Mùi pheromone thoảng qua lúc anh đi ngang khiến Khâu Tân Viễn bất giác nhớ lại đêm đó. Trên đường về, mùi tuyết tùng của Alpha hòa với hương hoa trà của mình, tựa như hơi thở mùa xuân len vào núi tuyết.
Cầm chặt ly nước, cậu đáp khẽ: “Gì cũng được.”
Bùi Tỉnh rửa tay xong bước ra, lau khô tay: “Ăn mì nhé?”
Anh ít khi ra ngoài ăn tối, tự nấu là chính, tuy tay nghề bình thường nhưng làm mì nhanh và đỡ tốn công nhất.
Khâu Tân Viễn gật đầu: “Được.”
Tưởng là đồ nhà hàng gửi đến, ai ngờ thấy đối phương buộc tạp dề vào bếp. “Anh nấu à?”
“Không thì cậu nấu?” Anh nhíu mày hỏi.
Thật ra Khâu Tân Viễn nấu ăn khá nhưng không hứng thú nấu cho tay ăn chơi này nên lắc đầu: “Anh làm đi, tôi không biết nấu.”
…
Mì xong, anh bưng bát của mình ra: “Của cậu trong bếp.”
Khâu Tân Viễn nếm thử, vị bình thường, hơi mặn, trứng lại hơi cháy. Nhưng so với những thứ tệ hơn từng ăn, bát mì vẫn coi như chấp nhận được.
Cả bữa ăn diễn ra trong im lặng.
Thấy đối phương buông đũa, cậu nói: “Lát tôi rửa bát.”
Bùi Tỉnh gật đầu, bỏ bát vào bồn rửa rồi về phòng.
…
Buổi tối, Khâu Tân Viễn có việc ra ngoài, ăn xong liền gõ cửa phòng anh: “Tối nay tôi ra ngoài một chút, cần về sớm không?”
Bùi Tỉnh tháo kính ra cầm trong tay: “Cứ đi, lúc nào về cũng được.”
Cảm giác thèm thuốc trỗi dậy, anh lấy bao thuốc, ngậm một điếu. Dưới ánh đèn, dáng vẻ hút thuốc lại toát ra nét phóng khoáng lạ thường.
Cậu nhìn thoáng qua rồi quay đi: “Vậy tôi đi trước.”
Ra tới cửa, Khâu Tân Viễn lại ngoái nhìn, cậu vẫn không đoán nổi đối phương đang nghĩ gì. Cảm giác bị động này khiến cậu khó chịu.
Cậu xỏ giày, mở cửa rời đi.
…
Trong phòng ngủ, chỉ có chiếc đèn bàn đầu giường hắt ánh sáng ấm. Cửa sổ mở hé, gió đêm lùa vào mang theo mùi thuốc lá phảng phất, cuốn đi làn khói trắng còn lượn lờ ở đầu ngón tay.
Bùi Tỉnh vốn không hút thuốc nhiều, thường chỉ rít một hai hơi rồi để mặc điếu thuốc cháy đến tàn. Trong chiếc gạt tàn trước mặt đã có một mẩu thuốc, còn điếu trên tay là điếu thứ hai trong tối nay.
Một lúc lâu sau, anh đưa đầu lọc lên môi, hít một hơi thật sâu. Vị đắng của nicotine lan nơi đầu lưỡi, khói trắng theo hơi thở tản dần trong không khí rồi biến mất.
Tiếng rung điện thoại đột ngột vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch. Bùi Tỉnh dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn, tay kia nhấc máy. Ánh sáng từ màn hình hắt lên gương mặt, khiến những đường nét của anh càng thêm sắc sảo, đôi mắt sâu thẳm tựa như tác phẩm được Thượng Đế tỉ mỉ chạm khắc.
Người gọi là cha anh, Bùi Thiên Giới. Sau khi kết nối, đầu dây bên kia im lặng vài giây, chỉ nghe tiếng lật giấy, tựa như đang bận gì đó. Một lúc sau, ông mới cất tiếng, giọng vẫn trầm ổn như mọi khi: “Tiểu Tỉnh, ngày mai về nhà ăn cơm.”
Lần trước dự tiệc gia đình, có cả họ hàng và những gương mặt xa lạ, bữa ăn đó chẳng khác gì buổi xã giao gượng ép, lạnh lẽo và nhạt nhẽo. Nếu là nguyên chủ nghe lời này, hẳn sẽ tìm cớ ra ngoài uống rượu với bạn bè rồi từ chối thẳng.
Bùi Tỉnh đưa tay cuộn con lăn chuột, hình ảnh người đàn ông trung niên gặp trong thang máy ban chiều hiện rõ trước mắt. Giọng anh hơi khàn vì thuốc lá: “Con biết rồi.”
Bùi Thiên Giới vốn chuẩn bị tâm lý sẽ bị từ chối, thậm chí còn nghĩ con trai sẽ buông lời lạnh lùng chế giễu như trước. Không ngờ lại nhận được câu trả lời này. Ông hơi sững lại nhưng không hỏi thêm, chỉ nhàn nhạt đáp: “Được.”
Cuộc gọi kết thúc.
Bùi Tỉnh tiếp tục lướt mắt qua màn hình rồi bất chợt ngả lưng ra ghế, chân đạp nhẹ để ghế xoay một vòng. Ánh đèn trong phòng xoay vòng qua tầm mắt, khóe môi anh khẽ nhếch.
Sau bao ngày bận rộn, cuối cùng anh cũng lần ra được manh mối ấy. Không ngờ người ta lại giấu kín đến vậy.
...
Tác giả có lời muốn nói:
Tới rồi tới rồi