Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tra O Vì Ta Hoàn Lương

Chương 9

« Chương TrướcChương Tiếp »
Đêm qua Khâu Tân Viễn không về. Đây là lần đầu tiên từ khi hai người sống chung mới xảy ra. Bùi Tỉnh vẫn ở yên trong phòng, hoàn toàn không biết, cũng chẳng mấy quan tâm.

Dù ngủ muộn, sáng hôm sau anh vẫn tỉnh ngay khi chuông điện thoại reo.

Vệ sinh cá nhân xong, anh thay đồ xuống lầu. Lâm Thang đã đợi sẵn một lúc, thấy Alpha cầm điện thoại bước tới, ông xuống xe mở cửa: “Thiếu gia.”

“Vâng, chào buổi sáng, chú Lâm.” Bùi Tỉnh vừa đáp vừa lên xe.

Nếp nhăn nơi khóe mắt Lâm Thang hiện rõ, ông cũng cười đáp: “Chào buổi sáng.”

Suốt quãng đường, Bùi Tỉnh bận trả lời tin nhắn, hai tay lướt nhanh trên màn hình, thỉnh thoảng dừng lại cuộn lên cuộn xuống. Thấy cậu chủ tập trung, Lâm Thang liền vặn nhỏ tiếng nhạc trong xe.



Nhà cũ hôm nay yên tĩnh hơn lần trước. Bùi lão gia tử ngồi trên ghế sô pha phòng khách, bên cạnh là một người phụ nữ mặc sườn xám xanh lam nhạt, vóc dáng đầy đặn, khí chất dịu dàng m chính là mẹ anh, Đổng Hoán, một Omega.

Đổng Hoán là họa sĩ, vừa trở về sau chuyến triển lãm tranh ở nước ngoài. Bà thường bận rộn, ít khi ở nhà.

“Ông nội, mẹ.” Bùi Tỉnh bước đến chào.

Bùi lão gia tử chưa đeo máy trợ thính, không nghe thấy ngay. Đổng Hoán quay đầu lại thì thấy con trai đã đứng bên cạnh, lúc này, lão gia tử mới kịp nhận ra, nét mặt ông lập tức giãn ra, vui vẻ vẫy tay: “Tiểu Tỉnh à, cơm trưa sắp xong, qua đây ngồi chờ.”

Bà Đổng nhìn con trai, giọng nhẹ nhàng: “Dạo này trông con gầy đi, ở ngoài sống không tốt sao?”

Thời gian này Bùi Tỉnh phải để ý động tĩnh trong công ty, điều tra vài người khả nghi, tuy bữa ăn đầy đủ nhưng vẫn gầy đi đôi chút.

Bùi lão gia tử nheo mắt nhìn kỹ, nhận ra đúng là gầy thật, liền cau mày: “Có phải bố con khóa thẻ rồi không?”

“Không ạ, chỉ là bận quá thôi.” Bùi Tỉnh lắc đầu, nhìn quanh không thấy Bùi Thiên Giới và Bùi Yên, bèn hỏi: “Bố và chị đâu rồi ạ?”

“Đến công ty từ sáng.” Ông đáp, rồi dặn: “Tiền không đủ thì nói với ông, đừng để đói.”

“Vâng, con biết rồi.”

Đổng Hoán nghe vậy thì nhớ lời Bùi Yên kể, rằng mấy ngày nay Bùi Tỉnh hay tới công ty nhưng chỉ đi tới đi lui, không ai biết làm gì. Trong công ty đã rộ tin đồn vài ngày nữa “Bùi nhị thiếu gia” sẽ về trụ sở chính làm việc.

“Tiểu Tỉnh định tới công ty làm à?” Bà hỏi.

“Không muốn đi.” Anh trả lời ngay, giọng như mọi khi.

Đổng Hoán không ép nhưng vẫn khuyên: “Con 24 tuổi rồi, dù chưa làm ngay cũng phải nghĩ sau này muốn làm gì. Là đàn ông, lại là Alpha, nếu chỉ dựa vào gia đình thì chẳng ai coi trọng.”

Bùi Tỉnh ngồi dựa ghế, ngón tay gõ nhè nhẹ lên đầu gối, im lặng lắng nghe. Nếu bây giờ tỏ ra quá nghe lời sẽ gây nghi ngờ, phản kháng cũng vô ích. Chỉ im lặng là tốt nhất.

Bùi lão gia tử tưởng cháu buồn bã, liền nói: “Coi thường thì kệ họ, ông chẳng sợ ai cả.”

Sự cưng chiều không điều kiện này khiến Bùi Tỉnh thấy lạ lẫm, nhưng không khó chịu. Anh mở rồi tắt màn hình điện thoại: “Ông nội, mẹ, con biết mình đang làm gì.”

Bà Đổng thở dài: “Con biết là được rồi.”

Một lát sau, Bùi Thiên Giới và Bùi Yên trở về, cũng vừa lúc cơm được dọn lên. Cả nhà cùng ra bàn ăn.

Giữa bữa, Bùi Tỉnh bất ngờ nói: “Bố, chị… dạo này trong công ty có vài người hành tung rất kỳ lạ, hai người có để ý không?”

Hôm qua anh đã nhắc với Bùi Yên, nay lại nói tiếp khiến cô cau mày: “Rốt cuộc em muốn nói gì?”

Nhưng với những gì anh có chưa đủ thuyết phục. Không bằng chứng, chỉ có thể nhắc nhở họ chú ý.

Thấy ánh mắt họ đầy hoài nghi, Bùi Tỉnh thở dài, gắp thức ăn: “Không có gì.”

Bùi Yên định nói thêm nhưng bị ngắt lời.

“Ăn cơm, hôm nay không bàn công việc.” Bùi lão gia tử cắt ngang.

Chủ đề khép lại. Mọi người nói chuyện khác.

Bùi Thiên Giới im lặng, ánh mắt trầm ngâm, không phải vì tin công ty có vấn đề mà là đang nghĩ tại sao con trai lại nói vậy.



Ăn xong, ở lại thêm một lúc, Bùi Tỉnh đứng dậy: “Con có việc, xin phép về trước.”

“Đi đi.” Bùi lão gia tử xua tay.

Về đến căn hộ, thấy đôi giày của Khâu Tân Viễn ở lối vào, anh biết cậu đã về. Mấy ngày sống chung, thái độ của cậu bớt thù địch hơn nhưng vẫn giữ khoảng cách, chỉ nói khi cần.

Bùi Tỉnh rót ly nước, bưng thẳng về phòng, đóng cửa.

Mấy hôm nay anh tới công ty khá thường xuyên, nay đã lấy được manh mối quan trọng nhưng vẫn còn cần điều tra thêm trước khi quay lại công ty.

Trong phòng kéo kín rèm, không bật đèn, dù bên ngoài vẫn sáng nhưng trong nhà tối hẳn. Anh đặt ly nước lên tủ đầu giường, ngồi vào bàn, mở khung chat.

[Chỉ có nhiêu đây.] Bên kia nhắn, kèm một tập tài liệu.

[P: Điều tra thêm nhà họ Quý.] Anh trả lời.

Đó là người anh tìm được từ hôm gặp ở studio nhỏ, có cách riêng để điều tra nhưng khả năng hạn chế. Anh trả nhiều tiền để có thông tin xác thực nhất.

[Đã nhận.] Bên kia phản hồi.

Máy tính này vốn nguyên chủ mua để chơi game, cấu hình cao nhưng Bùi Tỉnh ít hứng thú, chỉ thỉnh thoảng chơi. Anh mở sổ tay, gạch bỏ vài cái tên, khoanh tròn những người đáng nghi nhất.

Chữ trên màn hình phản chiếu lên mắt kính. Trong phòng thoang thoảng mùi thuốc lá.

Anh gõ nốt ký tự cuối cùng, gửi tin đi, rồi dụi điếu thuốc chưa cháy hết vào gạt tàn, đứng dậy mở cửa sổ.

Bầu trời ngoài kia chỉ còn vệt sáng cuối cùng. Nhìn lâu, anh chợt hoang mang không biết đó là hoàng hôn hay bình minh.

--------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Đến rồi các bảo bối! (Thả tim!)
« Chương TrướcChương Tiếp »