của Alpha nhưng lúc này Bùi Tỉnh lại thấy cậu rất đáng yêu.
Biết nếu chạm thêm sẽ bị né tránh, anh đành tiếc nuối thu tay về.
Vào phòng ngủ lấy đại bộ đồ ngủ, anh bước vào phòng tắm, tiếng nước chảy róc rách vang lên.
Khâu Tân Viễn đứng yên, cau mày, theo bản năng đưa tay vuốt chỗ vừa bị chạm, cố xua đi cảm giác bàn tay anh để lại.
Không nghe lời ngồi đợi, Khâu Tân Viễn đặt chăn lên sofa, lấy điện thoại đang rung liên tục.
Nhân lúc Bùi Tỉnh đang tắm, anh vào phòng mình, gọi: "Dự án đó giành được chưa? Bên kia nói sao?"
Giọng nói không mấy vui vẻ trong điện thoại là một chàng trai cùng tuổi, Chúc Hoằng Lượng: "Không được, bọn họ kiên quyết không nhả. Hôm nay tôi nói cả buổi chiều, họ vẫn giữ nguyên thái độ."
Chúc Hoằng Lượng là bạn đại học, rất thân thiết cậu, năng lực chuyên môn tốt nên sau khi tốt nghiệp, lúc Khâu Tân Viễn mở công ty đã mời cậu về.
Cả hai đều có đầu óc kinh doanh, công việc ngày càng phát triển.
Chúc Hoằng Lượng vốn có tài ăn nói, hầu hết dự án hắn đàm phán đều thành công nhưng lần này kéo dài lâu mà đối phương vẫn không nhượng bộ, nếu tiếp tục, người chịu thiệt sẽ là họ.
Khâu Tân Viễn suy nghĩ: "Chúng ta nhượng bộ chút, điều khoản thứ hai trong hợp đồng chia cho họ nhiều hơn. Còn không thì bỏ, đừng kéo dài. Đừng để họ lôi chúng ta xuống nước, nếu không được thì làm dự án khác, tôi tin họ sẽ có thành ý hơn."
Chúc Hoằng Lượng nói cả ngày, miệng sắp mòn, đã mất kiên nhẫn. Nghe vậy cũng không phản đối: "Được, cứ làm vậy đi."
Nói xong, cậu do dự: "Cậu ổn chứ?"
Nghe câu hỏi, Khâu Tân Viễn theo bản năng sờ tuyến thể sau gáy, dường như vẫn còn mùi Alpha, đáp: "Ừ, tôi không sao."
Không thể thay đổi hiện thực, Chúc Hoằng Lượng muốn giúp nhưng lực bất tòng tâm, không thể đối đầu Bùi Tỉnh: "Cậu cẩn thận đấy, cậu biết mấy cậu ấm này thế nào rồi, bọn họ không coi cậu ra gì đâu, tuyến thể cậu lại chưa phát triển hoàn thiện."
Khâu Tân Viễn mồ côi từ nhỏ, lại bị dì đuổi ra khỏi nhà, người luôn ở bên cậu, quan tâm cậu là Chúc Hoằng Lượng. Từ khi biết cậu ký hợp đồng với Bùi Tỉnh, hắn luôn lo lắng.
Khâu Tân Viễn: "Tôi biết rồi, muộn rồi, cậu nghỉ đi."
Bùi Tỉnh sắp tắm xong, sau khi cúp máy, anh ra khỏi phòng, vừa lúc có tiếng chuông cửa.
Là Nhϊếp Ngạn nhận tin nhắn đến khám.
Nhìn người trước cửa, anh cau mày, nghiêm giọng:
"Tôi đã nói với cậu rồi, tuyến thể của cậu chưa phát triển, làm gì cũng phải nhẹ nhàng chứ."
Khâu Tân Viễn nghiêng người cho hắn vào, thấy Nhϊếp Ngạn thay giày thành thạo, muốn giải thích nhưng không biết nói sao nên đành im lặng, đợi Bùi Tỉnh ra rồi nói.
Nhưng cậu không biết, vẻ mặt muốn nói lại thôi ấy trong mắt Nhϊếp Ngạn lại thành sợ hãi không dám nói.
Nhϊếp Ngạn xếp giày gọn gàng, trong lòng mắng Bùi Tỉnh là đồ khốn.
Thế là Bùi Tỉnh vừa lau tóc bước ra đã bắt gặp ánh mắt trách móc của Nhϊếp Ngạn.
Anh như đoán được, bỏ khăn xuống, không giải thích thêm. Dù sao chuyện này anh cũng có phần trách nhiệm: "Cậu ấy quá yếu, đi bar bị pheromone công kích."
Giải thích xong, anh ngồi xuống cách Khâu Tân Viễn không xa. Mùi tuyết tùng đã thay bằng mùi sữa tắm, hơi nước phả vào.
Trên người cậu vốn còn dính chút pheromone của Bùi Tỉnh nhưng giờ đang dần tan.
Ngửi thấy mùi hương thoang thoảng, Khâu Tân Viễn bất giác nghĩ: [ Vẫn không thơm bằng tuyết tùng.]
Như vừa nhận ra mình đang nghĩ gì, caauj véo mạnh lòng bàn tay, cúi đầu che biểu cảm.
Khâu Tân Viễn, mày đang làm gì vậy? Mày quên hắn ta đã làm gì mày rồi sao?
Nhϊếp Ngạn kiểm tra mắt, rồi tuyến thể của cậu. Vùng da quanh đó hơi đỏ, chỗ lẽ ra sưng giờ đã đỡ nhiều.
Hắn nhíu mày mỉm cười: "Không có gì nghiêm trọng, xem ra đã có tin tức tố Alpha trấn an rồi."
Nói xong nhìn Bùi Tỉnh. Đối phương đầu tựa sofa, tóc còn nhỏ nước làm ướt cả ghế. Lúc này anh mới lấy khăn vắt lên đầu, chà vài cái, vài sợi tóc rơi xuống trán.
Nghe vậy, anh thở phào: "Cậu xem có cần kê thuốc điều trị không?"
Tuyến thể chưa phát triển cần nhất là tin tức tố Alpha tương thích cao, giúp thúc đẩy trưởng thành nhanh hoặc dùng thuốc hỗ trợ. Chỉ là thuốc này vốn rất đắt.
Nhưng với Bùi Tỉnh, đây chẳng phải vấn đề.
Nhϊếp Ngạn thu dọn đồ: "Hôm nay tôi không mang thuốc, mai mang đến."
Anh nhìn Bùi Tỉnh: "Thật ra, nếu muốn điều trị, tin tức tố Alpha tương thích cao với cậu ấy sẽ tốt hơn."
Bùi Tỉnh từng nghe về độ tương thích. Là kết quả xét nghiệm tin tức tố, độ tương thích càng cao càng hấp dẫn lẫn nhau, Omega cũng dễ thụ thai hơn.
Thân phận anh ở thế giới này chỉ là nam phụ pháo hôi giai đoạn đầu, chưa từng nghĩ về độ tương thích với Khâu Tân Viễn. Thông thường, cặp đôi chính sẽ có độ tương thích cao, điều này chắc chắn đã được sắp đặt cho Quý Ước Lược, không đến lượt anh.
Anh gật đầu, không bận tâm: "Tôi biết rồi."
Khâu Tân Viễn nghe hai chữ tin tức tố, đột nhiên nhìn người đàn ông bên cạnh.
Bùi Tỉnh để ý: "Sao vậy?"
Khâu Tân Viễn cảm giác tuyến thể nóng lên, cậu thu mắt lại: "Không có gì."
Nhϊếp Ngạn đứng dậy, phủi áo, như nhớ ra: "Kỳ phát tình của cậu ấy sắp đến, mấy ngày tới cậu chú ý, chuẩn bị trước thuốc ức chế, đừng mua loại kém, mua loại tốt một chút."
Bùi Tỉnh không rõ loại thuốc này, sợ xảy ra vấn đề nên giao luôn cho Nhϊếp Ngạn: "Cậu chọn giúp tôi, mai mang cùng thuốc."
Nhϊếp Ngạn nghĩ: [Tôi là bác sĩ chứ không phải bảo mẫu, định từ chối thì thấy Bùi Tỉnh lười biếng giơ hai ngón tay.]
Hắn ta lập tức nuốt lời.
Nghĩ cũng đúng, Alpha sao hiểu thuốc ức chế của Omega, bác sĩ làm cũng hợp lý.
Nhϊếp Ngạn nhận tiền gấp đôi, xách túi rời đi.
Trong phòng chỉ còn Bùi Tỉnh và Khâu Tân Viễn.
Bùi Tỉnh đưa tay nâng cằm Khâu Tân Viễn, giọng vẫn vương hơi nước: "Sao còn chưa đi tắm?"
Khâu Tân Viễn ngẩng đầu theo lực, cố kìm ý muốn hất tay ra. Bàn tay siết chặt, cậu như trút được gánh nặng nhưng vẫn có chút không cam lòng.
Cuối cùng, ngày này cũng đến sao?
Tác giả có lời muốn nói:
Đến rồi, đến rồi!