Suy đoán trước đó cuối cùng cũng được xác thực, tay Bùi Tỉnh siết chặt lấy điện thoại, trái tim như bị ai bóp nghẹt. Cơ thể này, hoàn toàn không phải của anh.
Nhìn vào hình ảnh xa lạ trong gương, anh chợt nhớ đến một cuốn tiểu thuyết mà cô em họ từng kể qua. Khi ấy, cô khá hào hứng vì có một nhân vật trùng tên với anh, cũng là “Bùi Tỉnh”.
Lúc đó anh chẳng mấy để tâm, chỉ nghe loáng thoáng cho có, nhưng giờ nghĩ lại, anh nhớ nhân vật kia là một kẻ phản diện pháo hôi, xuất hiện ở đầu truyện đã cưỡng ép nhân vật chính thụ. Kết cục của hắn thì vô cùng thê thảm: phá sản, nợ nần chồng chất, bị đuổi khỏi biệt thự, cuối cùng lang thang dưới gầm cầu sống qua ngày nhờ nghề nhặt rác.
Nghĩ đến lời của người trên giường vừa rồi, cộng với chút hiểu biết về mấy quyển tiểu thuyết ngôn tình đầy "drama", Bùi Tỉnh không thể không đưa ra một suy đoán táo bạo: [Chẳng lẽ nguyên chủ của cơ thể này là cái tên bao dưỡng biếи ŧɦái trong truyện kia thật?]
Anh hắt nước lên mặt, cố xua tan cảm giác mơ hồ rồi mở khóa điện thoại bằng vân tay. Tìm đến cuối danh bạ, anh thấy một số điện thoại được lưu tên là “Trợ lý Lâm” và lập tức gọi đi.
Trong tình huống chưa rõ đầu cua tai nheo thế nào, anh không dám nói gì nhiều, chỉ vội dặn bên kia gọi bác sĩ tư đến rồi nhanh chóng cúp máy.
Đặt điện thoại sang một bên, anh mở vòi nước rửa mặt cho tỉnh táo lại, cố gắng đè nén cơn nóng bức đang âm ỉ trong cơ thể. Mãi một lúc sau mới lấy lại được bình tĩnh và mở cửa bước ra.
Không khí trong phòng ngủ lúc này đã đặc quánh mùi hương lạ, ngòn ngọt mà ngây ngấy, khiến đầu óc anh choáng váng như say thuốc.
Bùi Tỉnh nhíu mày, xoa nhẹ thái dương đang giật liên hồi, bước tới ngồi xuống ghế sofa. Anh đảo mắt tìm quanh nhưng chẳng thấy bất kỳ thiết bị xông tinh dầu hay nến thơm nào đang cháy.
Bên kia, ánh mắt Khâu Tân Viễn đã trở nên mơ màng. Vừa rồi cậu từng định lợi dụng lúc Bùi Tỉnh không chú ý để trốn ra ngoài, nhưng với trạng thái hiện tại, nếu xông ra, đám Alpha đang phục kích bên ngoài chắc chắn sẽ không tha cho cậu.
Cắn chặt môi dưới đến bật máu, cậu cố níu giữ chút lý trí cuối cùng, không để bản thân biến thành một con thú chỉ biết hành động theo bản năng.
Trong khoảnh khắc cơn mê man sắp chiếm lấy toàn bộ, một luồng pheromone Alpha lạnh lẽo bất ngờ tràn tới, hương tuyết tùng thanh mát ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào cơn điên cuồng trong đầu, khiến Khâu Tân Viễn tỉnh táo trở lại trong chốc lát.
Tận dụng giây phút quý giá ấy, cậu không chút do dự, cầm lấy ống thuốc ức chế vừa với tới, tiêm thẳng vào tĩnh mạch.
Mùi máu tanh lẫn với pheromone của cả hai dày đặc trong không khí khiến dạ dày cậu cuộn lên, cảm giác buồn nôn ập đến từng cơn.